TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 147
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:35:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trầm Lạn, chuyện đây cứ để nó qua ."
Thẩm Sán Sán trong lòng hề oán hận Tạ ông nội, chỉ là thản nhiên , đặc biệt là khi tất cả những chuyện chẳng qua là do sự kìm kẹp của cốt truyện trong sách thì càng buông bỏ.
“Sán Sán, em thật , nếu ý nghĩa tồn tại của là gì, và nên về ."
Tạ Trầm Lạn ôm cô lòng, lẩm bẩm thấp giọng.
Một nhân vật giấy định sẵn là b-ia đỡ đ-ạn ?
Từ một cuộc gặp gỡ kỳ lạ, khoảnh khắc gặp Thẩm Sán Sán định tất cả đều sẽ đổi.
“Có em đương nhiên là !
Để cho già độc vợ xinh như hoa, còn ba đứa con đáng yêu nữa.
Còn về ý nghĩa tồn tại, với tư cách là Đoàn trưởng Tạ đương nhiên là bảo vệ đất nước, với tư cách là sói quân (lang quân) của Thẩm Sán Sán đương nhiên là yêu cô cả đời, , là cho dù luân hồi bao nhiêu kiếp chăng nữa, cũng chỉ thể yêu em!
Đừng quên, còn là cha của ba đứa trẻ, kiếm tiền nuôi gia đình đấy!"
Lúc đầu khi Tạ Trầm Lạn tất cả những điều , Thẩm Sán Sán thấy sự cô tịch nồng đậm , mà bao nhiêu năm qua ít khi như nữa, lẽ là do cảnh cũ xưa nên tránh khỏi chút xúc động, nhưng Thẩm Sán Sán sẽ hết đến khác kéo trở !
Lúc ngoài cửa sổ tuyết bay ngập trời, hai vợ chồng thấy tiếng trầm trồ phấn khích của Tiểu Mãn lầu, đó từ cửa sổ thấy Tạ ông nội dẫn theo ba nhóc tì cửa xem tuyết.
“Tạ nhóc tì, nguyện ước trận tuyết đầu mùa linh nghiệm, thử ?"
Thẩm Sán Sán thoát khỏi vòng tay , kéo sân thượng, hai tay đón một vốc tuyết, ánh mắt tinh quái, giây tiếp theo áp khuôn mặt lạnh lùng của Tạ Trầm Lạn.
Tạ Trầm Lạn ngay từ lúc cô cô gì, nhưng vẫn yên tại chỗ nhúc nhích, lúc rũ mắt cô với ánh mắt sâu thẳm.
Anh hy vọng ngôi của luôn bình an vui vẻ, hy vọng sống lâu hơn một chút, lâu hơn một chút nữa, để bầu bạn với ngôi của cả đời, đợi đến khi già còn thể cõng cô dạo bờ biển...
“Tạ nhóc tì!
Ánh mắt của bại lộ , em nguyện ước của là gì , nếu coi em là thần minh, em cho , nguyện ước của nhất định sẽ thành hiện thực!"
Thẩm Sán Sán nựng tai một cái, tiếp tục đưa tay đón những bông tuyết.
Ba đứa trẻ lầu như cảm nhận điều gì đó, ngẩng đầu về phía họ.
“Bố ơi ơi tuyết rơi !
Đẹp quá!
Con bố và trai đắp ba tuyết, một là , một là Tiểu Mãn, còn một là Tiểu Tuệ nữa!
Sau đó ôm trong nhà!"
“Chị ơi, tuyết sẽ tan đấy."
Tiểu Tuệ xòe tay hết đến khác đón những bông tuyết, hết đến khác thấy nó tan thành nước trong lòng bàn tay, nhíu đôi lông mày nhỏ .
“Ơ?
Cụ nội ơi cụ là lợi hại nhất mà!
Cụ thể cho tuyết đừng tan ạ?"
Chương 86 Lời buộc tội của vợ
Tạ Uyên ba đứa chắt nội đang đầy mong đợi , còn gì là nữa chứ?
“Ừm...
Cụ nội điêu khắc băng, bố các cháu cũng , chúng thành điêu khắc băng thì sẽ tan nhanh như nữa."
Ba đứa trẻ bao giờ thấy tuyết ở phương Bắc, càng thấy điêu khắc băng bao giờ, lập tức há hốc mắt ông.
“Tiểu Mãn, Tiểu Tuệ, cụ nội tuổi cao , là để bố điêu khắc băng nhé?"
Tạ Uyên ngoài sân một lát chút chịu nổi , nhưng ông ở bên cạnh các cháu xem tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-147.html.]
An An thấy sắc mặt ông trắng bệch, lập tức dìu ông, hai chị em cũng sốt sắng bắt ông nhà.
“Cụ nội ngoan ngoãn lời đấy ạ!
Bị bệnh là uống thu-ốc siêu siêu siêu đắng đấy ạ!
Tiểu Mãn thích, cụ nội chắc chắn cũng thích !"
Bên cạnh Tạ Uyên An An chiếc gậy nhỏ, phía còn hai nhóc tì bám sát gót, “đuổi" ông trong nhà, trái tim ấm áp khôn nguôi.
Vào trong nhà, ba em giục ông ghế sofa, còn đắp tấm chăn dày cộm lên ông, quấn c.h.ặ.t ông như một con tằm khổng lồ phiên bản lớn.
Thẩm Sán Sán và Tạ Trầm Lạn lúc từ tầng hai xuống, nụ mặt Tạ Uyên vẫn tắt hẳn, theo bản năng về phía họ.
Người uy nghiêm cả nửa đời thể màng hình tượng mặt các chắt, nhưng mặt cháu trai và cháu dâu vẫn chút tự nhiên.
Ông đang định bỏ tấm chăn , kết quả ánh mắt đồng tình của ba nhóc tì đành thôi.
Ba em thu xếp cho cụ nội xong, đôi mắt sáng quắc về phía bố vạn năng của .
“Bố ơi, bố giỏi quá mất!
Bố là bố giỏi nhất nhất nhất đời!"
“Vâng, bố chỉ điêu khắc gỗ, điêu khắc vỏ sò, mà còn điêu khắc băng xinh nữa."
Lời khen nịnh nọt của Tiểu Mãn dứt, Tiểu Tuệ lập tức nghiêm mặt nêu ví dụ chứng minh.
Hai chị em tung hứng nhịp nhàng trực tiếp đưa bố chúng lên vị trí cao như , bố cũng chỉ thể thỏa mãn nguyện ước của chúng thôi.
“Bố ơi, con thể giúp một tay ạ!"
An An thấy bố chuẩn bắt tay ngay, vội vàng xán trợ thủ nhỏ.
Thẩm Sán Sán cũng chút tò mò ngờ Tạ Trầm Lạn là một nghệ nhân mười tám món võ nghệ như , thế là định bên cạnh quan sát, ai dè vài bước thì đàn ông phía bỗng dừng , cô suýt chút nữa phòng mà đ-âm lưng , may mà một bàn tay của chuẩn từ vòng đỡ lấy cô.
“Sao thế?
Chẳng bây giờ định điêu khắc băng ?"
Thẩm Sán Sán lời còn dứt, trực tiếp bàn tay to lớn của khống chế , đành thuận theo lực của lên lầu.
“Bên ngoài lạnh lắm!
Bố sợ lạnh, là sợ lạnh nhất đấy ạ!
Ái chà!
Mẹ mà bố chăm sóc thì bây giờ nhỉ?
Thật là lo ch-ết !"
Tiểu Mãn huỵch tẹt sự thật, uống một ngụm nước đường ngọt lịm, lời lẽ sâu sắc cảm thán.
“Bố sẽ luôn chăm sóc mà, còn chúng con nữa."
Tiểu Tuệ bình thản, nhưng lời của hai chị em khiến Thẩm Sán Sán đỏ bừng cả khuôn mặt xinh .
Thấy nụ ôn hòa thiện ý của Tạ ông nội, cô thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt đào hoa lườm đàn ông đang tỏ nghiêm túc .
Vào phòng ngủ, Thẩm Sán Sán định vẫn mặc chiếc áo bông lúc đến, bất thình lình Tạ Trầm Lạn quấn một chiếc áo đại bào quân đội lên cô, còn đội thêm một chiếc mũ quân đội lót bông!
“Tạ Trầm Lạn!
Anh đối xử với vợ xinh của như thế ?
Là định quấn em thành một con gấu ?"
Chiếc áo đại bào quân đội mới tám phần, là Tạ Trầm Lạn lấy từ trong tủ quần áo , nghi ngờ gì nữa chính là quần áo từng mặc.
Mà cao hơn một mét chín, quần áo mặc là thanh thoát hiên ngang, nhưng mặc lên Thẩm Sán Sán cao một mét sáu lăm thì mang cảm giác như đứa trẻ mặc trộm đồ của lớn!