TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:38:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngụy Đông Minh và Tạ Trầm Lạn , hai đột nhiên nhớ những chuyện của nhà họ Trần, nhất thời cũng im lặng gì.”

 

“Haiz!

 

Chàng trai trẻ tuổi khí thế dù thể tòng quân thì cũng sống cho dáng con !

 

Đừng gây chuyện khắp nơi nữa, giải tán !”

 

Ánh mắt Ngụy Đông Minh đầy vẻ tiếc nuối, vỗ vỗ vai Trần Chương, vẫy vẫy tay, bảo đám nhóc vây quanh tản .

 

“Hai chứ?

 

Đám nhóc suốt ngày hấp tấp thể hiện khắp nơi, tiếng tăm cũng vang dội lắm, đám đứa nào cũng là mầm non để lính đấy, thật đáng tiếc...”

 

Cả nhóm về phía bọn trẻ, thấy phía Trần Chương và Chu Trình đều bộ quân phục họ với ánh mắt ngưỡng mộ, hạt giống ẩn giấu trong lòng âm thầm nảy mầm.

 

“Cha giỏi quá!

 

Cha tới là đại ca của chú nhỏ sợ !”

 

Tiểu Mãn từ xe gỗ leo xuống, ôm lấy chân cha , ánh mắt lấp lánh đầy vẻ khâm phục.

 

“Cha giỏi lắm!

 

Lớn lên con cũng lính giỏi.”

 

Tiểu Tuệ cũng bước chân nhẹ nhàng tới, đôi mắt đào hoa giống hệt Thẩm Sán Sán đầy vẻ kiên định, giọng trẻ con trong trẻo vang lên dứt khoát.

 

Chương 90 Đoàn trưởng Tạ sự hụt hẫng cho lú lẫn

 

“Được !

 

Tiểu Tuệ của chúng lớn lên sẽ lính giỏi, giỏi như cha !

 

Tiểu Mãn ngôi điện ảnh lớn, cha và đều nhớ kỹ !”

 

Thẩm Sán Sán thấy Tiểu Tuệ ưỡn ng-ực, đôi mắt giống hệt nhưng bên trong niềm tin kiên định giống như cha cô bé, lập tức ôm lấy đôi vai nhỏ của cô bé khích lệ, mà Tiểu Mãn ở bên cạnh xoay vài vòng băng, như một con công nhỏ, xoay xong còn vẻ mặt mong chờ đợi khen.

 

“Cha?”

 

Đây là còn để cha cô bé vài câu, mấy thấy đều về phía Tạ Trầm Lạn, vô cùng tò mò xem “diêm vương lạnh lùng” thể lời khen ngợi gì.

 

“Tiểu Mãn, Tiểu Tuệ và cả An An đều là những đứa trẻ ngoan... cha và sẽ đồng hành cùng các con thực hiện lý tưởng!”

 

Lời của Tạ Trầm Lạn vô cùng mộc mạc, nhưng sự dịu dàng lộ trong ánh mắt khiến đều cảm nhận tấm lòng yêu thương con tha thiết của .

 

Tiểu Mãn và Tiểu Tuệ nhận sự khích lệ từ cha vẫn thỏa mãn, ánh mắt về phía những khác mặt.

 

Vợ chồng Lâm Phương, Ngụy Đông Minh và cả Lâm Lãng, An An đều tiếc lời khen ngợi vài câu.

 

Lần hai chị em tâm trạng vui vẻ, nụ rạng rỡ mặt, Tiểu Tuệ vốn ít lúc cũng mắt mày cong cong, miệng còn ngân nga một bài hát quân đội.

 

“Còn em nữa...

 

Hàng Hàng nè!”

 

Tiểu Viễn Hàng đợi mãi, lúc những khác bé đều bên cạnh chân phụ họa, gật đầu bày tỏ sự đồng tình, thỉnh thoảng còn vỗ tay, kết quả mắt thấy hai chị em lên xe gỗ tiếp tục trượt băng, bé cuống lên .

 

“Hàng Hàng ngoan nào!

 

Chúng chuyện xe gỗ nhé!

 

Chẳng lẽ chơi nữa ?”

 

Tiểu Mãn thấy bé bĩu môi, sững tại chỗ, liền tiến lên nắm tay về phía xe gỗ.

 

“Tiểu Mãn, tớ là họ của , gọi tớ là Hàng Hàng!”

 

Chỉ lớn hơn đầy ba tháng, thêm tính cách của Tiểu Viễn Hàng mềm mỏng, ngoại hình đáng yêu, Tiểu Mãn và Tiểu Tuệ căn bản coi bé là , gọi là Ngụy Viễn Hàng thì cũng gọi là Hàng Hàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-154.html.]

“Tiểu Mãn !

 

Hàng Hàng!”

 

Ngụy Đông Minh thấy thằng con ngốc nhà còn gật gật đầu, đây là chọn lọc chỉ nửa câu đầu thôi !

 

Anh bất lực lắc đầu.

 

“Vợ ơi, thằng nhóc ngốc là giống , hồi nhỏ cũng em là đoàn trưởng Tạ đây lừa cho ngây cả , haiz!

 

là sông khúc lúc, chỉ thể trông chờ thế hệ cháu chắt gỡ gạc chút thôi!”

 

“Con trai mới ba tuổi mà nghĩ đến chuyện ông nội ?

 

Tuổi tác lớn đúng là khác, Sán Sán, hồi đó chị em trúng họ nhỉ?”

 

Lâm Phương khi kết hôn là một mỹ nhân lạnh lùng, khi kết hôn chịu ảnh hưởng của Ngụy Đông Minh , gần như đồng hóa luôn , lúc khoác tay Thẩm Sán Sán cố ý đ-âm tim đàn ông nhà .

 

“Haiz!

 

Không còn cách nào khác mà!

 

Ai bảo hai chị em đều nam sắc mê hoặc cơ chứ?”

 

Thẩm Sán Sán thở dài một tiếng thì cảm nhận ánh mắt rực cháy của đàn ông bên cạnh, đành đổi giọng, dư quang thấy khóe miệng nhếch lên, nhịn đưa tay gãi nhanh lòng bàn tay .

 

“Hả?

 

Nam sắc mê hoặc?

 

Hóa hai chúng cưới vợ là nhờ bộ da ?

 

Thế thì bảo dưỡng kỹ , nếu già thì thế nào?”

 

Bên Ngụy Đông Minh thấy vợ gật đầu phụ họa, vội vàng tiếp lời, còn vô thức sờ sờ khuôn mặt thô ráp của , vẻ mặt đầy suy tư.

 

“Cha ơi, đợi cha già , con sẽ lớn thành một trai khôi ngô, con là !”

 

Tiểu Viễn Hàng cùng hai chị em xe gỗ mong chờ cha tới đẩy , đầu thấy lời , cái miệng nhỏ ngừng, thần sắc còn vô cùng phấn khích.

 

“Thằng ranh con!

 

Con đang hạ thấp cha đấy ?

 

Không đẩy cho con nữa, con tự xuống mà bộ .”

 

Tuy nhiên Ngụy Đông Minh đình công , nhưng xe gỗ vẫn còn hai chị em nữa, Tiểu Mãn giọng mềm mại gọi một tiếng “Cha”, Tiểu Tuệ cũng ánh mắt mong chờ cha , Tạ Trầm Lạn bước tới vài bước, đẩy ba đứa nhỏ chơi trong sân băng.

 

Chơi gần một tiếng đồng hồ, trời lác đác bông tuyết lớn như lông ngỗng, mấy sợ bọn trẻ lạnh, bế bọn trẻ vội vàng xe.

 

Tạ Trầm Lạn một tay bế An An, tay định bế hai chị em lên cùng lúc, Ngụy Đông Minh bế Tiểu Viễn Hàng và Tiểu Tuệ lên .

 

“Yên tâm, vững vàng lắm, ngã con gái !

 

Vợ ơi, em theo từ từ thôi.”

 

Tạ Trầm Lạn mấy phía bước chân vội vã tới, bế An An và Tiểu Mãn bọc trong áo đại y, Thẩm Sán Sán dắt Lâm Lãng theo .

 

May mà gian trong xe đủ rộng rãi để hết cả nhóm, Tạ Trầm Lạn lái xe đến chỗ bán vịt .

 

Vẫn là khu ngõ nhỏ trưa nay, họ xuống xe vòng vèo mãi mới tới một tứ hợp viện, cửa ngửi thấy mùi thơm phức lò nướng.

 

“Oa!

 

Thơm quá !

 

Còn thơm hơn cả lẩu cừu nhúng buổi trưa nữa!”

 

Cái đầu nhỏ của Tiểu Mãn vốn vùi trong áo đại y của cha bỗng chốc chui , cái mũi nhỏ khịt khịt, biểu cảm phóng đại say mê, bên cạnh Tiểu Viễn Hàng cũng là một con ma thèm ăn đang thò đầu , mắt chằm chằm con vịt lò, Ngụy Đông Minh thấy tiếng nuốt nước miếng của bé, vội vàng bảo chủ quán đang đón khách mang lên ba con vịt .

 

 

Loading...