TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 173
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:38:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tuy nhiên các quân thuộc mới đến, vẫn nhận thông báo, lớp tu nghiệp quân thuộc cũng đang khẩn trương chuẩn , ít nhất khai giảng trong vòng một tuần.
Khu nhà tập thể lắm chuyện phiền phức, đến bên tự nhiên chuyện cũng ít.
Vợ chồng Triệu Mỹ Lệ là những đưa con đến sớm nhất, ăn khoai tây cải thảo bốn năm ngày , ở giữa chỉ ăn hai quả trứng gà, hai đứa nhỏ còn đủ ăn, đến lượt vợ chồng bọn họ?
Thấy hôm nay vẫn là những thứ , nhịn mà phàn nàn, còn định kéo cả những quân thuộc mới đến cùng tố khổ.”
Thẩm Sán Sán và Tạ Trầm Lạn chuẩn ít vật tư, nhưng thứ đưa ngoài sáng vặn đủ cho bọn họ và vợ chồng Lâm Phương ăn, hôm qua còn chia cho Lý Dung và Trình Cẩm một ít, hiện tại chuyện cũng thể quản , nếu thật sự lấy những thứ trong gian trang viên thì e rằng cô và Tạ Trầm Lạn sẽ gặp rắc rối lớn.
Ba thể xen chuyện , định rảo bước khỏi sân, ai ngờ Triệu Mỹ Lệ hiểu trông thấy bọn họ, vô cùng nhiệt tình tới.
“Các em là ba nhà ở cạnh sân giữa ?
Quân thuộc hầu như đều ở đây cả , chuyện đang bàn bạc là chuyện đại sự về vật tư, các em qua đây thử !”
Triệu Mỹ Lệ lẽ cảm thấy Thẩm Sán Sán và Lâm Phương dễ tiếp cận, thấy Lý Dung mềm mỏng yếu đuối, bèn tiến lên vồn vã dìu cô , còn quên chào hỏi Thẩm Sán Sán và bọn họ về phía đám đông.
“Bác Lâu, bác gái Trương, quân thuộc đều ở đây , chuyện chúng nghĩ cách thôi!
Nếu còn hơn một tháng nữa, mà vượt qua nổi?”
“Chuyện bọn bác cũng quyết định , vật tư đều do phòng hậu cần chuẩn , nhất định sẽ thịt và trứng, hai ngày nữa chắc sẽ đến, khắc phục thêm một chút!”
Ngoài gia đình Triệu Mỹ Lệ, những còn thật mới đến một hai ngày, hơn nữa đều bác gái Trương là vì tuyết lớn phong tỏa núi nên vật tư , việc tu nghiệp sĩ quan mới trì hoãn đến tận bây giờ, hiện tại những việc đang tiến triển nề nếp, chuyện vật tư chắc chắn vấn đề gì lớn, cùng lắm là mấy ngày đầu khó khăn một chút.
“Hôm qua dường như thấy hai nhà ở cạnh sân giữa mang theo ít vật tư, mấy ngày bọn họ giúp cùng khắc phục một chút chắc cũng là nhỉ?”
Triệu Mỹ Lệ nháy mắt với Vương Hoa Hoa, bọn họ là từ cùng một nơi đến, ở khu nhà tập thể phối hợp với chiếm chút lợi lộc của mấy quân thuộc trẻ tuổi, đều là dắt díu gia đình đến, ngay cả khi gặp chuyện cũng chiếm hời, huống chi bây giờ thịt cũng chẳng trứng, tóm hai nhà giàu Thẩm Sán Sán và Lâm Phương , chắc chắn nghĩ đủ cách để chiếm lợi.
“Cạnh sân giữa?
Đó chẳng là mấy cô em mới đến ?”
Bất kể là vì mục đích gì, lượt đổ dồn ánh mắt lên Thẩm Sán Sán và bọn họ, thấy bọn họ môi hồng răng trắng ăn mặc thời thượng, câu lọt tai thì chẳng khác nào đại tiểu thư tư bản, trong nhà chắc chắn thiếu tiền, ít đang cảm thấy ngại ngùng cũng trở nên an lòng.
Bác Lâu cau mày, tâm hai câu, bác gái Trương dùng ánh mắt ngăn .
Trong thời gian ngắn ngủi, Thẩm Sán Sán và bọn họ rõ sự đổi thái độ của những , thậm chí là thiện ác của nhân tính.
“…
đó là đồ Sán Sán và Phương Phương bọn họ mua cho nhà , dựa… dựa cái gì mà chia ?”
Thẩm Sán Sán và Lâm Phương ở khu nhà tập thể mấy năm nay, quân thuộc thích chiếm hời thấy nhiều nên cũng lạ gì, bọn họ vốn định tiếp lời, xem Triệu Mỹ Lệ tiếp tục kích động lòng thế nào, kết quả bất ngờ thấy lời chất vấn nhỏ bé nhưng đanh thép của Lý Dung.
Lý Dung rút cánh tay đang Triệu Mỹ Lệ khoác lấy , kiên định đến bên cạnh Thẩm Sán Sán và Lâm Phương, cũng chính là về phía đối lập với đông đảo quân thuộc.
“Dựa cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-173.html.]
Em gái , em đang đùa ?
Vừa chẳng chúng rõ ràng ?
Mấy ngày là thời kỳ khó khăn, đoàn kết , là bọn họ mang theo nhiều vật tư, chia thì ?”
“ thế!
Bọn họ lẽ nào nỡ đóng cửa ăn thịt một , nhà khác ngay cả chút váng dầu cũng ?”
Triệu Mỹ Lệ khơi mào mâu thuẫn, hiện tại chỉ cần đợi những khác loạn, bản cuối cùng hưởng thành quả, đôi mắt tam giác đầy toan tính của bà ghen tị chằm chằm mấy Thẩm Sán Sán, loại tiểu thư kiều diễm gia đình cưng chiều lớn lên như thế thì nên chịu nhiều dày vò hơn!
“Các cô cứ , chia chia?
Các cô quyết định thì chúng tìm đàn ông các cô chuyện, đến lúc đó tổn thương mặt mũi của đàn ông, bọn họ mà chuyện gì lý trí thì các cô đừng trách chúng nhé!”
“Nhìn cái lớp da nõn nà xem, cái hình nhỏ bé thì ăn bao nhiêu… thế… cái ánh mắt của cô là thế nào?
Ái chà, xong , cô vợ trẻ xong !
Không tôn trọng lớn, cái tuổi của đủ các cô đấy!”
Đôi mắt đào trong trẻo của Thẩm Sán Sán chằm chằm Vương Hoa Hoa và Triệu Mỹ Lệ, khiến trong lòng hai run rẩy, đặc biệt là Vương Hoa Hoa, trong lời đầy ác ý, còn định đem chuyện đ-âm thọc đến chỗ đàn ông.
“Thời kỳ khó khăn?
Cửa đặt nhiều vật tư thế , là thời kỳ khó khăn?
Vốn dĩ là thể chia một ít vật tư cho những gia đình trẻ nhỏ, nhưng dáng vẻ hợp tình hợp lý của các bà khiến đổi ý .
Dựa cái gì chúng chia cho các bà?
Hơn nữa thông báo rõ ràng, đồ tiếp tế ở đây hạn, kiến nghị mang theo nhiều vật tư một chút, trong các bà chắc chắn ít nhiều đều mang theo, còn mặt dày bám lấy chúng mà vặt lông?”
“Sán Sán, chắc là cảm thấy chúng dễ bắt nạt?”
“Chúng hề dễ bắt nạt!”
Thẩm Sán Sán xong, Lâm Phương và Lý Dung kẻ xướng họa phối hợp, ba đem những toan tính nhỏ nhặt của những vạch trần hết lên mặt bàn.
“Nếu chia cũng , nhưng nhà ai cũng chẳng dễ dàng gì, chia thì chia cho công bằng, tìm chính ủy đến giải quyết chuyện , mỗi nhà đều đem vật tư mang theo nộp lên nhà ăn, do các đồng chí cấp dưỡng nấu, đều đừng nấu riêng, tất cả đều ăn nhà ăn thì thế nào?”
Sau khi Thẩm Sán Sán xong câu đó, bọn Vương Hoa Hoa còn cam tâm, còn định gì đó, thấy để chính ủy mặt quản chuyện , lập tức nản lòng.
Thật bọn họ mang theo ít vật tư, chỉ là để bọn Triệu Mỹ Lệ để mắt tới, đa đều thấy Thẩm Sán Sán và bọn họ mang theo bao nhiêu vật tư, nếu mang theo còn nhiều bằng bọn họ, cộng thêm ít hạ quyết tâm chiếm hời, chẳng bọn họ sẽ chịu thiệt thòi lớn ?
Một khi đe dọa đến lợi ích bản , ai cầm đầu nữa.
“ thế, nhà ai cũng chẳng dễ dàng gì, nhà mang theo hai cân thịt lợn, đó còn là do nhà và bọn họ vất vả lắm mới săn lợn rừng núi, mới chia bấy nhiêu, vẫn luôn nỡ ăn, đây cũng là nhận thông báo, bên vật tư khan hiếm mới mang theo đấy…”