TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 180
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:38:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lúc bầu khí gượng gạo, Lý Dung cũng gì, đành giả vờ ngủ, ngờ một lát thật sự chìm giấc nồng.
Còn về phần Trình Cẩm dám thở mạnh, giữa trời lạnh mà trán rịn đầy mồ hôi, nhắm mắt kiềm chế xung động nóng bỏng rạo rực khắp , trong đêm nửa tỉnh nửa mê chừng ba bốn tiếng đồng hồ là ngủ , mạnh hơn tối qua thức trắng cả đêm nhiều !”
Chương 103
“Trời mờ sáng, Tạ Trầm Lạn tỉnh dậy, từ khe hở rèm cửa thấy bên ngoài trắng xóa một mảnh, nghĩ đến tuyết rơi cả đêm, lớp tuyết đường chắc chắn dày.”
“Tạ cún con!
Còn đến sáu giờ, chăn ấm cho hẳn hoi, định gì thế?”
Dù động tác của Tạ Trầm Lạn nhẹ đến , Thẩm Sán Sán gần như cả mọc cũng nhận , ngái ngủ liếc đồng hồ đeo tay, đó đưa tay đẩy đẩy đầu , còn vỗ vỗ mấy cái.
“Sán Sán, dọn tuyết, tuyết đọng quá dày, yên tâm để em khỏi cửa.”
Thẩm Sán Sán lầm bầm một tiếng, lúc cũng gấu túi nữa, ngủ tiếp.
Tạ Trầm Lạn quấn cô thành một cái kén tằm mới mặc quần áo dậy, đây là một căn phòng thông suốt, mang chậu rửa mặt và khăn lau cùng các đồ dùng vệ sinh bếp.
Đóng cửa , đ-ánh răng rửa mặt xong, vốn định khỏi cửa, thấy kem dưỡng da Ngụy Đông Minh đưa cho , do dự một lát vẫn bôi một ít lên mặt, quả nhiên thấy mùi hương gì mới yên tâm ít.
Trước cửa đặt chổi và xẻng sắt, xẻng sắt tiếng động lớn ồn khác, cầm chổi bắt đầu quét từ cửa nhà.
Trước cửa nhà quét xong, men theo con hẻm ngoài, lúc quét đến nhà thứ hai tức là bên phía Ngụy Đông Minh và Lâm Phương, cửa của ba nhà khác trong dãy liên kế cũng mở , là Trình Cẩm và Ngụy Đông Minh cùng Vương Hữu Chí mặc áo đại y quân đội .
“Ái chà!
Biết thế muộn một lát !”
Ngụy Đông Minh thấy Tạ Trầm Lạn quét dọn sạch sẽ cửa nhà và nhà Trình Cẩm, khuôn mặt đầy vẻ tiếc nuối hối hận, c-ơ th-ể thành thực, động tác nhanh nhẹn đội mũ đeo găng tay, cầm chổi về phía Tạ Trầm Lạn.
Tạ Trầm Lạn quen với dáng vẻ đắn của , ngay cả cái cũng thèm cho, im lặng quét tuyết, mấy men theo con hẻm nhỏ quét tận cửa đại viện.
Lần lượt những khác cũng dọn dẹp tuyết đọng.
Một nhóm quân nhân việc hăng hái nhưng im lặng quét dọn, chỉ sợ đ-ánh thức nhà vẫn còn đang ngủ say sưa.
“Trưa nay các nhất định tới, và thím các mời cơm, cũng chuyện quan trọng nhờ vả nhà các … dạy cho cái một chữ bẻ đôi nhà nhận mặt chữ…”
Quét tuyết xong, bốn về phía , Vương Hữu Chí thấy Triệu Mỹ Lệ bên cửa sổ nháy mắt hiệu với ông , nhớ tới chuyện tối qua, gọi bọn Tạ Trầm Lạn , vẻ mặt đầy áy náy phiền.
Biết bọn Tạ Trầm Lạn còn để hai đứa trẻ cùng học theo, nụ khóe miệng căn bản dứt , vội vàng cảm ơn, chỉ điều vẫn kiên trì mời mấy nhà bọn họ đến nhà ăn cơm.
“Vương đoàn trưởng, lương thực thực phẩm nhà nào cũng eo hẹp, ăn cơm thì cần thiết ạ.
Đây một trận tuyết lớn, đồ tiếp tế đến kịp thời .”
Tạ Trầm Lạn lời đến đây, Vương Hữu Chí cũng thắt lòng , cảm ơn cảm ơn , kiên trì nữa.
Sau khi chia tay, Tạ Trầm Lạn cầm chìa khóa mở khóa nhà, ngờ nhà ngửi thấy mùi cơm thơm nức mũi, vợ đang ngủ say giường sưởi lúc đang bận rộn trong bếp như một chú ong nhỏ.
Thẩm Sán Sán nấu mấy gói mì ăn liền, định nếm thử xem sợi mì chín , thấy động tĩnh ở cửa, theo bản năng liếc mắt qua, đối mắt với Tạ Trầm Lạn, phát hiện mà đang .
Lập tức nghĩ đến dáng vẻ hai má bây giờ đang phồng lên, chu môi thổi mì nóng nực , thế là thẹn quá hóa giận, ánh mắt hung tợn lườm một cái.
“Anh qua đây nếm xem mì chín !”
Tạ Trầm Lạn thu nụ , nhưng khóe miệng vẫn nhếch lên, sải bước tới, nắm lấy tay cô để cô đút mì cho ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-180.html.]
“Ngon lắm.”
“Không em, là thấy em đáng yêu, xinh .”
Thẩm Sán Sán bất ngờ thấy lời tỏ tình sáng sớm của Tạ Trầm Lạn, đầu óc còn chút m-ông lung, theo bản năng gắp một quả trứng kho trong nồi đút đến bên miệng .
Không ngờ Tạ Trầm Lạn nhận lấy đôi đũa cùng quả trứng kho, thổi thổi đút đến bên miệng cô.
“ chẳng đáng yêu, chẳng xinh chút nào hết.”
Thẩm Sán Sán ăn xong còn bồi thêm một câu, liếc một cái, ngẩng cằm đầy vẻ kiêu kỳ.
“ !
Anh mà khóa em ở trong nhà!
Vừa em định ngoài xem tư thế quét tuyết oai hùng của , kết quả cửa mở !
Nếu em mới thèm ở trong bếp nấu cơm cho !”
Bên là quân nhân và quân thuộc, gì chuyện trộm cắp xảy chứ?
Không cần danh dự nữa ?
Thẩm Sán Sán bây giờ ngủ sớm đương nhiên cũng dậy sớm, tỉnh dậy ngoài xem tuyết, tiện thể xem Tạ Trầm Lạn việc nghiêm túc , ai ngờ đàn ông “ trò”!
Lúc nãy cô lườm cũng vì nguyên nhân .
“Sợ vợ lạc mất.”
Tạ Trầm Lạn nghiêm túc xong lời , đút cho cô một miếng thịt bò kho, đó cầm bát múc mì.
Thẩm Sán Sán nghi ngờ chằm chằm , giống như một cái đuôi nhỏ bám theo , đợi bữa sáng đặt chiếc bàn nhỏ bên ngoài, cô đột nhiên nhảy phóc lên lưng Tạ Trầm Lạn, nhào nặn mặt , định tìm kiếm cái gì đó.
Tạ Trầm Lạn sớm vì cô mà luyện phản ứng bản năng, một tay đỡ m-ông cô, còn nghiêng mặt để mặc cô loạn.
“Anh rốt cuộc là ai?
Cái lò gạch cạy miệng lời nhà giấu ?
Khai mau!”
Thẩm Sán Sán cố gắng nhịn , hai ghé sát , cô đột nhiên sờ thấy đường nét bên má Tạ Trầm Lạn dính dính, giống như bôi cái gì đó nhưng bôi đều.
“Có là đàn ông con trai mới thèm bôi kem dưỡng da, vứt góc xó để bao nhiêu ngày.
Kết quả đến đây ngày đầu tiên liền đặt nó cạnh giá rửa mặt, ngày thứ hai càng là khẩu hiền tâm tiễn bôi lên mặt…”
“Quả nhiên lòng đàn ông như kim đáy biển!”
Thẩm Sán Sán là thật sự ghét bỏ , cũng sờ mặt nữa, từ lưng tụt xuống, vội vàng rửa tay.
Tạ Trầm Lạn từ khi về đến nay khóe miệng luôn nhếch lên, bây giờ vợ ghét bỏ , đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, là nổi nữa.
Ăn sáng xong, Thẩm Sán Sán bên mép giường sưởi thẻ nhận chữ, đây là chuẩn cho ba học sinh.
Tạ Trầm Lạn đến giá rửa mặt, im lặng rửa mặt nữa, còn chà xát thêm mấy , lúc lau mặt thấy cô đang sắp xếp những thứ , bèn thuật lời Vương đoàn trưởng buổi sáng.