TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:30:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thẩm Sán Sán và Lâm Phương bận rộn với các công việc liên quan đến xưởng gốm sứ, hơn nữa sân huấn luyện cũng cho phép nhà tùy ý , hai bận xong chỉ thể về nhà lo lắng chờ đợi.
Khi thấy Thẩm Kế Tự và Thẩm Kế Bạch mặt mang theo nụ , thái độ đối với Tạ Trầm Lạn cũng hiền hòa từng , hai kinh ngạc .”
“Anh cả, hai, hai thắng ?"
“Tạ Trầm Lạn, thua cả em ?"
Tiếng hỏi của hai đồng thời vang lên, Thẩm Sán Sán hỏi là Tạ Trầm Lạn, cô cũng là tâm trạng gì, vui mừng vì cả nhà trông như thanh phong minh nguyệt, mạnh mẽ lắm hóa vũ lực siêu cường, tin đàn ông của Thẩm Sán Sán cô thế mà thua!
“Anh thắng , còn cả thì..."
“Sán Sán, thắng ."
Tạ Trầm Lạn đến mặt Thẩm Sán Sán, đôi mắt đen láy chằm chằm cô.
Thẩm Sán Sán tự nhiên ý tứ cầu khen ngợi của , đưa tay lau sạch vệt bụi dính mặt .
“Tạ bé con, thật là lợi hại!"
Mặc dù cô giọng nhỏ, nhưng Thẩm Kế Tự và Thẩm Kế Bạch xuất quân nhân, tai thính mắt tinh, tự nhiên là thấy .
“Khụ khụ, tay còn đang thương đây , chả thấy ai qua quan tâm một câu, uổng công thương ai đó quá!"
Thẩm Kế Tự thanh thoát, cố ý vung vẩy cánh tay trầy da mặt Thẩm Sán Sán.
Vết thương đúng là nếu băng bó ngay thì sắp khép miệng đến nơi, Thẩm Sán Sán vẻ mặt cạn lời tiến lên đỡ lấy .
“Anh cả, ngài nhanh vài bước , lát nữa nó lành em tìm thấy vết thương ."
Cô đến mặt Tạ Trầm Lạn, lặng lẽ đưa tay nắm lấy tay , dỗ dành cả, chồng cũng thể để mặc một bên.
“Anh hai, em đặc biệt chuẩn nho thích ăn nhất đấy!"
Thẩm Sán Sán âm thầm thở dài, cảm thán may mà ba ở đây, nếu chức “đại sư cân bằng" của cô cũng khó mà !
——
Sau trận giao lưu , quan hệ giữa ba em nhà họ Thẩm và Tạ Trầm Lạn hòa hợp hơn nhiều.
Ngày hôm đó hiếm khi thời tiết quá oi bức, đúng lúc Tạ Trầm Lạn và Ngụy Đông Minh nghỉ, cả gia đình biển bắt hải sản.
Ngụy Đông Minh cùng Lâm Phương đang m.a.n.g t.h.a.i dạo bên bờ biển, còn Tạ Trầm Lạn thì tay trái xách thùng, tay xách giày của Thẩm Sán Sán, từng bước theo Thẩm Sán Sán đang chạy nhảy tung tăng.
“Tạ Trầm Lạn, xem!
Mau đưa cái xẻng nhỏ cho em."
Thẩm Sán Sán lật một tảng đ-á ngầm lên, thế mà thấy siêu nhiều hàu to hơn cả bàn tay cô đang bám c.h.ặ.t đó.
Cô giật lấy cái xẻng từ tay Tạ Trầm Lạn phía , hì hục xẻng vài cái, kết quả là đám hàu bên hề nhúc nhích.
Tạ Trầm Lạn vươn tay ôm lấy, nhẹ nhàng nhấc Thẩm Sán Sán phía , càng tốn chút sức lực nào xẻng chúng xuống ném thùng.
“Buổi tối em chỉ huy, xuống bếp, chúng ăn hải sản nướng, hàu nướng là ngon nhất."
Thẩm Sán Sán rõ thực lực của nên cố chấp nữa, nhân lúc Tạ Trầm Lạn đang bận rộn, cô lật hết mấy tảng đ-á ngầm xung quanh lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-52.html.]
Chưa đầy hai mươi phút, cái thùng họ mang theo sắp đầy.
Còn ba em nhà họ Thẩm thì theo yêu cầu của Thẩm Sán Sán xuống biển bắt tôm hùm, họ từng ăn bao giờ, cảm thấy thứ vỏ như thế chắc là ngon.
mấy ngày nay khi ăn món tương thịt tôm trộn cơm do Tạ Trầm Lạn , mới thứ bóc thì vất vả, nhưng ăn thì đủ cả vị cay tê thơm nồng.
Người đến biển bắt hải sản ít, Chu Oánh dẫn theo Tiểu Ngưu dừng dừng, ngó nghiêng tứ phía, khi thấy Thẩm Kế Tự đang bơi từ vùng biển phía Tây về, mắt bà sáng lên.
“Mẹ, nắm đau con!"
Chu Oánh vì hưng phấn, nắm tay Tiểu Ngưu tự chủ mà dùng sức, thấy tiếng kêu đau của Tiểu Ngưu mới sực tỉnh .
“Tiểu Ngưu, con kìa, chú xách đồ nặng quá, Tiểu Ngưu nhà sức khỏe lớn lắm, chúng giúp chú nhé, ?"
Chu Oánh nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Ngưu tiến gần nơi Thẩm Kế Tự đang ở, trong mắt lóe lên tia sáng quái dị.
“Chú Tạ, thím Sán Sán, hai qua đây giúp chú với ?"
Tiểu Ngưu cau mày nhỏ, dù sức nó lớn thì cũng chỉ là một đứa trẻ ba tuổi, nhưng nó nắm c.h.ặ.t quá, nó thoát .
lúc thấy Thẩm Sán Sán và Tạ Trầm Lạn ở cách đó xa, nó kích động vẫy tay còn tìm kiếm sự giúp đỡ.
Tiểu Ngưu vốn dĩ giọng lớn, tiếng gọi thành công thu hút sự chú ý của Thẩm Sán Sán và Tạ Trầm Lạn.
Mà Chu Oánh thì thần sắc hoảng hốt liếc họ, ngược bước chân nhanh hơn về phía Thẩm Kế Tự, Tiểu Ngưu theo kịp bước chân của bà , hai chân chỉ thể cuống cuồng chạy theo, lảo đảo chạy.
Người tinh mắt một cái là Chu Oánh đang tính toán chuyện gì, một khi mưu kế của bà thành công, Thẩm Kế Tự cho dù là quân nhân thì cũng sẽ thấy việc nghĩa mà để cứu , trong quá trình đó khó tránh khỏi tiếp xúc với c-ơ th-ể Chu Oánh.
Thẩm Sán Sán bao giờ bực bội như , nếu như thì cả cô chỉ thể ngậm bồ hòn ngọt, ép cưới phụ nữ đầy mưu mô như Chu Oánh!
“Bé con, cứu Tiểu Ngưu, Chu Oánh để cho em."
“Mọi mau đây giúp với, Chu Oánh dắt Tiểu Ngưu nhảy xuống biển kìa!"
Thẩm Sán Sán quyết đoán cùng Tạ Trầm Lạn chạy về phía đó, trong lúc chạy còn lớn tiếng hô hoán, cố gắng thu hút đám xung quanh gần, cho dù họ kịp chạy đến thì cũng thể thấy rõ ràng là Chu Oánh chủ động dắt Tiểu Ngưu xuống biển.
“Bà đúng là tâm địa thối nát hết chỗ !
Muốn dùng thủ đoạn để chị dâu ?
Mơ !"
Thẩm Sán Sán trong thời gian tiếp nhận đào tạo bí mật, chỉ tiến hành nghiên cứu học tập về công trình thông tin, mà còn tiến hành những bài huấn luyện nghiêm ngặt kém gì quân nhân đặc chủng, cô nghi ngờ gì là thể hiện xuất sắc về mặt.
Khi cả Chu Oánh chìm xuống biển, cách Thẩm Kế Tự đầy năm mươi mét, Thẩm Sán Sán như một con cá bơi nhanh ch.óng áp sát, kéo Chu Oánh bơi theo hướng khác.
“Thẩm Sán Sán!
Lại là cô hỏng chuyện của , liều mạng với cô!"
Chu Oánh tính toán thất bại, thần sắc hung tợn, thấy cũng thoát , dứt khoát liều, với sự độc ác khiến cô hủy dung, bà đưa tay về phía khuôn mặt xinh của Thẩm Sán Sán.
“Người đàn bà đầy lòng đố kỵ đúng là xí đến cực điểm!"
Thân hình Thẩm Sán Sán linh hoạt ngửa , chớp mắt bơi lưng Chu Oánh, đôi bàn tay thon dài túm lấy tóc bà , tăng thêm lực đạo, trong quá trình bơi ngược , hết đến khác ấn đầu bà xuống nước, đó nhấc lên.