TN 70: Mỹ Nhân Thích Làm Mình Làm Mẩy Theo Chồng Vào Quân Khu Những Năm 70 - Chương 67
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:31:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trần Thanh Hà đối diện với đồ ăn do hai đứa con trai đưa tới, thật sự thể đưa lựa chọn, đành để Cố Vệ Đông cũng hưởng thụ sự hiếu thảo đến từ con trai, đương nhiên càng là ăn nước miếng của con trai.”
Tiểu Ngưu vẫn chút sợ Tạ Trầm Lạn, nhóc do dự một lát, vẫn là chỉ đút cho Thẩm Sán Sán ăn thôi, ngoan ngoãn bên cạnh cô tự ăn.
“Cảm ơn Tiểu Ngưu, chú cần Tiểu Ngưu chăm sóc , Tiểu Ngưu chăm sóc dì và em bé là ."
Thẩm Sán Sán suy nghĩ của Tiểu Ngưu, Tạ Trầm Lạn vốn giỏi bày tỏ, thế là cô xoa xoa đầu Tiểu Ngưu để an ủi.
Đêm qua Giáo sư Đỗ tối nay họp, về ăn kịp, Tạ Trầm Lạn ăn xong bèn nướng một phần cho ông và cả nhạc phụ nhạc mẫu nữa, còn vớt mấy cái bánh nướng, lúc đó thể kẹp ăn cho no bụng.
Thẩm Sán Sán hiếm khi ăn no căng bụng, thế là cũng cùng Tạ Trầm Lạn đưa cơm, để Trần Thanh Hà và Lâm Phương bọn họ tiếp tục ăn.
Căn sân chia cho Giáo sư Đỗ và nhà Đỗ Trường Thuận tình cờ cùng một dãy, họ đến đầu đường liền thấy hai con Đỗ Trường Thuận đẩy một chiếc xe kéo tới, bên cạnh còn theo Tạ Ngọc Đường và cha .
“Bọn họ đây là định đưa con Thẩm Kiểu Kiểu về nhà chăm sóc?
Bọn họ coi chị Lý cái gì?"
Thẩm Sán Sán thật sự hiểu trong đầu những nghĩ cái gì.
“Sán Sán, Đoàn trưởng Tạ, hai đây thăm cháu ngoại ?
Tiểu Quốc Bân trông còn chút giống Đoàn trưởng Tạ đấy, ông nội nhận tin xong còn sẽ gửi đồ tẩm bổ cho bọn chị, lúc đó chị sẽ chia cho hai một ít."
Thẩm Kiểu Kiểu thấy Thẩm Sán Sán tới, thẳng nhiệt tình chào hỏi, ở chỗ cô , dường như những chuyện đối đầu gay gắt đó từng xảy , thỉnh thoảng thích lảng vảng mặt Thẩm Sán Sán.
“Thằng nhóc thối, mày bây giờ gặp cha mà đến một tiếng chào cũng hả?
Tưởng đưa tiền là vạn sự cần lo nữa ?"
Cha Tạ cố ý phớt lờ sự thật là ở Kinh Thị ông ông nội Tạ đuổi , thậm chí vì tiền mà đoạn tuyệt quan hệ với Tạ Trầm Lạn cũng như cả Tạ Trầm Úc.
Anh em Tạ Trầm Lạn dù cũng cảm thấy cha cũng như , thà bỏ một tiền một để kết thúc chuyện , nhưng bây giờ cha Tạ dày mặt bám lấy bọn họ.
“Vậy ông còn thế nào nữa?
Ông còn từng lo cho Tạ Trầm Lạn và cả, bây giờ nhớ đến họ, bắt đầu bày đặt cha ?"
Tạ Trầm Lạn vóc thẳng tắp ở đó, ánh mắt cha Tạ còn lạnh lẽo hơn một lạ, cha Tạ ánh mắt cho run sợ, phản ứng càng thêm giận dữ, ông là một cha mà sợ thằng nhóc hỗn xược ?
“Cha cô dạy cô thế nào hả?
Gả nhà họ Tạ chúng , hiếu thuận với cha chồng, bây giờ còn dám chuyện như , cô xem Kiểu Kiểu thế nào kìa, ở Kinh Thị ngày ngày hiếu kính bầu bạn với ông nội, bây giờ còn vì cả gia đình... mà giúp Trung đoàn trưởng Đỗ giải quyết khó khăn, còn cô?"
Thực chất là khi Thẩm Kiểu Kiểu từ nông thôn trở về, linh hồn bên trong sớm trở thành Thẩm Kiều Kiểu, cô phát hiện đám ngu ngốc nhà cha Tạ và Tạ Ngọc Đường đắc tội ông nội Tạ và em nhà họ Tạ đến ch-ết, nên cực lực bù đắp.
Cô dựa các thủ đoạn xanh và khổ nhục kế thành công thái độ của ông nội Tạ đổi ít, ít nhất là khi Tạ Ngọc Đường đột ngột xảy chuyện giúp họ một tay.
“Cha tự nhiên dạy ơn báo đáp, đối đãi với thành tâm thành ý, chứ chỉ lợi dụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-thich-lam-minh-lam-may-theo-chong-vao-quan-khu-nhung-nam-70/chuong-67.html.]
Thẩm Kiểu Kiểu, cô vẫn như một sẵn sàng hy sinh tất cả, thì chúc cô may mắn nhé."
Lúc Lý Phán Đệ ôm con gái nhỏ , phía còn theo ba chị em, thấy cảnh tượng mắt , khuôn mặt đầy vẻ khổ sở, kìm mà tiếng.
Chương 37 Vợ chồng đốp chát
Lý Phán Đệ đối với việc Đỗ Trường Thuận nhận con trai của Thẩm Kiểu Kiểu con trai nuôi thì ý kiến gì, thậm chí cảm thấy chính thể sinh con trai cho nhà họ Đỗ mà thấy hổ thẹn, chỉ là thấy đưa cả Thẩm Kiểu Kiểu về nhà, trong lòng vẫn hoang mang thể chấp nhận .
“Hôm nay là ngày đại hỷ của nhà họ Đỗ , cô lóc cái gì?
Cái đồ chổi nhà cô, sinh liên tiếp bốn đứa con gái mà còn dám ở đây bất mãn hả?"
Đỗ Trường Thuận ở bên ngoài vẫn chú ý đến hình tượng, Đỗ vốn dĩ nụ mặt dứt , dỗ dành đứa cháu trai quấn trong lòng Thẩm Kiểu Kiểu, một tiếng cháu ngoan hai tiếng cháu ngoan, thấy Lý Phán Đệ tới lập tức cảm thấy xúi quẩy.
Sự sợ hãi của Lý Phán Đệ đối với chồng là Đỗ khắc sâu xương tủy, ba đứa con gái cũng sợ hãi trốn lưng cô.
Cô kìm nén thôi thúc , gượng một nụ .
“Trong nhà dọn dẹp xong ?
Đứng thỗn đây gì?
Sau để căn phòng lớn nhất ở giữa cho em gái Kiểu Kiểu và con trai nó, thời gian cô chăm chỉ một chút, chăm sóc họ cho , cũng coi như là việc duy nhất cô thể cho nhà họ Đỗ ."
Đỗ Trường Thuận vẻ đây, đối xử với Lý Phán Đệ lấy một chút tình cảm, ánh mắt Lý Phán Đệ Đỗ Trường Thuận chỉ sự tê dại và khép nép.
“Đỗ trung đoàn trưởng, chắc quên chị Lý cũng sinh con xong lâu chứ?"
Thẩm Sán Sán và Lý Phán Đệ từng gặp mặt, chỉ là từ chỗ Trần Thanh Hà mà chút ít về cô, lúc thấy cô rõ ràng đến ba mươi tuổi, hình g-ầy gò chỉ còn một nắm xương, trong mắt một chút ánh sáng nào, thậm chí ít tóc bạc lộ rõ.
“Hả?
Vợ của Đoàn trưởng Tạ , việc nhà chúng cần cô quản."
Mẹ Đỗ vẫn nể nang phận của Thẩm Sán Sán, lời còn coi như khách sáo.
“Đoàn trưởng Tạ, quản vợ cho , ở nhà là nấu cơm dọn dẹp nhà cửa, đây là rước vợ về rước bà tổ tông về hầu hạ thế?
Để nhé, cô lười thì cứ dạy dỗ một trận là chăm chỉ ngay.
Ồ, quên mất, Thẩm Sán Sán đồng chí bình thường, là con gái của Sư trưởng chúng , còn là xưởng trưởng nữa, chẳng nịnh bợ cho ?"
Đỗ Trường Thuận đối với Tạ Trầm Lạn tuôn một tràng châm chọc mỉa mai, nhận Tạ Trầm Lạn quan hệ với cha Tạ cũng như Tạ Ngọc Đường, còn cùng bọn họ về những chuyện liên quan đến Tạ Trầm Lạn và Thẩm Sán Sán đang truyền khắp khu tập thể.
“Đỗ trung đoàn trưởng, vợ , sẵn lòng coi cô như tổ tông.
Còn , với tư cách là Trung đoàn trưởng trung đoàn một, năng lực nghiệp vụ thế nào tạm thời bàn tới, việc nhà cũng hồ đồ, đừng để đến lúc gánh nổi hậu quả ."
Tạ Trầm Lạn xưa nay ít , nhưng nghĩa là khác sỉ nhục đến tận đầu và vợ mà còn gì, gì, ngày hôm qua Đỗ Trường Thuận ở xưởng gốm Thẩm Sán Sán bẽ mặt, hôm nay lúc các trung đoàn giao lưu áp đảo thực lực đối với Đỗ Trường Thuận, hề nể nang việc tuổi lớn mà nhường nhịn như đây, còn những lời coi như là lời cảnh cáo thiện chí.