TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:03:52
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ cần cưới cô về nhà, một con dâu nhà đẻ, thế nào để nắm thóp chẳng đều do nhà chồng quyết định , thì gia sản đó của cô, sợ lấy .”
giờ họ thấy Hạ Lan gả cho Tần Vũ, cái cảm giác giống như một miếng thịt mỡ ngon lành đặt mặt họ, họ còn kịp cướp lấy thì con sói nhân cơ hội tha mất .
“Tiểu Hạ , cháu thật sự nghĩ kỹ ?
Với điều kiện của cháu, chắc chắn vẫn sẽ gặp hơn..."
Lời của thím đó sắc mặt Tần Vũ đổi.
Lời chẳng khác nào thẳng rằng điều kiện hơn Tần Vũ thiếu gì, việc gì chọn một kém nhất chứ.
“Anh Vũ , cháu tin Vũ sẽ đối xử với cháu."
Hạ Lan thầm đảo mắt với bà thím một cái.
Cái ánh mắt họ cô, chẳng khác nào thẳng cô dán nhãn sáu trăm đồng, việc gì chọn Tần Vũ chứ...
“ Vũ?"
Hạ Lan đưa mắt hiệu cho Tần Vũ, Tần Vũ lập tức lộ nụ thật thà, gật đầu lia lịa:
“!
Tiểu Lan gì cũng đúng."
Cái vẻ thật thà lấy Hạ Lan trọng tâm đó tất cả những bà thím đang dòm ngó cô đều thầm nghiến răng kèn kẹt.
là cái đứa trẻ ngốc nghếch !
Tần Vũ chính là một tên nghèo kiết xác, chẳng gì cả, đối xử với cô thì ích gì, ăn cơm !
“Các thím ơi, chúng cháu còn bắt xe, xin phép ạ!
Đợi chúng cháu về sẽ phát kẹo mừng cho các thím."
Hạ Lan với các thím, đó nương theo lực của Tần Vũ, theo phía ngoài làng.
“Chao ôi!
Con bé thật là!
Người đàn ông miệng thì tác dụng gì chứ?
Sau lúc nó cho xem..."
“ là bông hoa lài cắm bãi phân trâu, trúng cái thằng ngốc Tần Vũ đó chứ?"
“Với điều kiện hiện tại của nó, đàn ông nào mà chẳng tìm chứ!
Cứ tìm đứa nghèo nhất, ngốc nhất, vô dụng nhất!"
“Chậc chậc chậc, ai, đáng tiếc quá mất!
hẹn thằng cháu qua đây , ngờ cái thằng Thạch Đầu đó tay chân nhanh lẹ thế, dỗ dành Hạ Lan đăng ký !"
“Chứ còn gì nữa!
Con bé đúng là ngốc!"
“Một đứa ngốc gặp một đứa đần, họ sống nổi, với cái vẻ kiêu kỳ đó của nó chắc chắn vài ngày là tiêu sạch tiền thôi!"
“Ai..."
Các thím ai nấy đều cam tâm thở dài một tiếng, vốn dĩ còn định đào góc tường, ngờ Tần Vũ đột nhiên tung chiêu , họ kịp trở tay.
Sáu trăm đồng trắng hếu !
Cứ thế mà bay mất ngay mắt họ...
Tần Vũ dắt tay Hạ Lan đến bến xe, từ lúc khỏi cổng làng, Tần Vũ vẫn luôn sa sầm mặt mày.
Anh vốn nghĩ chỉ cần đề phòng mấy tên lưu manh đó là , ngờ trong làng ai nấy cũng đều dòm ngó Hạ Lan, ngay mặt họ mà họ cũng chẳng coi gì.
Chẳng khác nào thẳng với Hạ Lan rằng đừng theo nữa, còn một đống đàn ông cho cô chọn kìa.
Hạ Lan thấy sắc mặt Tần Vũ tệ như , đến mặt , véo má một cái nhưng phát hiện đủ cao.
“Đừng giận nữa, họ chỉ là nhắm tiền của em thôi."
“Anh giận."
Tần Vũ lắc đầu.
“Còn bảo giận , xem mặt đen như hòn than kìa."
Hạ Lan , kiễng chân lên chọc chọc khuôn mặt cứng ngắc của Tần Vũ.
Tần Vũ liếc Hạ Lan một cái, đột nhiên cúi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-19.html.]
“Em là của , sẽ để họ đạt mục đích ."
Hạ Lan chớp chớp mắt, Tần Vũ cúi xuống mỉm nhẹ, khẽ véo má :
“Em đồng ý gả cho , còn gì mà giận chứ.
Anh thả lỏng ?
Sao vẫn cứng thế ."
Chương 17 Rắc rối xe khách
“...
Thật mềm."
Tần Vũ khuôn mặt Hạ Lan, làn da trắng nõn mềm mại ánh mặt trời, đưa tay véo má cô một cái.
“Đang giở trò lưu manh đấy ?"
Hạ Lan lườm Tần Vũ một cái, má đỏ ửng.
“Em là vợ , cái tính."
Tần Vũ mím môi, nghĩ đến việc Hạ Lan sắp trở thành vợ , trong mắt lóe lên một tia mong đợi.
“Vẫn nhé!
Hừ."
Hạ Lan hừ một tiếng, mặt .
Tần Vũ vò vò tóc Hạ Lan, chiếc xe khách xuất hiện trong tầm mắt.
“Xe đến ."
Vì là chuyến xe đầu tiên nên xe khách nhiều , Tần Vũ để Hạ Lan lên xe , nhân viên bán vé liếc hai một cái:
“Đi ?"
“Lên huyện, hai ."
Tần Vũ móc hai đồng, đưa cho nhân viên bán vé.
“Sáu hào một , hai một đồng hai hào."
Nhân viên bán vé gật đầu, rút từ trong tấp tiền lẻ tay tám hào cùng với hai tờ vé đưa cho Tần Vũ.
Hạ Lan ở hàng ghế bên cửa sổ, Tần Vũ tới cạnh Hạ Lan, xe khách ngoài họ chỉ ba nữa.
Trong đó một phụ nữ ôm c.h.ặ.t cái túi trong tay, hai đàn ông còn bên đều mang theo đòn gánh, đôi sọt đặt ở trống cạnh tài xế xe khách.
Xe khách đang chạy, Hạ Lan cảm nhận sự xóc nảy của con đường đất những năm bảy mươi, mặt đường đầy những hố bùn lớn nhỏ khiến xe khách ngừng rung lắc, Hạ Lan cảm thấy dày như đang lộn ngược.
“Khó chịu lắm ?
Có tựa ngủ một lát ?
Ngủ một giấc sẽ thấy dễ chịu hơn đấy."
Tần Vũ khuôn mặt nhợt nhạt của Hạ Lan, lo lắng .
Hạ Lan mệt mỏi lắc đầu, thế thấy khó chịu ch-ết , mà ngủ chứ.
“Đồng chí nữ khó chịu ?
Cô mở cửa sổ cho thoáng khí ?"
Nhân viên bán vé thấy sắc mặt Hạ Lan khó coi nên đề nghị.
Hạ Lan bụi đất vàng bay lơ lửng ngoài cửa sổ, lắc đầu.
“Cảm ơn sự quan tâm của chị, cố nhịn thêm một chút."
Ánh mắt Tần Vũ giấu nổi sự lo lắng, Hạ Lan tựa đầu Tần Vũ, thôi thì theo lời khuyên của Tần Vũ ngủ một giấc .
Vốn tưởng rằng chắc chắn sẽ ngủ trong sự xóc nảy khó chịu như thế , nhưng Hạ Lan ngửi mùi hương Tần Vũ, từ lúc nào thực sự ngủ .
Tần Vũ cảm nhận đầu Hạ Lan ngày càng nặng hơn, điều chỉnh tư thế để Hạ Lan thể tựa lòng ngủ thoải mái hơn.
“Đồng chí, đây là yêu của ?
Tình cảm hai thật đấy."
Nhân viên bán vé thấy tư thế gượng gạo của Tần Vũ, Hạ Lan đang tựa lòng thoải mái ngủ, nhịn .
“Vâng, chúng đang chuẩn đăng ký kết hôn."
Tần Vũ gật đầu, hề che giấu mối quan hệ của hai , chỉ hận thể cho cả thế giới họ sắp đăng ký.