“Trở về căn nhà Hạ Lan, Tần Vũ thứ quen thuộc nhưng cảm thấy vô cùng xa lạ.”
“Meo~” Tiểu Tuyết tìm thấy thở của Hạ Lan, đầu tiên chủ động đến mặt Tần Vũ như đang lên tiếng hỏi thăm Hạ Lan .
Tần Vũ liếc Tiểu Tuyết đang cọ ống quần .
“Cô …… tạm thời sẽ về .”
Đêm ngày càng sâu, Tần Vũ trằn trọc mãi, bên cạnh là thở của cô, nhưng cô ở bên .
Nghĩ đến cảnh tiễn cô ở ga tàu, kìm nén nỗi đau trong lòng, nỗi nhớ nhung giống như một con rắn, quấn lấy tim ngày càng c.h.ặ.t.
Chặt đến mức thể thở nổi, tưởng như giây tiếp theo sẽ ngạt thở.
Anh chỉ thể ôm c.h.ặ.t lấy chiếc chăn còn vương thở của cô lòng, tưởng tượng cảnh cô vẫn đang ngủ trong lòng , dựa nỗi nhớ như để vượt qua đêm đầu tiên khi ly biệt.
Mà Hạ Lan cũng chẳng dễ chịu gì, đầu tiên rời xa Tần Vũ một cách chủ động, tàu đều đang bận rộn việc của , chỉ Hạ Lan lặng lẽ bên cửa sổ, những bóng cây lướt qua bên ngoài, trong đầu hồi tưởng từng chút một kỷ niệm với Tần Vũ.
Sự bao dung của đối với cô, sự chiều chuộng giới hạn, cảm giác an tràn đầy bản lĩnh đàn ông của , mỗi cô gặp nguy hiểm, luôn là đầu tiên xông che chắn mặt cô.
Vừa nhắm mắt , là .
Tay Hạ Lan vô thức chạm chiếc túi nhỏ của , lấy bức ảnh cưới của cô và Tần Vũ.
Lúc đó họ vẫn quen thuộc lắm, hai trong ảnh lén thì ông chủ tiệm chụp .
Khi Hạ Lan và Tần Vũ nhớ lấy ảnh cưới, ông chủ tiệm lấy bức ảnh và rằng khi rửa ảnh, ông thấy bức ảnh quá , nếu rửa thì quá đáng tiếc, nên giữ .
Hạ Lan thích nên mang theo bên .
Nhìn Tần Vũ trong ảnh, ngón tay khẽ vuốt ve, đôi mắt Hạ Lan tràn đầy nỗi nhớ.
“Đây là yêu của cô ?”
Một giọng ngắt quãng nỗi nhớ của Hạ Lan, cô theo hướng giọng đó.
“……
Vâng, đây là chồng .”
Hạ Lan đồng chí nữ ở giường của , khẽ gật đầu.
“Cô cũng là sinh viên đại học báo danh ?”
Cô gái ở giường , Hạ Lan với đôi mắt , trông vẻ là một cô gái năng nổ.
“Cô cũng ?
Cô học trường nào?”
Hạ Lan cô gái đó, chậm rãi cất bức ảnh , hỏi.
“ hả?
học Đại học Kinh Thành, khoa Văn, còn cô?”
Cô gái .
“ cũng học Đại học Kinh Thành, khoa Kinh tế.”
Hạ Lan đáp .
“Thật ?
Vậy chúng là bạn cùng trường , chào cô, tên Tô Đan.”
Tô Đan nhiệt tình đưa tay với Hạ Lan.
Hạ Lan dậy bắt tay với Tô Đan:
“Chào cô, đồng chí Tô Đan, tên Hạ Lan.”
“Chào cô nhé, đồng chí Hạ Lan.”
Tô Đan Hạ Lan, vui vẻ lấy đặc sản quê hương .
“Đây là món ngon quê , cô nếm thử ?
Đây là bánh sữa, từ sữa bò đấy, ngon lắm.”
Hạ Lan lấy một miếng, vị chua khi sữa lên men tràn mũi, cô nếm thử một chút.
Hương sữa đậm đà nổ tung trong miệng, thơm ngon b-éo ngậy.
“Ngon thật đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-204.html.]
Tô Đan thấy Hạ Lan thích thì đôi mắt sáng rực lên.
“ , cũng thấy bánh sữa quê là ngon nhất!”
“Quê cô ở Nội M-ông ?”
Hạ Lan nhớ những vùng phô mai thường là vùng Tân Cương, Nội M-ông hoặc Vân Quý.
Người thích gọi là bánh sữa đa phần là ở Nội M-ông .
“Đến chuyện mà cô cũng , cô cũng giỏi quá đấy?”
Tô Đan ngờ Hạ Lan đến quê hương của .
Chương 168 Gặp bắt cóc đạo đức
Khiến hốc mắt Tô Đan ươn ướt đỏ đỏ, giống như gặp cố tri ở nơi đất khách quê .
“ thích vài cuốn sách tạp nham thôi.”
Hạ Lan giải thích.
“Ừm, là dân tộc thiểu , để cho học đại học, gia đình bán hai con bò, nên nhất định học tập thật .”
Tô Đan nắm c.h.ặ.t t.a.y tự cổ vũ .
Hạ Lan Tô Đan, ngũ quan sâu sắc của cô trông phong vị ngoại quốc, đúng chuẩn là một mỹ nhân nét riêng.
“Vừa nãy thấy dáng vẻ của cô……”
“Đây là đầu tiên rời xa chồng , để cô chê .”
Hạ Lan thản nhiên trả lời.
“ ý chê cô, chỉ thấy dáng vẻ cô buồn bã thôi.”
Tô Đan lo lắng Hạ Lan, Hạ Lan sững .
“Trông …… buồn lắm ?”
Hạ Lan sờ lên mặt .
Tô Đan gật đầu.
“Giống như mất hồn , cứ ngoài cửa sổ……”
“Cảm ơn cô.”
Hạ Lan ngẩng đầu mỉm với Tô Đan.
Thấy Hạ Lan lấy tinh thần, Tô Đan cũng yên tâm.
Đến buổi trưa, Hạ Lan và Tô Đan trở thành bạn của , Tô Đan sự thông thái của Hạ Lan thu hút, cô giống như một cuốn từ điển sống, dường như cái gì cũng , cực kỳ thần kỳ.
Còn Hạ Lan thì sự nhiệt tình và chân thành của Tô Đan cảm động, ở bên Tô Đan, là , chẳng bao giờ tính toán gì, thể thoải mái.
Hai xuống cùng ăn cơm, Hạ Lan lấy cơm nắm Tần Vũ cho cô , còn cả trứng luộc sẵn nữa, tuy lạnh nhưng hương vị vẫn đổi.
Tô Đan thì lấy một cái bánh lớn, cứ thế ăn cùng với nước.
Hạ Lan sững :
“Trưa nay cô chỉ ăn một cái bánh thôi ?”
“ !
Bánh ngon lắm, cô nếm thử ?”
Tô Đan vui vẻ , xé một miếng đưa đến bên miệng Hạ Lan, “Cô nếm thử .”
“Ngon, chỉ là khô.”
Hạ Lan ăn một miếng, thơm thơm giòn giòn, mang theo chút vị mặn thơm.
Chỉ là quá khô, cần uống kèm với nước.
“Cái thực ăn kèm với thịt và sữa cơ, nhưng khó mang theo nên mang.”
Tô Đan tiếc nuối , cho Hạ Lan nếm thử thứ nhất, nhưng vì xa nên cô mang .
“ mang bơ sáp và bánh Tsampa, đợi khi nào dịp sẽ cho cô ăn!”
Tô Đan hưng phấn giới thiệu với Hạ Lan bánh Tsampa là gì, Hạ Lan phối hợp gật đầu.