TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 284

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:47:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không nên chứ...”

 

chính Hồng Liên cũng thừa nhận .

 

Tần Vũ ngước mắt Hồng Liên.

 

Hồng Liên cảm nhận tầm mắt của Tần Vũ, ngước mắt thẳng .

 

Trong phút chốc, khói lửa mịt mù.

 

Hai ai nhường ai, giống như hai đội quân giao chiến, ngàn quân vạn mã chỉ chờ một mệnh lệnh, bầu khí căng thẳng khiến Dương T.ử Diệp run rẩy.

 

Cố gắng thu thành một cục, để họ chú ý đến .

 

Dương T.ử Diệp nhịn về phía Hạ Lan, thấy Hạ Lan đang chống cằm cá chép bên ngoài, ý định để tâm đến hai đàn ông .

 

“Dương T.ử Diệp, ở đây còn gì vui nữa ?

 

Anh dẫn chơi ?"

 

Chú ý tới ánh mắt của Dương T.ử Diệp, Hạ Lan buồn chán đầu Dương T.ử Diệp .

 

“Trà cũng uống , chẳng lẽ đến đây chỉ để uống một ngụm ?

 

Không ở đây nhiều chỗ chơi ?"

 

“Chuyện đó đương nhiên là thể , bây giờ dẫn cô ngay."

 

Hồng Liên và Tần Vũ thấy lời phàn nàn của Hạ Lan, Hồng Liên lập tức từ bỏ cuộc đối đầu với Tần Vũ, dậy dẫn Hạ Lan và những khác dạo quanh biệt uyển.

 

Khi Hạ Lan thấy thảo nguyên rộng lớn , mấy nam nam nữ nữ đang cưỡi ngựa, phi nước đại.

 

Ở đây cư nhiên còn trường đua ngựa ?

 

“Đây là trường đua ngựa của chúng , hứng thú thử ?

 

dạy cô!"

 

Hồng Liên tới bên cạnh Hạ Lan, dịu dàng với cô.

 

“Không phiền cô, sẽ dạy."

 

Tần Vũ bước tới đẩy Hồng Liên , giấu Hạ Lan , dùng hình của chắn tầm mắt của Hồng Liên.

 

Hoàn là trực giác của đàn ông đối với kẻ thù, cái thứ nam nữ mặt đang nhắm vợ .

 

Hồng Liên u u oán oán liếc Tần Vũ một cái, về phía trường đua ngựa.

 

“Đại ca, thôi, một vòng."

 

Dương T.ử Diệp cũng thích cưỡi ngựa, mỗi tới đều nhất định chơi một vòng.

 

Phi nước đại thật sự quá thoải mái.

 

Tần Vũ nhíu mày, Hạ Lan giật giật quần áo của Tần Vũ, đôi mắt to long lanh.

 

“..."

 

Tần Vũ gần như hiểu ngay.

 

Được , vợ chơi.

 

Vậy thì chiều đến cùng.

 

“Đi thôi."

 

Tần Vũ nắm lấy tay Hạ Lan, theo Dương T.ử Diệp tới trường đua ngựa.

 

Trong chuồng ngựa, Hồng Liên đến chọn xong bốn con ngựa, bên cạnh mỗi con đều một huấn luyện viên đó.

 

Hạ Lan chú ý tới một con tuấn mã màu trắng tuyết, nó trắng muốt, lông tỏa sáng ánh mặt trời như con bạch mã trong truyện cổ tích.

 

“Ngựa đều linh tính, các bạn thể xem , xem duyên với con ngựa nào."

 

Hồng Liên ở bên cạnh giới thiệu với ba .

 

thể chạm ?"

 

Hạ Lan gật đầu, tới mặt con bạch mã, thẳng mắt nó.

 

Đôi mắt đen láy của con bạch mã như một đôi chuông đồng lớn, lấp lánh ánh lửa trí tuệ, giống như hai viên minh châu sáng rực, vô cùng linh tính.

 

“Mày quá mất!

 

Có thể cho tao chạm một chút ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-284.html.]

Hạ Lan thử đưa tay , dừng cách con bạch mã vài centimet, hỏi nó.

 

Huấn luyện viên sợ hãi định bước tới ngăn cản, Bạch Tuyết trông vẻ nhưng tính tình của nó cũng là khó đoán nhất, hơn nữa Bạch Tuyết ghét nhất là ai lên chạm nó.

 

“Thưa cô..."

 

Huấn luyện viên định nhắc nhở Hạ Lan, nhưng mới mở miệng phát hiện...

 

Bạch Tuyết vốn khó tính chủ động ghé sát tay Hạ Lan.

 

Dáng vẻ ngoan ngoãn nhu thuận đó, còn là Bạch Tuyết khiến họ đau đầu nữa?

 

Khiến những mặt, bao gồm cả Hồng Liên đều kinh ngạc.

 

Đây thật sự là Bạch Tuyết của họ ?

 

“Mềm mượt quá!

 

Mày thật sự ."

 

Hạ Lan chạm lông của Bạch Tuyết, mềm mượt như lụa, xuôi theo tay.

 

Dường như hiểu Hạ Lan đang khen , Bạch Tuyết ngẩng đầu ngựa lên, phát một tiếng hí nhẹ.

 

“Lần đầu tiên thấy nó vui như đấy..."

 

Đôi mắt huấn luyện viên đỏ lên, vui thấy tủi .

 

Bạch Tuyết từ khi đến đây do chăm sóc, mặt bao giờ vui vẻ như , vì Bạch Tuyết mà chịu bao nhiêu lời mắng mỏ.

 

Nhìn thấy nó một mặt khác, cảm xúc phức tạp nhất chính là .

 

“Hiếm khi thấy Bạch Tuyết duyên với như !"

 

Hồng Liên thu vẻ mặt kinh ngạc, liếc Hạ Lan một cái.

 

Cô luôn thể khiến cô cảm thấy mới mẻ.

 

Dương T.ử Diệp cũng danh Bạch Tuyết, ngờ nó ôn hòa như , cũng bước tới chạm một cái.

 

Vừa mới gần, Bạch Tuyết phát tiếng khịt mũi giận dữ, lùi hai bước, cho Dương T.ử Diệp chạm nó.

 

“Ờ..."

 

Dương T.ử Diệp ngượng ngùng thu tay về.

 

“Bạch Tuyết vẫn là Bạch Tuyết đó thôi, chỉ là duyên với quý cô ."

 

Huấn luyện viên thấy thì tâm lý cân bằng .

 

Hóa chỉ Hạ Lan là ngoại lệ, những khác đều như .

 

“Anh Vũ, qua thử xem?"

 

Hạ Lan cũng thấy mới lạ, trong tay cô, Bạch Tuyết ngoan ngoãn vô cùng, ngờ tính khí nó lớn như .

 

Nhìn về phía Tần Vũ, Tần Vũ nó từ chối .

 

Tần Vũ thẳng Bạch Tuyết, chậm rãi bước tới bên cạnh Hạ Lan, ánh mắt Bạch Tuyết luôn dán c.h.ặ.t Tần Vũ.

 

Thấy Tần Vũ tới bên cạnh Hạ Lan, xoa xoa tóc cô.

 

“Muốn thấy mất mặt đến thế ?"

 

Chương 234 Không thoát khỏi cái khổ của tình yêu

 

Tần Vũ nhẹ, vẫn chiều theo Hạ Lan, đưa tay về phía Bạch Tuyết.

 

Mọi đều nghĩ Bạch Tuyết sẽ xuất hiện sự giận dữ như đối xử với Dương T.ử Diệp , kỳ lạ là Bạch Tuyết cư nhiên ngoan ngoãn tại chỗ, để mặc cho tay Tần Vũ vuốt ve nó.

 

Mặc dù vẫn chút vui nhưng nó nhịn .

 

“Tại ?"

 

Hạ Lan tò mò về phía Tần Vũ.

 

Tần Vũ nhẹ, giơ tay lên.

 

“Vừa chạm em , tay mùi của em."

 

“Anh gian lận!"

 

Hạ Lan .

 

Tần Vũ nhẹ, tới con ngựa màu nâu bên cạnh Bạch Tuyết, con ngựa nâu ngửi ngửi mùi Tần Vũ, liền thiết ghé gần.

 

 

Loading...