“Thế ạ?”
Đỗ Văn Thanh ngạc nhiên Ngô một cái.
Chương 250 Lời hứa của
“Ngô phu nhân, cần những thứ gì, bà kỹ cho với, còn những điều gì cần lưu ý nữa?”
Đỗ Văn Thanh kéo Ngô sang một bên, Ngô mỉm kể cho ông t.h.a.i p.h.ụ cần chú ý những gì.
Tần Vũ cũng , vểnh tai chăm chú lén.
Hạ Lan Tần Vũ một cái, thèm để ý đến hành động nhỏ của .
Hạ Lan quan sát kỹ những vết thương Tần Vũ, những vết bầm dập chỗ một miếng chỗ một miếng , cô ác ý đưa tay ấn một cái.
“Suỵt!!”
Tần Vũ hít một khí lạnh, thể tin nổi Hạ Lan.
Khóe miệng Hạ Lan nhếch lên.
“Hóa cũng đau ?”
“…
Anh cũng là mà?”
Tần Vũ Hạ Lan, chột .
Thấy tay Hạ Lan định đưa tới, Tần Vũ nín thở, chờ đợi ngón tay Hạ Lan ấn xuống.
Chỉ là , thứ đến nhanh hơn ngón tay là một giọt nước mắt.
Tần Vũ chấn động , về phía Hạ Lan, chỉ thấy từ lúc nào, mặt Hạ Lan đầy nước mắt.
So với việc Hạ Lan nổi giận, những giọt nước mắt càng khiến Tần Vũ hoảng hốt hơn.
Anh lúng túng lau nước mắt cho Hạ Lan, nhưng dù lau thế nào, nước mắt cũng chỉ càng rơi nhiều hơn.
Tần Vũ cầu cứu về phía những khác, hy vọng họ thể mở lời dỗ dành Hạ Lan.
Đỗ Văn Thanh và những khác lẳng lặng , đó ăn ý xoay bước khỏi phòng bệnh, để phòng bệnh cho Tần Vũ đang hoảng loạn.
“Vợ ơi, em đừng mà!
Anh , thật sự , chỉ là một tháng thôi, thật đấy.”
Tần Vũ nén đau dậy ôm lấy Hạ Lan, nhưng c-ơ th-ể thực tế hơn suy nghĩ của , dậy nhưng thực sự lực bất tòng tâm.
“Em đ-ánh cũng , mắng cũng , đừng mà!”
Tần Vũ sốt sắng .
“Bảo gì cũng , xin em đấy!”
Mặc kệ Tần Vũ gì, nước mắt Hạ Lan vẫn ngừng rơi xuống.
Điều còn khiến Tần Vũ khó chịu hơn cả g-iết.
Hạ Lan hề rống lên, chỉ là từng giọt nước mắt rơi xuống như cũng khiến Tần Vũ hận thể g-iết ch-ết chính .
Hạ Lan cứ thế im lặng rơi lệ suốt nửa tiếng đồng hồ, đỏ cả hai mắt.
Cuối cùng vẫn là y tá thu-ốc cho Tần Vũ, mới cứu mạng .
Từ đó về , ký ức khắc sâu tâm trí Tần Vũ, bất kể chuyện gì xảy , tuyệt đối để vợ nữa.
“ nhớ cô , cô đang m.a.n.g t.h.a.i đúng ?
Mang t.h.a.i thì như , cho đứa trẻ.”
Y tá bưng khay, đặt lên tủ đầu giường, dặn dò Hạ Lan.
“Vâng ạ.”
Nghe thấy cho con, Hạ Lan ngoan ngoãn lau nước mắt mặt, nữa.
Tần Vũ thở phào nhẹ nhõm, cảm kích vị y tá một cái.
“Còn nữa, thể bớt lo một chút ?
Ngày nào cũng lo lắng, nãy xuống giường đúng ?
Nhìn , vết thương nứt , khó khăn lắm mới khép miệng , cho nó hở !
Anh cứ thế thì bao giờ mới khỏi?”
Y tá quan tâm Tần Vũ là bệnh nhân, cứ mắng xối xả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-305.html.]
“ thế ạ.”
Hạ Lan nhỏ giọng phụ họa.
“Chị cứ mắng nhiều !”
Y tá buồn Hạ Lan một cái.
“Đây là gì của cô?”
“Người chồng điều của ạ.”
Hạ Lan chỉ Tần Vũ, lên án.
“Anh đồng chí , chồng kiểu gì thế?
Ngay cả vợ m.a.n.g t.h.a.i mà cũng , cô viện mấy ngày nay mặt!”
Y tá thấy lời Hạ Lan , lập tức đòi công bằng cho cô.
“Là của .”
Tần Vũ Hạ Lan, nghiêm túc .
“Hừ.”
Hạ Lan mặt , thèm để ý đến .
“Cô cũng đừng giận nữa, vết thương của chồng cô, thể rên một tiếng cũng là một nam t.ử hán, cẩn thận một chút, nếu tịnh dưỡng , trời mưa là chắc chắn sẽ đau chân.”
Y tá cũng đầu khuyên nhủ Hạ Lan.
“Có cách nào để đau ạ?”
Hạ Lan thấy , chẳng là bệnh thấp khớp ?
“Cũng hẳn là sẽ đau, cái xem trong thời gian hồi phục, nhất định phục hồi cho , bướng bỉnh !
Nhất định lời bác sĩ!”
Y tá an ủi Hạ Lan, đồng thời cũng dặn dò Tần Vũ.
“Cảm ơn chị y tá.”
Hạ Lan y tá nhanh nhẹn thu-ốc xong cho Tần Vũ, miếng gạc tháo thấm m-áu.
Hạ Lan những miếng gạc đó, giận dữ lườm Tần Vũ một cái.
“Anh mà tịnh dưỡng cho là em thèm đến thăm nữa .”
“Em đừng giận, sẽ tịnh dưỡng thật mà.”
Tần Vũ vội vàng nắm lấy tay Hạ Lan, thấy vợ .
“Vẫn là vợ mới trị !
Sớm mà ngoan thế thì vết thương của cũng đến mức đến tận bây giờ vẫn khép miệng !”
Y tá buồn vẻ ‘ngoan ngoãn’ của Tần Vũ.
Anh trông trai, ngày nào cũng chịu tịnh dưỡng cho mà cứ đòi dậy tìm vợ, chuyện truyền khắp khoa của họ .
‘Phòng 308 một đàn ông trai si tình, ngày nào cũng đòi tìm vợ.’
Sắc mặt Tần Vũ cứng đờ, ngượng ngùng mặt .
Hạ Lan Tần Vũ đang hổ đến mức độn thổ, khóe miệng khẽ nhếch.
“Bây giờ tìm thấy vợ , đừng quậy nữa nhé.”
Y tá xong liền bưng khay ngoài.
“Tại tìm thấy em nên mới sốt ruột thôi.”
Tần Vũ giải thích.
Hạ Lan ngước mắt Tần Vũ.
“Chẳng về nhà ?
Sao vì bảo vệ Đỗ lão mà thương?”
Hạ Lan mím môi Tần Vũ.
Tần Vũ sâu mắt Hạ Lan, kể đầu đuôi sự việc cho cô .
“Ban đầu đúng là định về một chuyến, nhưng Đỗ lão đột ngột nhận nhiệm vụ, sẽ nguy hiểm, nên về nữa mà theo bên cạnh ông .”
Hạ Lan gật đầu, cô Đỗ Văn Thanh chắc là đang nghiên cứu thứ gì đó vô cùng quan trọng đối với đất nước.