“Mọi thứ đều là bí mật, Tần Vũ chắc cũng , nên chọn bảo vệ Đỗ Văn Thanh.”
Hạ Lan Tần Vũ, gật đầu.
“Em hiểu .”
“Lan Lan, đừng giận nhé, thật sự thương !”
Tần Vũ chân thành , thật sự thương, chỉ là lúc đó căn bản còn cách nào khác, ở gần Đỗ Văn Thanh nhất, phản ứng của c-ơ th-ể nhanh hơn bộ não.
Trong khoảnh khắc đó, c-ơ th-ể đẩy Đỗ Văn Thanh .
“Em giận.”
Hạ Lan Tần Vũ một cái.
Thế mà còn gọi là giận ?
Tần Vũ thầm thở dài trong lòng.
nghĩ đến việc Hạ Lan đang m.a.n.g t.h.a.i con của , khóe miệng Tần Vũ tự chủ mà nhếch lên.
Một bàn tay cẩn thận xoa lên bụng Hạ Lan.
“Chỗ con của hai chúng .”
Ánh mắt khao khát của Tần Vũ về phía Hạ Lan, trong lòng trào dâng niềm xúc động và hạnh phúc nên lời.
Hạ Lan Tần Vũ như , cô khao khát gia đình, cô cũng cảm thấy vui mừng vì thể m.a.n.g t.h.a.i con của .
“Gia đình chúng trọn vẹn .”
Lời của Hạ Lan khiến Tần Vũ ngẩn , đó mặt rạng rỡ một nụ nồng nhiệt.
“Ừm!
Anh nhất định sẽ chăm sóc thật cho em và con!
Tuyệt đối sẽ để hai con chịu khổ.”
Tần Vũ nắm c.h.ặ.t t.a.y Hạ Lan, hứa với cô.
Cũng là đang kiên định mục tiêu trong lòng .
“Hiện tại việc quan trọng nhất của là tịnh dưỡng vết thương cho !”
Hạ Lan lườm Tần Vũ một cái.
Bản còn đang đây mà!
Chăm sóc cô thế nào ?
Tần Vũ , khẽ thở dài.
Chương 251 Bí ẩn thế của Tần Vũ
Tần Vũ giường bệnh một tháng, Hạ Lan ngày nào tan học xong cũng từ trường chạy đến bệnh viện chăm sóc Tần Vũ.
“Con bé , bản cháu còn đang m.a.n.g t.h.a.i mà!
Tần Vũ chúng bác chăm sóc , cháu cứ yên tâm !”
Đỗ Văn Thanh Hạ Lan ngày nào cũng chạy chạy , bản cô còn là một bà bầu, liền khuyên nhủ.
“Tần Vũ nhờ bác khuyên cháu ạ?”
Hạ Lan lời Đỗ Văn Thanh, nhướn mày hỏi.
“…”
Đỗ Văn Thanh khựng một chút.
Con bé tinh quá.
“Anh là chồng cháu, khi chuyện cháu chăm sóc là điều nên !
Hiện tại ngày tháng của cháu còn nhỏ, vẫn còn , ạ.”
Hạ Lan mỉm nhạt với Đỗ Văn Thanh.
“Hơn nữa, cùng vượt qua hoạn nạn mới gọi là vợ chồng, thể để giường bệnh, cháu rõ ràng thể chăm sóc mà giao cho khác chăm sóc ?”
“Được , bác cháu, cháu tự chú ý sức khỏe, đừng để mệt quá.”
Đỗ Văn Thanh cô, cũng khuyên nữa.
Hạ Lan khẽ .
“Bác yên tâm ạ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-306.html.]
Cháu mệt sẽ nghỉ ngơi chứ gượng ép bản !”
“Hơn nữa, cháu còn sinh một đứa bé b-éo trắng mập mạp nữa chứ!”
Đỗ Văn Thanh thấy lời Hạ Lan , trong đầu kìm mà tưởng tượng hình ảnh một đứa nhỏ mập mạp lao về phía ông gọi cụ ơi cụ vô cùng đáng yêu.
Tim ông như mềm nhũn .
Tần Vũ Hạ Lan thản nhiên , phía là Đỗ Văn Thanh thậm chí còn thèm lấy một cái, liền Đỗ Văn Thanh thuyết phục thất bại .
Sợ Hạ Lan giận, Tần Vũ vội vàng giải thích:
“Lan Lan, chỉ là… sợ em mệt thôi.”
“Vậy mai em đến nữa.”
Hạ Lan u uất liếc Tần Vũ một cái, Tần Vũ lập tức cảm thấy điềm chẳng lành, vội vàng lắc đầu.
“Vợ ơi, sai .”
Hạ Lan hừ nhẹ một tiếng, nhà vệ sinh bưng nước lau cho Tần Vũ.
Từ khi Tần Vũ giường thể cử động, thời tiết dần trở nên nóng nực, Hạ Lan hình thành thói quen việc đầu tiên khi đến mỗi ngày là lau cho Tần Vũ.
Cô sợ Tần Vũ mồ hôi, như sẽ cho việc lành vết thương, còn dễ nhiễm trùng.
Mỗi ngày đến lúc đều là lúc Tần Vũ đau khổ nhất.
Người đàn ông nào thể chịu đựng cảnh phụ nữ yêu thương lau cho mà phản ứng gì cơ chứ.
nếu phản ứng thì càng đau đầu hơn.
Hạ Lan dịu dàng vắt khô khăn bắt đầu lau cho Tần Vũ, mới lau đến ng-ực thấy ai đó nhắm c.h.ặ.t đôi mắt, ánh mắt trêu chọc liếc chỗ lời nào đó, khóe miệng khẽ nhếch.
Hạ Lan cố ý chậm tốc độ, sự t.r.a t.ấ.n say lòng khiến mồ hôi Tần Vũ cứ như lau mãi hết .
“Anh thế em lau ?”
Hạ Lan b.úng một cái, Tần Vũ cứng đờ .
“Vợ ơi…”
Giọng trầm thấp của Tần Vũ mang theo một tia cầu xin.
Tần Vũ mở mắt Hạ Lan, cầu xin cô cho một sự dứt khoát.
Hạ Lan đỏ mặt liếc Tần Vũ một cái, đưa tay mò xuống …
Trong lúc Tần Vũ đang chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n, một bản báo cáo thuộc về Tần Vũ gửi đến mặt một nào đó.
“Tần Vũ?
Sao gửi báo cáo của cho ?”
Người đàn ông khó hiểu cấp mặt .
“Thủ trưởng, ngài cứ xem tư liệu của hãy .”
Cấp thủ trưởng một cái, bảo ông xem xong tư liệu của Tần Vũ .
Người đàn ông nhướn mày, nhưng vẫn đưa tay mở tư liệu xem.
Đợi đến khi đàn ông khép tư liệu , ông sang cấp .
“Cậu ý gì?
Chẳng qua chỉ là trùng thời gian sinh với Tần Nghiêu thôi mà.”
Người đàn ông cảm thấy và chẳng điểm giao nào cả?
“Thủ trưởng, đây là ảnh của .”
Cấp cũng gì thêm, chỉ đưa ảnh của Tần Vũ đến mặt đàn ông, đó về chỗ của .
“Ban đầu cũng chú ý đến , nhưng cái tên của hề xa lạ, Tần Nghiêu đây đặc biệt nhờ điều một đến ban cấp dưỡng, lâu , đàn ông đó thủ tục chuyển ngành.”
Cấp chậm rãi .
“ điều tra thế của , phát hiện sinh cùng một bệnh viện với Tần Nghiêu.”
“Và điều trùng hợp hơn nữa là, của và phu nhân sinh cùng một đêm, hơn nữa đều là con trai.”
“Tiếp tục .”
Vẻ mặt đàn ông nghiêm nghị, về phía cấp .
“Một nữa khiến chú ý đến là khi xả bảo vệ một vị học sĩ già quan trọng, hơn nữa còn thương nhẹ.”