TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 322

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:51:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Họ hề hỏi ý kiến Tần Vũ mà chủ động chuẩn sẵn sàng thứ, cách khiến cảm nhận sự tâm huyết của họ.”

 

Tần Vũ khựng , chiếc chìa khóa mặt, chút luống cuống.

 

trong lòng hề sự bài xích nào.

 

“Đây là của con."

 

Tần Tuấn con trai , mím môi, nghiêm túc .

 

“Đây căn phòng cũ của Tần Nghiêu."

 

Sợ Tần Vũ để bụng, Tần Tuấn còn đặc biệt bổ sung một câu, đây căn phòng mà Tần Nghiêu từng ở.

 

Mà là một căn phòng trống khác sửa sang thành phòng của và Hạ Lan.

 

“Nếu thời gian, thể để đồng chí Hạ Lan xem , nếu chỗ nào thích, chúng thể sửa !"

 

Tần Tuấn với Tần Vũ.

 

Tần Vũ ngẩng đầu đôi mắt của Tần Tuấn, hai cha con cứ thế , dường như đang giao tiếp điều gì đó bằng ánh mắt.

 

Tiêu Vũ Cầm và Hạ Lan .

 

Hai cha con chẳng chẳng rằng, cứ thế thể giao tiếp ?

 

Trong lúc Hạ Lan và Tiêu Vũ Cầm đang chằm chằm hai , họ quả thực đang bí mật dùng ngón tay để giao tiếp.

 

'Con quân đội ?'

 

'Con .'

 

'Nếu con quân đội, cha thể thu xếp cho con!'

 

'Để con suy nghĩ .'

 

'Con là con trai của cha, chuyện gì cứ với cha.'

 

'Vâng.'

 

Hạ Lan và Tiêu Vũ Cầm xem một lúc cũng thèm để ý đến họ nữa, Hạ Lan kéo Tiêu Vũ Cầm sang một bên xuống.

 

“Con nên gọi là gì cho ạ?"

 

Hạ Lan Tiêu Vũ Cầm, tỏ vẻ khổ sở .

 

Gọi là dì thì vẻ hợp lắm.

 

Gọi là , dường như vẫn còn sớm...

 

“Con thích gọi là gì thì cứ gọi như !"

 

Trước câu hỏi của Hạ Lan, Tiêu Vũ Cầm mỉm dịu dàng, bà hề để tâm.

 

Chỉ cần con trai bằng lòng nhận bà, bà thấy mãn nguyện lắm .

 

Hơn nữa trong bụng Hạ Lan bây giờ còn con của Tần Vũ, chỉ cần họ sự đều , bình an vô sự, cô gọi bà là gì thì quan trọng gì !

 

“Chỉ cần con và Tần Vũ sống với , và Tần Tuấn cầu nệ những thứ hư danh !"

 

“Đã bỏ lỡ hơn hai mươi năm cuộc đời đây của con trai, chúng hy vọng cuộc sống của nó sẽ chúng , những thứ khác, chúng cũng dám xa cầu."

 

“Con là vợ của Tần Vũ, là sẽ cùng nó cả đời, hy vọng các con hạnh phúc."

 

Tiêu Vũ Cầm nắm lấy tay Hạ Lan, dịu dàng .

 

Nói hối tiếc là dối, nhưng bà bỏ lỡ thời thơ ấu của Tần Vũ, bây giờ Tần Vũ là một trưởng thành.

 

Bà và Tần Tuấn bàn bạc với , gây quá nhiều áp lực cho Tần Vũ, mà sẽ từ từ bồi đắp tình cảm.

 

thì chỉ công sinh thành chứ ơn dưỡng d.ụ.c, họ lấy tư cách gì bắt Tần Vũ lập tức chấp nhận họ chứ!

 

Hạ Lan Tiêu Vũ Cầm, chủ động khoác lấy tay bà, ghé sát tai Tiêu Vũ Cầm, khẽ .

 

“Mẹ, thực chấp nhận từ lâu , chỉ là tính bướng bỉnh, ngại ngùng thôi, hãy cho thêm chút thời gian."

 

Chương 264 Hạ Lan và bộ đội

 

Nghe thấy lời thì thầm của Hạ Lan, đôi mắt Tiêu Vũ Cầm sáng bừng lên, bà kinh ngạc Hạ Lan.

 

Hạ Lan gật đầu khẳng định.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-322.html.]

“Anh Vũ chỉ là ngại thôi, cư xử với thế nào, hơn nữa bản cũng kiểu thích chuyện, khá hướng nội và trầm tính."

 

Hạ Lan giải thích cho Tần Vũ.

 

“Mẹ , cái tính của nó y hệt cha nó."

 

Tiêu Vũ Cầm vỗ vỗ tay Hạ Lan, vui vẻ .

 

Bà lấy chiếc túi xách bên cạnh , từ trong túi lấy một chiếc vòng tay xanh biếc, đặt tay Hạ Lan.

 

“Cái con cất cho kỹ!

 

Đây là vật gia truyền của nhà họ Tần chúng , vì thời kỳ đặc biệt đây nên cất , bây giờ Tần Vũ lấy vợ, món đồ đương nhiên truyền cho con."

 

Hạ Lan sắc xanh biếc lóa mắt , khẽ hít một khí lạnh.

 

“Mẹ, con thể nhận , cái quý giá quá."

 

Hạ Lan dám mang nó về trường !

 

Nếu chẳng may mất, cô đền cũng đền nổi.

 

“Con còn về trường nữa!

 

Vạn nhất mất thì ..."

 

Hạ Lan kiên quyết nhận.

 

“Trường học !

 

Thế thì đúng là tiện thật, để giữ hộ con !

 

Sau sẽ đưa cho con!"

 

Tiêu Vũ Cầm thấy Hạ Lan thì cất chiếc vòng , xoay tay lấy một chiếc phong bao đỏ, đặt tay Hạ Lan.

 

“Vòng tay thể nhận, nhưng cái nhất định nhận!

 

Đây là quà gặp mặt và cha nó cho con!"

 

Hạ Lan phong bao đỏ trong tay, cái quả thực thể từ chối.

 

Bởi vì nó đại diện cho việc Tiêu Vũ Cầm và Tần Tuấn coi trọng cô.

 

Hạ Lan Tần Vũ một cái, Tần Vũ cũng đang cô.

 

Hạ Lan dùng ánh mắt hiệu về chiếc phong bao đỏ trong tay, hỏi ý kiến Tần Vũ.

 

Tần Vũ khẽ gật đầu.

 

Thấy Tần Vũ đồng ý, Hạ Lan liền nhận lấy.

 

“Vậy... con xin nhận ạ, cảm ơn ."

 

“Ừ!"

 

Tiêu Vũ Cầm mỉm hạnh phúc.

 

“Đợi đến cuối tuần, dạo trung tâm thương mại với nhé, ?"

 

Tiêu Vũ Cầm nắm lấy tay Hạ Lan mời mọc.

 

“Tất nhiên là ạ."

 

Hạ Lan mỉm đáp .

 

“Thật là một đứa trẻ ngoan!

 

Cảm ơn con luôn ở bên cạnh Tần Vũ, cũng cảm ơn con giúp và Tần Tuấn nhận Tần Vũ, nếu nhờ con giải vây cho chúng , chúng và Tần Vũ cũng sẽ cơ hội tiếp xúc!"

 

Tiêu Vũ Cầm thực sự ơn Hạ Lan, nếu Hạ Lan phát hiện họ và chủ động mở lời.

 

Bà và Tần Tuấn lẽ đến giờ vẫn còn đang quanh quẩn ở cửa, dám phiền Tần Vũ.

 

Một là sợ gây sự phản cảm cho Tần Vũ, hai cũng là vì họ thực sự đủ dũng khí.

 

Sợ Tần Vũ hận họ, Tần Tuấn còn sợ hơn cả bà, bởi vì ông tìm kiếm bao nhiêu năm nay mà tìm thấy con trai.

 

Lúc đứa trẻ cần họ nhất, họ ở bên cạnh nó, đứa trẻ chịu bao nhiêu khổ cực, cho dù nó nhận họ, họ cũng sẽ trách nó.

 

Hạ Lan với tư cách là cầu nối phát huy vai trò vô cùng lớn, tạo cho họ một bậc thang để thể tiếp cận Tần Vũ, để họ thể bình tâm gặp mặt .

 

 

Loading...