“Em đoán ?"
Thấy vẻ mặt ngập ngừng của Hạ Lan, Tần Vũ cô đoán .
“Đỗ Cường là duy nhất tay chân còn lành lặn."
Tần Vũ ôm Hạ Lan, u buồn .
“Họ đều vì c-ơ th-ể còn phù hợp với quân đội nên chọn chuyển ngành, chỉ là với c-ơ th-ể khiếm khuyết, một công việc thật dễ dàng gì..."
“Cho nên nhường cơ hội việc của cho Đỗ Cường ?"
Hạ Lan Tần Vũ, cô nhớ Tần Vũ từng nhường công việc cho Đỗ Cường.
“Ừm."
Tần Vũ gật đầu.
“Em trách ?"
Nếu nhường công việc cho Đỗ Cường, lẽ bây giờ thể để Hạ Lan cuộc sống hơn.
“Tại em trách chứ?"
Hạ Lan cảm thấy việc của Tần Vũ gì sai cả.
“Anh nhường công việc của cho Đỗ Cường chắc chắn là lý do của , bất kể lý do đó là gì nữa."
Khóe miệng Tần Vũ khẽ cong lên, hôn Hạ Lan một cái.
“Lúc đó của Đỗ Cường bệnh nặng, bố bỏ rơi bà để theo đàn bà khác, Đỗ Cường còn cách nào khác, đành chọn rời khỏi quân đội."
Tần Vũ thong thả kể , mím môi.
“Chỉ là khi Đỗ Cường về nhà vẫn sắp xếp công việc, tiền của đều dùng để chữa bệnh cho , căn bản là đủ."
“Sau đó cũng xuất ngũ, thế là đưa công việc của cho Đỗ Cường, để tiền tiếp tục chữa bệnh cho ."
“Tiếc là... cuối cùng bà vẫn qua đời."
Tần Vũ kể về quá khứ, Hạ Lan yên lặng lắng .
Hóa còn chuyện như , cũng khó trách Tần Vũ thế, nếu bảo cho Đỗ Cường mượn tiền, chắc chắn Đỗ Cường sẽ nhận.
Cho công việc, như thể dựa chính để chữa bệnh cho .
“ còn bản thì ?"
Hạ Lan Tần Vũ, khẽ .
“Anh nhà họ Tần tiền của , đây cũng coi như là một kiểu thử thách !
Để xem họ thực sự quan tâm đến con là quan tâm đến tiền của !
Sự thật chứng minh, thứ họ quan tâm chỉ tiền của thôi."
“Khi xuất ngũ chuyển ngành đến cả công việc cũng còn, cách hành xử của họ em cũng thấy đấy, trực tiếp tách riêng luôn."
Tần Vũ kể về chuyện cũ, Hạ Lan mà thấy xót xa vô cùng, mà vẫn thể bình thản thuật như chuyện gì.
Hạ Lan nắm lấy tay Tần Vũ, đặt tay lên bụng cô.
Ánh mắt Hạ Lan tràn đầy dịu dàng.
“Anh thấy buồn, cũng thấy tủi ."
“Anh còn cảm ơn họ mới đúng, nếu họ đối xử với như , cũng sẽ gặp em!"
Nếu vì Vương Quế Hoa và Hạ Vĩ, và Hạ Lan lẽ mãi mãi chẳng bao giờ gặp .
Hạ Lan mím môi khẽ.
“Cuộc gặp gỡ của chúng thực sự dễ dàng chút nào."
Đã vượt qua bao nhiêu thời đại ...
Tần Vũ và Hạ Lan bốn mắt , hai tự nhiên xích gần, trong mắt là hình bóng của đối phương.
Không từ lúc nào, môi hai chạm , Tần Vũ xúc động đè Hạ Lan xuống .
Hạ Lan e ngại đôi chân của Tần Vũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-344.html.]
“Anh Vũ, , chân của ..."
Hạ Lan nghiến răng, đôi mắt rưng rưng Tần Vũ.
Tần Vũ cúi đầu, khẽ l-iếm dái tai Hạ Lan, khiến cô run rẩy nhẹ.
Giọng trầm thấp đầy nam tính vang lên bên tai cô.
“Anh còn tay mà."
Hạ Lan khựng , nhanh cô hiểu ý của Tần Vũ.
“Ưm..."
Đêm nay, Hạ Lan Tần Vũ trêu chọc đến mức như bốc hỏa.
Sáng sớm hôm , Hạ Lan hờn dỗi liếc Tần Vũ một cái, ăn xong bữa sáng thì vội vàng chào tạm biệt Tần Tuấn và Tiêu Vũ Cầm để trường học.
“Chờ chút, bố đưa con ."
Tần Tuấn vội vàng dậy, đích đưa Hạ Lan đến trường.
“Bố ơi, phiền bố quá ạ?"
Hạ Lan theo Tần Tuấn lên xe quân đội, ngay ngắn.
Tần Tuấn Hạ Lan một cái, dáng vẻ ngay ngắn ngoan ngoãn khiến Tần Tuấn cảm thấy như đang thấy một chú mèo con đáng yêu .
“Không phiền, thuận đường mà."
Người lính lái xe kinh ngạc Tần Tuấn một cái.
Thuận đường chỗ nào chứ, đơn vị và Đại học Kinh thành.
Một cái hướng Đông, một cái hướng Tây.
Tần Tuấn lườm một cái, lính liền ưỡn thẳng , im miệng ngoan ngoãn lái xe.
Tần Tuấn khẽ mím môi , nhớ tới hôm qua trông dọa nên thu khóe miệng nhếch lên.
“Hạ Lan, cần gì thì cứ việc , đừng khách sáo."
Tần Tuấn bày tỏ với Hạ Lan rằng ông cảm kích cô.
“Bố Vũ Cầm , con cũng mất cha, nhà họ Tần cũng là nhà của con, bố sẽ đối xử với con như con gái ruột ."
Tần Tuấn Hạ Lan trong vòng một năm liên tiếp mất cả cha lẫn , còn chú ruột ức h.i.ế.p, nếu gả cho Tần Vũ, bà một cô gái như cô sẽ sống sót thế nào.
Tần Tuấn nuôi dạy con gái , nhưng ông ngại hỏi han thêm những đồng đội con gái.
“Cảm ơn bố."
Đôi mắt Hạ Lan đỏ lên.
“Đây là s-ố đ-iện th-oại của bố, chuyện gì thì lập tức gọi điện báo cho bố, bố sẽ chủ cho con."
Tần Tuấn cảm thấy cưng chiều con gái thì nên bảo vệ cô để ai bắt nạt.
“Vâng ạ."
Hạ Lan nở nụ ngọt ngào, hiện lên đôi lúm đồng tiền nhỏ xíu, trông vô cùng đáng yêu.
Khóe miệng Tần Tuấn khẽ nhếch lên, hóa con gái là cảm giác như thế , cũng khá thú vị.
Chiếc xe quân đội dừng cổng Đại học Kinh thành, thu hút sự chú ý của ít .
Đặc biệt là xe còn bước xuống một nữ sinh, điều càng khiến bắt đầu suy đoán, nhận cô gái đó là Hạ Lan.
Không ngờ Hạ Lan thể xe quân đội học, việc quả là hề đơn giản.
Tần Tuấn quét mắt những sinh viên xung quanh đang bàn tán xôn xao, hài lòng gật đầu, ông cái hiệu ứng đây.
“Cảm ơn bố, chào bố con ạ."
Hạ Lan vẫy tay chào Tần Tuấn.
Tần Tuấn gật đầu, lính Tần Tuấn một cái, lúc mới lái xe hướng về phía quân đội.
Hôm nay Tần Tuấn đưa Hạ Lan nên đến đơn vị muộn, buổi họp sáng đều đến đông đủ, duy chỉ Tần Tuấn là thấy .