TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 345

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:51:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có chuyện gì thế nhỉ?

 

Người xưa nay luôn đúng giờ nhất mà hôm nay đến muộn?"

 

“Anh Tần chắc chắn đang đường , cứ đợi thêm lát nữa là ."

 

“Xin , đến muộn."

 

Vừa dứt lời, Tần Tuấn tới, ông thản nhiên vị trí của .

 

“Bắt đầu thôi!"

 

Sau cuộc họp, mấy vây quanh Tần Tuấn.

 

“Anh Tần, hôm nay thế?"

 

“Cái ở nhà phiền lòng ?"

 

Mọi đều Tần Vũ tìm con trai ruột, bây giờ còn đón về nhà, ngày thứ hai đến muộn, chẳng lẽ là do con trai gây chuyện ?

 

Chương 282 Cùng Tiêu Vũ Cầm mua thức ăn

 

“Nói nhảm cái gì thế, con trai ngoan lắm!"

 

Tần Tuấn đắc ý bọn họ.

 

“Còn giỏi giang hơn con trai các ông nhiều!"

 

Mọi sững , giỏi hơn con trai họ ?

 

Lời quá đấy nhỉ?

 

“Con trai tên Tần Vũ."

 

Tần Tuấn đắc ý liếc họ một cái.

 

Tin rằng trong họ ít đến Tần Vũ.

 

“Anh cái gì cơ?"

 

Chiêm Trường Thắng, từng thăng chức cho Tần Vũ, kinh ngạc Tần Tuấn.

 

, chính là mà ông đang nghĩ đấy."

 

Tần Tuấn Chiêm Trường Thắng, gật đầu.

 

“Không chứ?

 

Cậu là con trai !

 

bảo hèn gì trông giống thế!"

 

Chiêm Trường Thắng dám tin tai , từ cái đầu tiên thấy Tần Vũ, ông thấy thằng nhóc trông vẻ quen quen, nhưng mãi mà chẳng nghĩ đến Tần Tuấn, vì ông chắc chắn Tần Tuấn đứa con trai nào khác.

 

Tình cảm của ông và Tiêu Vũ Cầm đều rõ, ông tuyệt đối thể lén lút đàn bà khác bên ngoài lưng Tiêu Vũ Cầm .

 

Chiến tích của Tần Vũ thực sự nổi bật, ông điều về đây, kết quả Tần Vũ xuất ngũ mất.

 

Ông vẫn luôn tiếc nuối một nhân tài như .

 

Không ngờ là con trai của Tần Tuấn.

 

“Con trai ?

 

Tần Vũ ?"

 

Hai chuyện khó hiểu Chiêm Trường Thắng, giục ông mau kể về Tần Vũ.

 

Chiêm Trường Thắng đem những chiến tích đây của Tần Vũ kể cho hai .

 

“Đây mới chỉ là những thông tin nắm sơ sơ thôi, còn nhiều nữa..."

 

“Nhân tài như xuất ngũ chứ!

 

Thật nên chút nào!"

 

“Anh Tần, mau gọi con trai về theo diện đặc cách !

 

Một hạt giống như , thể để lưu lạc bên ngoài !"

 

Hai Tần Tuấn, nhưng Tần Tuấn nghiêm mặt, lắc đầu.

 

“Không đưa, nó mà về đặc cách thì nhiệm vụ!

 

Tần Tuấn chỉ độc nhất một đứa con trai thôi!

 

Không đưa là đưa."

 

Tần Tuấn nghĩa chính ngôn từ từ chối.

 

“Ơ, Tần, đây như !"

 

Chiêm Trường Thắng buồn Tần Tuấn, lúc đối với Tần Nghiêu, ông thế.

 

Hồi đó ông còn bảo, nam nhi thì nên ở trong quân đội, tỏa sáng rực rỡ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-345.html.]

“Nó đủ và cũng cống hiến đủ nhiều !

 

Hơn nữa bây giờ con dâu đang mang thai!

 

Nó mà về quân đội thì con dâu !"

 

“Cái gì?

 

Anh sắp lên chức ông nội ?"

 

Ba còn kinh ngạc Tần Tuấn, việc thực sự khiến họ vô cùng ngưỡng mộ.

 

Họ đến giờ ngay cả bóng dáng con dâu còn chẳng thấy , cái ông Tần Tuấn thật, nhận con trai là coi như sắp luôn cả cháu nội .

 

“Chứ nữa, điều tháng vẫn còn nhỏ!

 

sắp là ông nội đấy!"

 

Tần Tuấn đắc ý liếc bọn họ một cái.

 

Những mặt ở đây đều là bại tướng tay ông, ngay cả về khoản con cái và cháu chắt cũng là bại tướng nốt!

 

“Chậc."

 

Ba khẽ chậc lưỡi, ghen tị đến mức nghiến răng nghiến lợi.

 

Về đến văn phòng, việc đầu tiên là gọi điện cho vợ ở nhà, tiện thể gọi luôn con trai đến mặt, mắng cho một trận tơi bời.

 

Người con trai mắng mặt đầy vẻ cạn lời, gãi gãi đầu.

 

Suốt ngày ở trong đơn vị đến con muỗi cái còn chẳng thấy , mà bố mắng cưới vợ?

 

Biết tìm con dâu ở cho bố bây giờ?

 

Tần Vũ và Tiêu Vũ Cầm ở nhà, Tiêu Vũ Cầm Tần Vũ thích s-úng, nên dứt khoát mang hết bộ sưu tập của Tần Tuấn cho Tần Vũ xem.

 

Tần Vũ hiểu Tiêu Vũ Cầm gì, nhưng thấy tiếng va chạm phát những âm thanh lanh lảnh leng keng.

 

Sợ bà va quệt nên vội vàng qua xem cần giúp đỡ gì .

 

Vừa đến thư phòng thì thấy Tiêu Vũ Cầm đang chật vật kéo một chiếc rương gỗ .

 

Tần Vũ vội vàng tiến lên giúp đỡ.

 

“Để con giúp !"

 

Tần Vũ tiến lên, nhẹ nhàng kéo một cái là món đồ lôi ngoài.

 

Đôi mắt Tiêu Vũ Cầm sáng bừng lên Tần Vũ.

 

“Mẹ lấy cái gì ạ?"

 

Tần Vũ Tiêu Vũ Cầm hỏi.

 

“Đây đều là bộ sưu tập của bố con, nghĩ con sẽ thích nên lôi cho con xem thử, điều nặng quá, kéo nổi."

 

Tiêu Vũ Cầm Tần Vũ, mỉm .

 

“Bộ sưu tập của bố ạ?"

 

Tần Vũ tò mò chiếc rương đó một cái, đó mở hai cái khóa, mở rương .

 

Bên trong đặt một khẩu s-úng, khiến đôi mắt Tần Vũ sáng lên ngay lập tức.

 

Anh nhịn mà cầm lên săm soi.

 

Nhìn dáng vẻ vui mừng nỡ rời tay của Tần Vũ, Tiêu Vũ Cầm quyết định của đúng.

 

“Đây đều là bảo bối của bố con, con thích thì cứ xem nhé!"

 

Tiêu Vũ Cầm với Tần Vũ, Tần Vũ thực sự khá hứng thú, Tiêu Vũ Cầm.

 

“Cảm ơn... ."

 

Tiếng gọi của Tần Vũ mang theo chút tình cảm, khiến nụ của Tiêu Vũ Cầm càng sâu thêm.

 

“Vậy con cứ ở đây xem nhé, mua ít thức ăn!

 

Con và Lan Lan ăn gì?"

 

“Con cùng !"

 

Tần Vũ lập tức đặt khẩu s-úng xuống, biểu thị cùng Tiêu Vũ Cầm.

 

“Ơ, !"

 

Vốn dĩ bà phiền Tần Vũ, nhưng ánh mắt , Tiêu Vũ Cầm cảm thấy quen thuộc, lúc Tần Tuấn cho phép từ chối cũng bà như .

 

Quả nhiên là cha con.

 

Tiêu Vũ Cầm đồng ý.

 

Tần Vũ chống gậy, theo Tiêu Vũ Cầm ngoài.

 

Vừa đến chợ, suýt chút nữa đ-âm sầm Tiêu Vũ Cầm, Tần Vũ vội vàng tiến lên bảo vệ Tiêu Vũ Cầm lòng, đó đ-âm trúng Tần Vũ, ngược tự ngã lăn .

 

 

Loading...