Phải đền cho hơn ba trăm đồng.
Mẹ cô xong liền phát điên.
Tiền sính lễ đổi cô về mới hai trăm đồng, mà tiền đền cái túi của mất ba trăm?
Cô với rằng nếu đền nổi, cô sẽ tù.
Người đàn ông cũng lập tức thúc giục cô trả tiền, nếu sẽ tự tay.
Mẹ cô rốt cuộc vẫn trả hai trăm đồng cho đàn ông đó, nhưng cũng hận cô thấu xương.
Ngày hôm , cô liền mời thôn trưởng đến, phân cô ở riêng.
Trong thôn bao giờ tiền lệ con gái phân ở riêng, thôn trưởng chắc chắn đồng ý.
Luôn luôn chỉ đàn ông chủ gia đình, gì chuyện phụ nữ tự chủ, hơn nữa song vẫn còn đó, phân gia .
Triệu Phán Đệ lấy tờ đơn nợ ba trăm đồng, thôn trưởng liền im lặng.
Người ép thôn trưởng phân cô ngoài, cô cứ như mà phân ngoài.
Mẹ cô vốn dĩ đến quần áo cũng cho cô, vẫn là ba cô lén mang đồ đạc của cô đến.
Ba cô đưa cho cô năm mươi đồng, gì cả liền .
Triệu Phán Đệ báo tin vui cho Hạ Lan, từ nay về cô là tự do .
cô cũng còn chỗ dựa nào nữa, tiền để học đại học.
Hạ Lan mím môi, mặc dù Triệu Phán Đệ kể những chuyện một cách bình thản, nhưng sự việc thể bình thản như lời Triệu Phán Đệ .
Cô bây giờ chắc chắn chịu ít áp lực và dư luận.
Hơn nữa trong thư cô ngay cả địa chỉ ở cũng , cô ăn cơm thế nào?
“Sao thế con?"
Tiêu Vũ Cầm thấy sắc mặt Hạ Lan , vội vàng tới lo lắng hỏi.
Hạ Lan Tiêu Vũ Cầm một cái, ôm lấy bà.
Tiêu Vũ Cầm vẫn là đầu tiên thấy dáng vẻ của Hạ Lan, đau lòng ôm lấy cô.
“Sao thế con?
Nói với xem nào?"
Tiêu Vũ Cầm vuốt tóc Hạ Lan, xuống cùng cô.
Hạ Lan lặng lẽ đưa bức thư của Triệu Phán Đệ cho Tiêu Vũ Cầm xem, Tiêu Vũ Cầm xem xong cũng im lặng.
Ở thời đại , con gái nhà đẻ thì ai nấy đều thể bắt nạt.
Cô bé dựa chính , ai giúp đỡ, chuyện khó khăn bao nhiêu chứ!
Sau sống tiếp thế nào đây?
“Mẹ, con đến chỗ chị thăm chị ."
Hạ Lan Tiêu Vũ Cầm, nghiêm túc .
“ con..."
Tiêu Vũ Cầm thoáng qua cái bụng bầu vượt mặt của Hạ Lan, cái bụng nhô lên càng ngày càng lớn, con đường về đến sự bôn ba, bà thể để cô một chứ!
Cũng đúng thôi!
Ánh mắt Hạ Lan ảm đạm, lặng lẽ cúi đầu xuống.
Tiêu Vũ Cầm thấy Hạ Lan như liền lập tức đổi giọng.
“Để Tần Vũ cùng con về đó, bảo ba con điều cho con thêm hai nữa."
Tiêu Vũ Cầm vỗ vỗ tay Hạ Lan, dậy gọi điện thoại cho Tần Tuấn ngay.
Hạ Lan vốn tưởng rằng Tiêu Vũ Cầm đồng ý, ngờ Tiêu Vũ Cầm đổi ý là gọi điện thoại cho Tần Tuấn ngay.
Tần Tuấn hai lời liền đồng ý.
Đợi đến lúc Tần Vũ về, Hạ Lan đem chuyện với Tần Vũ.
Tần Vũ gật đầu.
“Để với Đỗ lão một tiếng, cùng em!"
“Cảm ơn Vũ."
Hạ Lan vui mừng nhào lòng Tần Vũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-359.html.]
Tần Vũ khẽ , đầu Tiêu Vũ Cầm.
Tiêu Vũ Cầm khẽ một tiếng, bà chỉ gọi điện thoại cho Tần Tuấn, bà còn gọi điện thoại cho cả Tần Vũ nữa.
Tần Vũ trong lòng Hạ Lan luôn lo lắng cho Triệu Phán Đệ, trong lòng Tần Vũ vốn dĩ sớm nghĩ thông suốt, nhất định chuyến .
Vào ngày xuất phát.
“Trên đường chú ý an !
Chú ý sức khỏe."
Tần Tuấn đích tiễn bọn họ nhà ga, Tần Vũ và Hạ Lan nghiêm túc .
“Cảm ơn ba."
Tần Vũ và Tần Tuấn một cái, hai cha con đang trao đổi điều gì đó.
“Được , chăm sóc Hạ Lan cho ."
Tần Tuấn nghiêm túc .
Tần Vũ đỡ Hạ Lan lên tàu hỏa, Tần Tuấn sắp xếp cho hai hai giường tầng , hai cùng ở giường tầng của họ.
Như cả một khoang tàu đều là của họ.
Hạ Lan ở giường , phong cảnh ngoài cửa sổ.
“Em định thế nào?"
Tần Vũ Hạ Lan, nghiêm túc hỏi.
“Cái gì ạ?"
Hạ Lan đầu Tần Vũ, rõ lời .
“Anh là, khi em gặp Triệu Phán Đệ, em định thế nào?"
Tần Vũ hỏi một nữa.
Hạ Lan ngẩn .
vấn đề cô sớm suy nghĩ qua .
“Em giúp chị học xong đại học!"
Khi Hạ Lan câu , cô luôn chằm chằm Tần Vũ.
Cô Tần Vũ ủng hộ cô .
nếu Triệu Phán Đệ vất vả lắm mới thoát khỏi l.ồ.ng giam, rời khỏi cái vận mệnh ch-ết tiệt đó mà vẫn đối mặt với khó khăn và hy vọng, cô cảm thấy như thì t.h.ả.m quá.
Cô giúp chị một tay.
Cô Triệu Phán Đệ vô cùng vô cùng chăm chỉ học hành, thành tích hề thua kém cô.
Chị hiện giờ đang lún sâu khốn cảnh, với tư cách là bạn của chị , cô thể trơ mắt chị mà kéo chị một tay chứ?
“Anh... sẽ ủng hộ em chứ?"
Hạ Lan thấp thỏm Tần Vũ.
“Em thể dùng tiền của riêng em mà!"
Câu lập tức khiến đôi mắt Tần Vũ trở nên sắc lẹm, trừng mắt Hạ Lan.
“Tiền của riêng em?"
Hạ Lan cảm thấy đôi mắt Tần Vũ càng thêm hung ác, chợt nhận lỡ lời.
“Em sai , em là tiền của chúng !"
Nghe thấy Hạ Lan đổi từ ngữ, Tần Vũ lúc mới thu sự hung ác trong mắt.
“Còn để thấy em phân chia rạch ròi với nữa là sẽ dạy dỗ em một trận trò đấy!"
Tần Vũ cảnh cáo.
Hạ Lan nuốt nước miếng, ngoan ngoãn gật đầu.
Người đàn ông cấm d.ụ.c mấy tháng chọc , chọc .
“Em thế nào thì cứ thế đó!
Trong nhà do em chủ!"
Tần Vũ thể đưa Hạ Lan đến đây là nghĩ tới sẽ chuyện như , huống hồ Triệu Phán Đệ bình thường ở trường đối xử với Hạ Lan , Tần Vũ đều ghi nhớ.
Bạn của vợ, cô giúp, với tư cách là chồng cô , dĩ nhiên là ủng hộ.