TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 374

Cập nhật lúc: 2026-03-28 19:33:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chỉ là , khi khôi phục kỳ thi đại học, lúc những thanh niên tri thức như Thiên Minh thể về thành phố, Thiên Minh tìm đến tớ."

 

“Anh bảo tớ đừng từ bỏ, nhất định rời khỏi cái làng đó..."

 

“Sau đó tớ bao giờ gặp nữa."

 

Đôi mắt Triệu Phán Đệ ửng hồng.

 

thành công rời khỏi cái nơi lạnh lẽo đó.

 

“Vậy lúc nãy gì với ?"

 

Hạ Lan hỏi.

 

“Anh ...

 

ờ, Thiên Minh... ..."

 

Triệu Phán Đệ đỏ mặt, mãi thốt chữ nào.

 

“Anh với cô rằng chăm sóc cô , gả cho !

 

chịu!"

 

Ngô Thiên Minh xuất hiện ở phòng bệnh từ lúc nào, mang theo cơn giận giải thích với Hạ Lan.

 

“Tại chịu?"

 

Lần Hạ Lan thực sự tò mò.

 

!

 

Anh cũng , tại chịu..."

 

Ngô Thiên Minh vô cùng oán trách.

 

, lấy hết can đảm mới câu đó, luyện tập suốt cả một đêm.

 

Kết quả thì ?

 

Cái cô nàng trực tiếp từ chối.

 

Ngô Thiên Minh càng nghĩ càng tức.

 

“Em !

 

Tại từ chối !"

 

Ngô Thiên Minh sang lườm Triệu Phán Đệ, hôm nay nhất định một câu trả lời.

 

“Em...

 

ờ..."

 

Bị Ngô Thiên Minh chằm chằm như , Triệu Phán Đệ càng nên lời.

 

“Em chẳng gì cả, xứng với Thiên Minh!

 

Anh ... giờ là bác sĩ , sẽ gặp những nữ đồng chí hơn..."

 

Triệu Phán Đệ chằm chằm, giọng giải thích ngày càng thấp xuống, nhất là trong tình cảnh cả hai đều đang lườm cô.

 

Được , cô thừa nhận.

 

Cô thấy tự ti .

 

Bây giờ cô là một đến cả nhà cũng , Ngô Thiên Minh hiện giờ sự nghiệp thành đạt, bản còn là một bác sĩ xuất sắc.

 

Điều kiện như , mẫu nữ đồng chí nào mà chẳng ?

 

Cô... bình thường chẳng gì đặc biệt, gia thế như Ngô Thi Thi, khí chất như Hạ Lan, càng rực rỡ xinh như Tô Đan.

 

“Anh quan tâm!

 

Nghe rõ , những thứ đó đều quan tâm!"

 

Ngô Thiên Minh sắp tức ch-ết .

 

“Cái cần là một bạn đời, chứ cần một đại tiểu thư nào cả, cần điều kiện nọ gì?"

 

Triệu Phán Đệ về phía Ngô Thiên Minh, Ngô Thiên Minh tiến lên bước tới mặt Triệu Phán Đệ nắm lấy tay cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-374.html.]

“Anh... em bao lâu ngủ một giấc ngon lành ?"

 

“Hễ nhắm mắt là gương mặt em hiện , họ đe dọa , nếu còn đến gần em, họ sẽ gả đại em cho ai đó!"

 

“Anh dám đến gần em, nhưng nghĩa là trong lòng em!"

 

“Phán Đệ, chúng ở bên lâu như , đoạn tình cảm em thể dễ dàng vứt bỏ thế ?"

 

“Vì em, nỗ lực việc, chỉ để thể ở gần em hơn một chút, nhưng khi đến bộ đội thì em rời làng học đại học !"

 

“Em mừng cho em đến nhường nào ?"

 

Ngô Thiên Minh với Triệu Phán Đệ, cho cô cơ hội trả lời.

 

“Khi tất cả đều thấy cơ hội, thì chỉ em, luôn ủng hộ , tin tưởng , khích lệ !"

 

“Có lẽ gia đình so với nhà em thì vật chất hơn một chút, nhưng đối với , những thứ đó đều liên quan đến , sự lạnh nhạt của họ đối với vẫn là sự lạnh nhạt như ."

 

“Anh chỉ ở chỗ em mới cảm nhận một chút ấm, thấy sống giống một con , vẫn quan tâm đến !"

 

Ngô Thiên Minh tha thiết bày tỏ, hận thể m.ó.c t.i.m cho cô xem.

 

Hạ Lan Triệu Phán Đệ đang rơm rớm nước mắt, mím môi khẽ , nhẹ nhàng bước khỏi phòng, còn chu đáo đóng cửa phòng .

 

Màn bày tỏ dốc hết lòng của Ngô Thiên Minh vặn đ-ánh trúng tâm hồn đang yếu đuối của Triệu Phán Đệ lúc .

 

Cái cô cần nhất bây giờ chính là một sự khẳng định dành riêng cho như .

 

cũng cũng chẳng , cô cũng là lựa chọn một cách kiên định.

 

Sự kiên định mà Hạ Lan thể cho cô, Ngô Thiên Minh thể.

 

Hạ Lan băng ghế dài ở bệnh viện, bầu trời trong xanh bên ngoài, tâm trạng vô cùng .

 

Khi tâm trạng vui vẻ thì cái gì cũng thấy .

 

Quá một lúc bao lâu, Ngô Thiên Minh mang theo nụ đến bên cạnh Hạ Lan.

 

“Cảm ơn em!"

 

Ngô Thiên Minh mở lời với Hạ Lan.

 

“Anh Phán Đệ kể , thời gian qua đều là em giúp đỡ cô , cũng là em cho cô dũng khí để chuyện ."

 

Ngô Thiên Minh xuống bên cạnh Hạ Lan, Hạ Lan liếc Ngô Thiên Minh một cái.

 

“Phán Đệ đồng ý ?"

 

Ngô Thiên Minh lắc đầu.

 

“Vẫn từ chối ."

 

thái độ của cô dịu nhiều !"

 

“Chứng tỏ vẫn còn hy vọng."

 

Ngô Thiên Minh tin chắc.

 

Hạ Lan khẽ , dáng vẻ của Ngô Thiên Minh, khác hẳn so với lúc mới gặp.

 

“Anh ở nhà xếp thứ hai, thường , con cả cưng, con út chiều, con thứ là đồ xui xẻo chịu tội."

 

“Mà chính là cái đồ xui xẻo trong nhà."

 

“Mọi chuyện lành trong nhà bao giờ đến lượt , ngay cả khi cả chịu học y, bố vẫn dùng quan hệ của tìm cho một công việc trong bệnh viện."

 

“Còn rõ ràng học y, mà đến cả bệnh viện cũng nổi!"

 

“Hồi đó xuống nông thôn, vốn dĩ cũng , mà là em trai ."

 

thấy xuống nông thôn khổ quá, em trai chắc chắn chịu nổi, nên cứ thế tên !

 

Để em trai ở thành phố..."

 

Hạ Lan lắng lời kể của Ngô Thiên Minh.

 

“Lúc mới xuống nông thôn, là một kẻ bướng bỉnh, thấy khác biệt với họ!

 

Thế nên sống ở làng lắm, thỉnh thoảng còn giao cho những nhiệm vụ mà thể thành, lúc đó, Triệu Phán Đệ giống như một tia nắng, sưởi ấm !"

 

“Cô sẽ lén lút giúp đỡ từ phía , , cô còn chạy đến dạy !"

 

 

Loading...