Chương 330 Bạch Tiêu đến
Hai bên của toa giường thể kéo cửa , vốn dĩ Bạch Tiêu còn thấy vướng víu, giờ thì thấy thật đúng lúc.
“Lão Bạch, tình hình là thế nào đây?”
Đồng nghiệp tìm tới, chỉ chỉ về phía Tô Đan, Bạch Tiêu hỏi.
“Người giúp bắt tên trộm chính là cô và một bạn nữ khác, chỉ điều họ sợ kẻ ghi hận nên bảo đừng kể chuyện họ bắt trộm .”
Bạch Tiêu giải thích nguyên nhân sự việc với đồng nghiệp, đồng nghiệp xong cũng hiểu .
“ mà!
Hóa là hùng thầm lặng!
Lần nhắm tới cũng là vì trả thù ?”
Đồng nghiệp Bạch Tiêu hỏi.
“ cũng , nhưng bọn chúng tên của Tô Đan, thấy khả nghi.”
Sau khi chuyện với đồng nghiệp xong, Bạch Tiêu vẫn luôn gác cửa phòng của Tô Đan, cho bất kỳ ai gần.
Cho đến khi Tô Đan mở cửa, mới Bạch Tiêu vẫn luôn canh giữ cho .
Trong lòng cô vui mừng cảm động.
“Em hồi phục ?”
“Em định thế?”
“Em rửa mặt một chút!”
Tô Đan trả lời.
“Vậy em !
Anh trông đồ cho.”
Thấy sắc mặt cô khá hơn nhiều, Bạch Tiêu trong lòng nhẹ nhõm hẳn.
“Anh đừng ở cửa mãi thế, nghỉ ngơi một chút .”
Tô Đan gật đầu, mời Bạch Tiêu .
Đi vệ sinh rửa mặt , Tô Đan thấy Bạch Tiêu vẫn nguyên tại chỗ rời , càng nghỉ ngơi, cô mời nữa.
“Cảm ơn , đồng chí Bạch Tiêu.”
“Để giúp em thoát khỏi bóng ma sợ hãi, đặc biệt những lời đó, cảm ơn !”
Sau khi bình tĩnh , Tô Đan nghĩ thông suốt, Bạch Tiêu lúc nãy là chuyển hướng sự chú ý của cô sang nơi khác nên mới tỏ tình với cô như .
Tô Đan thở phào nhẹ nhõm, cách của Bạch Tiêu hiệu quả, bây giờ cô thực sự thấy khá hơn nhiều .
“Anh đùa .”
Bạch Tiêu với Tô Đan, “Những gì đều là sự thật.”
“ để khiến em chuyển hướng chú ý mà tỏ tình khi chuẩn gì cả, thực sự là đúng!”
“Đợi , nhất định sẽ chuẩn thật !”
Bạch Tiêu mỉm với Tô Đan, ánh mắt đầy chân thành.
Tô Đan đỏ mặt, ngờ Bạch Tiêu thực sự đang tỏ tình với .
“Lúc nãy nhờ đồng nghiệp thẩm vấn hai con đó giúp em !”
Bạch Tiêu thấy Tô Đan ngượng ngùng nên chủ động chuyển chủ đề.
“Họ ạ?”
Tô Đan nhắc đến hai đó là vẫn còn chút sợ hãi.
“Có em nghi ngờ họ liên quan đến tên trộm ?”
Tô Đan Bạch Tiêu, hỏi.
Bạch Tiêu ngạc nhiên sự nhạy bén của Tô Đan.
Gật đầu.
“ thế.”
“Thật lúc nãy em cũng linh cảm !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-406.html.]
Họ mà tên em!”
Tô Đan nghĩ cũng là vì hai con trộm đồ thấy cuộc đối thoại giữa cô và Lan Lan.
Nên cô lờ mờ cảm thấy, hai con thể là đến để trả thù cô.
“Em đoán cũng gần đúng !”
Bạch Tiêu gật đầu.
“ nguyên nhân lớn hơn vẫn là vì nhan sắc của em quá xuất sắc!”
Bạch Tiêu Tô Đan, ngũ quan của cô mang nét lai, tinh tế xinh nhiệt tình như lửa.
Khuôn mặt đầy sức hút như , khó để khiến rung động.
“Vậy xem em nên rạch vài nhát lên mặt ?”
Tô Đan .
“Bạn Tô Đan, trò chẳng vui chút nào cả!”
Bạch Tiêu giật , vội xua tay.
“Anh cũng thích khuôn mặt ?”
Tô Đan nhướng mày Bạch Tiêu, thích cô ở điểm nào.
“Nếu thích khuôn mặt của em thì chắc chắn là dối, ngay từ cái đầu tiên, cảm thấy như cái gì đó đ-ánh trúng...”
Bạch Tiêu chậm rãi , căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y, mím môi.
“ nếu bảo chỉ thích khuôn mặt của em, cảm thấy !”
Bạch Tiêu ngẩng đầu Tô Đan.
“Điều hiện lên trong đầu nhiều nhất là vẻ tinh nghịch đáng yêu của em khi ở bên bạn Hạ Lan, khuôn mặt và tính cách của em khác .”
“Khuôn mặt của em là vẻ cao quý, rực rỡ.”
“ tính cách của em hoạt bát, dịu dàng...”
“Anh... diễn tả thế nào nữa!
Đầu óc như một mớ hỗn độn.”
Bạch Tiêu cảm thấy lúc sách học bài cũng bao giờ vò đầu bứt tai thế .
Nhìn thấy cô là đầu óc trống rỗng, trí nhớ mà tự hào nhất đây dường như đều trở thành trí nhớ của cá vàng.
Tô Đan đỏ mặt sự chân thành của Bạch Tiêu.
Lần đầu tiên nghiêm túc khen ngợi khuôn mặt của cô như .
Thật cô bao giờ cảm thấy xinh , vì ở quê cô nhiều mỹ nhân hơn cô nhiều.
Cứ bốc đại một cũng đều đến nao lòng.
Tô Đan từ nhỏ từng ai khen là cả.
A Ba cô ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Bạn bè cô lương thiện đáng yêu.
Duy nhất ai nghiêm túc với cô rằng, cô .
“Được , đừng nữa!
Em !”
Tô Đan đỏ bừng mặt, Bạch Tiêu khẽ .
Anh chuyển chủ đề trò chuyện sang chuyện khác, hỏi về chuyện ở quê Tô Đan, dần dần khơi gợi chủ đề của Tô Đan, hai trò chuyện trời biển.
Cho đến khi tàu đến trạm, Tô Đan mới giật nhận trò chuyện với Bạch Tiêu lâu như .
“Khi nào em thủ đô?”
Lúc rời , Bạch Tiêu còn đặc biệt hỏi thời gian Tô Đan trường.
“Ngày hai mươi sáu nhé!”
Tô Đan trả lời, vẫy vẫy tay với Bạch Tiêu xuống tàu.
Cho đến khi Tô Đan Đại học Thủ đô, một nữa bước lên chuyến tàu về thủ đô, khi thấy nhân viên đường sắt là Bạch Tiêu, Tô Đan ch-ết lặng.
“Anh...”