TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 426

Cập nhật lúc: 2026-03-28 19:37:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hạ Lan phía tiếp khách, mà bế Viên Viên sang một bên, Tần Tuấn và Tiêu Vũ Cầm xót cô, dù những cô cũng quen , định bụng chỉ mặt một lát nghỉ ngơi.”

 

Tần Tuấn , cô gì cũng , đừng để những quen hỏng tâm trạng.

 

“Cô chính là con dâu mới của nhà họ Tần ?

 

Nhìn qua cũng chẳng nhỉ?"

 

“Chứ còn gì nữa, cho cùng cũng là từ quê lên, phép tắc."

 

“Cũng giống như bà chồng của cô thôi, ai dùng thủ đoạn gì để gả đây chứ..."

 

Đôi mắt Hạ Lan lóe lên một tia lạnh lẽo.

 

“Các bà đời vẻ già dặn đấy, nhưng cũng đừng suốt ngày lấy khuôn mặt dạn dày sương gió của chuyện, thì nổi bật, mà thì cũng chẳng đặc sắc."

 

Hạ Lan sẽ khách sáo, trực tiếp đáp trả luôn.

 

Mấy đều sững sờ trợn tròn mắt, ngờ Hạ Lan chẳng nể nang gì như .

 

“Cô!

 

Nhà họ Tần các giáo d.ụ.c như ?

 

Đối với khách mà vô lễ thế ?"

 

Người đàn bà lườm Hạ Lan một cái, cố ý lớn tiếng .

 

“Ghen tị thì cứ ghen tị , thì đừng ch.ó, lưng thì ho?"

 

Hạ Lan thản nhiên .

 

“..."

 

Bị Hạ Lan trúng tim đen, mặt đàn bà cũng giữ nữa.

 

“Hơn nữa, bà là nhà nào?

 

Họ Tiêu họ Tần?"

 

Hạ Lan quét mắt đàn bà một cái, trông vẻ cũng chẳng não, mặt mũi đầy vẻ chua ngoa.

 

Chắc hẳn là đố kỵ với việc Tiêu Vũ Cầm sủng ái nhiều năm nên trong lòng khó chịu, cũng thấy mắt.

 

Chương 346 Một bãi những gã say

 

“Có chuyện gì thế, Lan Lan?"

 

Tiêu Vũ Cầm thấy động động tĩnh liền vội vàng tới.

 

“Mẹ, bà già là ai thế ạ?

 

Đến nhà khách mà còn tưởng bà là chủ nhà cơ đấy, đây năng âm dương quái khí!"

 

Hạ Lan chỉ đàn bà mới lên tiếng .

 

“Vũ...

 

Vũ Cầm."

 

Người đàn bà thấy Tiêu Vũ Cầm, ngượng ngùng .

 

“Đây coi như là một họ hàng xa !"

 

Tiêu Vũ Cầm liếc đàn bà một cái, giải thích với Hạ Lan.

 

“Chị dâu nếu đến thì cần ép buộc bản đến , để với ba một tiếng là !"

 

Nhìn họ hàng chỉ dính dáng , sắc mặt Tiêu Vũ Cầm trầm xuống.

 

“Muốn gì với ba?"

 

Tiêu Quốc Cường và Tiêu khoác tay , về phía Tiêu Vũ Cầm và Hạ Lan, Tiêu Vũ Cầm hỏi.

 

“Không gì, gì ạ, chỉ là cháu lỡ lời, thêm vài câu thôi ạ."

 

Người đàn bà vội vàng .

 

“Thật ngại quá, là lỡ lời!

 

."

 

Thái độ thấp hèn đột ngột của đàn bà cho ngoài cảm thấy giống như Hạ Lan và Tiêu Vũ Cầm đang bắt nạt bà .

 

Hạ Lan chậm rãi dậy.

 

“Bà cũng chẳng gì to tát, chẳng là cảm thấy đều dùng thủ đoạn chính đáng để gả đó ?

 

Chuyện gì mà thể , bà thì cứ trực tiếp hỏi là , cứ đoán mò thì bao giờ bà mới đáp án đúng chứ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-426.html.]

Giọng của Hạ Lan khiến tất cả đều im lặng.

 

Sắc mặt Tiêu Quốc Cường lập tức sa sầm .

 

“Không chuyện thì đừng nữa, về ."

 

Tiêu Quốc Cường lạnh lùng lườm đàn bà một cái.

 

“Cả các nữa, hết cho !"

 

Chỉ tay những đàn bà khác, sắc mặt Tiêu Quốc Cường vô cùng khó coi, thà g-iết nhầm còn hơn bỏ sót, trực tiếp đuổi hết một lượt.

 

“Không ..."

 

Người đàn bà còn định gì đó, Tiêu Quốc Cường chẳng buồn phí lời với bà , trực tiếp gọi chồng bà đến.

 

“Về mà dạy bảo cho , bảo vợ học cách lúc nào thì nên ngậm miệng !"

 

“Xin xin , Tiêu lão, sẽ đưa bà về ngay ạ!"

 

Người đàn ông vội vàng lôi kéo vợ rời .

 

Sau khi mấy bà tám rời , Tiêu Quốc Cường lời xin với Hạ Lan:

 

“Là của ông, để những kẻ cũng đến đây góp vui."

 

Tiêu Quốc Cường cho tất cả đều hai đứa chắt ngoại, chỉ là đến lẫn lộn cả những kẻ điều, đúng là của ông.

 

“Chuyện thể trách ông ạ!"

 

Hạ Lan lắc đầu.

 

“Đã xảy chuyện gì thế?"

 

Tần Tuấn với sắc mặt mấy tới, Tiêu Quốc Cường thấy Tần Tuấn cũng chút tự nhiên.

 

“Nhạc phụ."

 

Tần Tuấn gật đầu với Tiêu Quốc Cường.

 

“Không ạ, ông ngoại Tiêu giải quyết xong !"

 

Hạ Lan giúp Tiêu Quốc Cường.

 

Tiêu Quốc Cường lên tiếng gật đầu, khi thấy Đoàn Đoàn trong lòng Tần Tuấn, đôi mắt ông sáng lên.

 

“Đây là Đoàn Đoàn?

 

Hay là Viên Viên?"

 

Hạ Lan chỉ Đoàn Đoàn trong lòng Tần Tuấn :

 

“Đây là chị gái Đoàn Đoàn, còn trong lòng cháu đây là em trai Viên Viên."

 

Tiêu Quốc Cường qua, bế Đoàn Đoàn từ lòng Tần Tuấn, Tần Tuấn lập tức lùi một bước, nhất quyết chịu nhường Đoàn Đoàn .

 

Cho dù là nhạc phụ đại nhân, cũng nhường.

 

“Đoàn Đoàn nhận lạ, vẫn nên để bế thì hơn."

 

Tiêu Quốc Cường lườm Tần Tuấn một cái, Hạ Lan liền đưa Viên Viên trong lòng sang cho ông.

 

Tiêu Quốc Cường vui mừng Hạ Lan một cái, đầu liền lườm Tần Tuấn một cái nữa.

 

Bế Viên Viên, Viên Viên cũng sợ ông, ông khanh khách.

 

“Cái nhóc con gan nhỏ , sợ ."

 

Tiêu Quốc Cường .

 

“Giống trẻ con nhà họ Tần chúng !

 

Từ nhỏ gan ."

 

Tần Tuấn bế Đoàn Đoàn, đắc ý .

 

Tiêu Quốc Cường cạn lời nheo mắt , liếc Tiêu một cái, Tiêu lấy từ trong túi hai cái khóa trường mệnh, đặt lòng hai đứa trẻ.

 

“Cảm ơn ạ, để ông bà tốn kém quá."

 

Hạ Lan gật đầu với Tiêu Quốc Cường và Tiêu.

 

“Cái con bé , khách sáo quá đấy?"

 

Tiêu Quốc Cường Hạ Lan một cái.

 

“Bên phía ông lúc nào cũng chừa cho cháu một vị trí trống đấy, chỉ chờ cháu gật đầu thôi."

 

“Cảm ơn sự ưu ái của ông ngoại Tiêu, nhưng cháu vẫn quyết định tự xông pha một phen, thực sự nữa thì lúc đó cháu mới dày mặt đến tìm ông ạ."

 

 

Loading...