TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-03-28 16:22:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thanh Long t.r.a t.ấ.n cho đến ch-ết.”

 

Đến khi các em phát hiện , Tiểu Lục vẫn còn ngây dại bên cạnh xác của Thanh Long, nở nụ trống rỗng...

 

M-áu chảy lênh láng cả một vùng, cộng thêm bộ dạng đáng sợ của Tiểu Lục, thật sự vô cùng kinh dị.

 

Cho nên bọn họ mới đến xin chỉ thị của Tần Vũ.

 

gọi một cuộc điện thoại.”

 

Tần Vũ Hứa Ly xong cũng hiểu vấn đề.

 

Chuyện bình thường thật sự xử lý .

 

Tần Vũ đến bưu điện, trực tiếp gọi s-ố đ-iện th-oại văn phòng của Đỗ Cường.

 

“Alo?”

 

Giọng Đỗ Cường nghiêm nghị và đạm mạc hỏi.

 

“Là .”

 

Tần Vũ thản nhiên .

 

“Anh?

 

Có chuyện gì ?”

 

Giọng Đỗ Cường lập tức mềm mỏng , hỏi.

 

“Có chuyện gì cứ trực tiếp với em, gọi điện?”

 

“Anh địa chỉ, đích dẫn đến xử lý một chút.”

 

Tần Vũ với Đỗ Cường.

 

“Vụ án mạng, hung thủ vẫn còn ở hiện trường.”

 

“Anh, thật ?

 

Em dẫn đến ngay đây.”

 

Sắc mặt Đỗ Cường lập tức trầm xuống, cúp máy dẫn theo đàn em tức tốc chạy đến hiện trường.

 

Tần Vũ gác máy con hẻm tối, với Hứa Ly.

 

“Gọi của về !

 

Đừng nán hiện trường nữa, công an đến đấy.”

 

“Công an?”

 

Hứa Ly khựng , chuyện kinh động đến công an .

 

Vạn nhất công an tiếp tục điều tra sâu xuống, chẳng bọn họ sẽ lộ ?

 

“Ừm, cần lo lắng.”

 

Tần Vũ thản nhiên gật đầu, vẫy vẫy tay.

 

Một tiếng xe mô tô rít đường truyền đến, Hứa Ly thò đầu khỏi hẻm, liền thấy chiếc mô tô ba bánh chuyên dụng của công an phóng vụt qua phố, thể thấy bọn họ đều đang vội.

 

Hứa Ly kinh ngạc Tần Vũ, chỉ trong thời gian ngắn ngủi gọi một cuộc điện thoại mà thể khiến công an xuất quân ?

 

Tần Vũ xoay rời , nghĩ thầm chắc vợ cũng sắp tan .

 

Anh vẫn lo lắng, đến xem Hạ Lan thế nào...

 

Đến căn phòng nhỏ của Hạ Lan, trời tối hẳn.

 

Tần Vũ ngoài cửa ngóng hồi lâu, bên trong phòng động tĩnh gì.

 

Đang nghĩ ngủ , đột nhiên thấy một tiếng nấc nghẹn.

 

Tim Tần Vũ thắt , vội vàng lấy chìa khóa mở cửa.

 

Tiếng mở cửa kinh động đến Hạ Lan ở bên trong.

 

Khi cô dậy, Tần Vũ mở cửa ở lối .

 

Vừa bật đèn, Tần Vũ liền thấy Hạ Lan với hai hàng lệ dài mặt, sắc mặt sa sầm .

 

“Sao thế?

 

ai bắt nạt em ?

 

Nói cho .”

 

“...

 

Không .”

 

Hạ Lan gương mặt sa sầm của Tần Vũ, nhưng mỉm .

 

Tần Vũ tiến lên dịu dàng lau những giọt nước mắt cho cô, Hạ Lan.

 

“Tại ?”

 

“...

 

Không .”

 

Hạ Lan mím môi, cúi mắt che giấu sự ngượng ngùng của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-46.html.]

Cô chỉ cảm thấy xung quanh thứ thật lạnh lẽo và tĩnh mịch, lẻ loi độc hành giữa thế giới , nơi nương tựa.

 

Một thoáng cảm xúc dâng trào, nên nước mắt mất kiểm soát...

 

“Nói cho .”

 

Tần Vũ tưởng Hạ Lan bắt nạt, sắc mặt càng khó coi hơn.

 

“Thật sự mà, chỉ là nhớ thôi.”

 

Hạ Lan Tần Vũ tiếp tục chủ đề nữa, thật sự là quá hổ .

 

Cô ngước Tần Vũ.

 

“Chiều nay rõ ràng đến tìm em, tại đích đưa cho em?”

 

Chương 40 Anh

 

“Anh thấy em đang bận, phiền em!”

 

Tần Vũ giải thích, tiến lên nắm lấy tay Hạ Lan.

 

“Chỉ vì đột ngột rời tìm em nên em vui ?”

 

Tần Vũ đột nhiên nhanh trí, cảm thấy tìm chân tướng.

 

Hạ Lan vì hành động đích đưa cơm chiều nay nên thấy tủi , giận dỗi .

 

“Em .”

 

Hạ Lan vội vàng lắc đầu.

 

“Anh sai , nhất định sẽ đích đưa tận tay em.”

 

Tần Vũ xoa đầu Hạ Lan, an ủi.

 

“Em , em , em vì cái đó!”

 

Hạ Lan bĩu môi , cô mới vì chuyện đó mà hờn dỗi.

 

“Được , em .”

 

Tần Vũ .

 

“...”

 

Hạ Lan cảm thấy căn bản tin, trả lời thật là chiếu lệ.

 

“Chiều nay tìm bạn chiến đấu, sẽ giới thiệu cho một công việc.

 

Nếu tìm , sẽ thuê một căn nhà trong thành phố, ?”

 

Tần Vũ vốn định muộn một chút mới , nhưng nước mắt của Hạ Lan khiến đổi ý định.

 

“Thật ?”

 

Mắt Hạ Lan sáng lên.

 

“Ừm!”

 

Tần Vũ gật đầu.

 

“Anh yên tâm để em ở một trong huyện .”

 

“Vậy nhờ bạn chắc là quà cáp cho chứ!

 

Chỗ tiền cầm lấy , bảo tìm cho một công việc đàng hoàng, nhà máy cũng .”

 

Hạ Lan lấy từ đầu giường ba trăm đồng đặt tay Tần Vũ, nghiêm túc .

 

“Tốn tiền sợ, em còn sáu trăm nữa, chắc là thể mua một công việc đấy.”

 

Tần Vũ ba trăm đồng trong tay, gương mặt nghiêm túc của Hạ Lan, trong lòng gì, chỉ thấy trái tim tràn đầy, dường như thứ gì đó sắp trào dâng.

 

Đặt tiền tay Hạ Lan, Tần Vũ từng chữ một nghiêm túc .

 

“Đàn ông của em tiền, tiền của em em cứ giữ lấy.”

 

“Có dùng tiền của em ?”

 

Hạ Lan thấy Tần Vũ luôn từ chối dùng tiền của , ánh mắt tối sầm .

 

Tim Tần Vũ thắt , vội vàng nhận lấy xấp tiền.

 

“Dùng dùng dùng, lời vợ, mua quà cáp cho ...”

 

Hạ Lan thấy Tần Vũ chịu nhận tiền, lúc mới nở nụ , trong mắt mang theo ánh sáng.

 

“Em cho , mua mấy thứ đồ một chút tặng , mới tìm việc cho ...”

 

“Được...”

 

Tần Vũ dáng vẻ đáng yêu khi cô hào hứng bày kế cho , thầm thở dài một tiếng vì một nữa vẫn thể thú thật chuyện của .

 

thể , dáng vẻ chút do dự lấy tiền của Hạ Lan khiến lòng Tần Vũ phức tạp.

 

cũng thật xinh động lòng .

 

Vợ của ngốc quá, vạn nhất đàn ông tồi, cầm tiền của cô phung phí thì cô đây...

 

Một mặt sự tin tưởng của cô cho cảm động, mặt khác thấy Hạ Lan thật vô tâm vô tư.

 

Sao thể chút đề phòng mà đưa cả ba trăm đồng cho như chứ?

 

 

Loading...