“Hạ Lan bản báo cáo tay .”
“Nói thật lòng, xưởng trụ lâu nữa !”
Hạ Lan mím môi, bày một đống tài liệu mặt xưởng trưởng Dương.
“Chỗ , bộ là con âm.”
“Đơn đặt hàng của xưởng hàng năm, ngoại trừ những năm đầu là tăng trưởng , thì hai năm trở đây liên tục sụt giảm.”
“Sản phẩm cập nhật, mất khả năng cạnh tranh, trong khi các xưởng khác đều đang tung sản phẩm mới, thì xưởng của chúng đổi gì lớn, hơn nữa còn phản đối sự đổi, sợ hãi sự đổi.”
“Dẫn đến việc tự đóng cửa bảo thủ, rơi khủng hoảng.”
Từng câu chữ của Hạ Lan đều đ-âm trúng nỗi lòng của Dương Hướng Kiệt.
Đây cũng là vấn đề mà ông đối mặt khi nhậm chức.
Giống như lúc Hạ Lan , khi ông tiếp quản vị trí phó xưởng trưởng mới xưởng nhiều vấn đề đến thế nào.
Ông thật sự hối hận vì lời Hạ Lan.
Đáng lẽ ông nên tiếp tục chủ nhiệm của thì hơn.
Hạ Lan vẻ mặt khó hết thành lời của xưởng trưởng Dương, đại khái cũng đoán phần nào.
“Là vì phe phái quá nhiều đúng ạ?”
“Mọi cản trở lẫn , ai cũng phục ai?”
Hạ Lan chậm rãi .
“Cô cũng chuyện ?”
Xưởng trưởng Dương sững .
Ông là ở trong xưởng bao nhiêu năm nay mới nắm rõ các mối quan hệ trong xưởng, mà cô mới đoán .
“Có thể ngăn cản một sự việc thể vận hành tiếp , thì chỉ thể là vì ý kiến quá nhiều, ý kiến thống nhất, dẫn đến kết quả cuối cùng đều chẳng đến .”
Hạ Lan xem qua tài liệu của xưởng, thực tế là các bộ phận đều nghiên cứu ít thứ, nhưng mỗi đến cuối cùng đều chẳng giải quyết gì.
“Cô đoán sai!”
Dương Hướng Kiệt chậm rãi bước tới, thở dài một tiếng thật nặng nề.
“Cựu xưởng trưởng là phái bảo thủ.”
“ bên chia mấy phe, họp hành gì cũng mời mọc hết đến khác, cuối cùng khó khăn lắm mới thống nhất ý kiến, thì trôi qua tận hai tháng !”
“Hiệu suất cực kỳ thấp.”
Hạ Lan xem xong những tài liệu , đổi tình trạng hiện tại của xưởng, thì chỉ thể là m-áu bộ.
Nếu thì tác dụng gì.
“Cô hôm nay mới xem chút tài liệu mà những vấn đề , thật sự là khá đấy.”
Dương Hướng Kiệt đưa lời khen ngợi công tâm, Hạ Lan gật đầu.
“Vậy cô cứ tiếp tục !”
Dương Hướng Kiệt gật đầu hiệu, đó bưng tách của văn phòng.
Hạ Lan xem xong tài liệu buổi sáng, buổi trưa lúc nghỉ ngơi, Tiểu Linh lập tức chạy đến tìm Hạ Lan.
“Tớ xong hết !
Cậu xem xem!
Thế ?”
Tiểu Linh đem những gì về Tiền Dao và Tào Gia Quốc , cô dành cả đêm để mấy chục bản đấy.
“Rất !”
Hạ Lan gật đầu, cùng Tiểu Linh đặc biệt đến nơi Tào Gia Quốc việc, nhét thư tố cáo phòng bảo vệ.
Sợ chắc chắn, Hạ Lan còn đặc biệt dán hai tờ lên bảng thông báo ở cổng.
Để đề phòng việc của Tào Gia Quốc cấp dìm xuống.
Phải cho tất cả Tào Gia Quốc chuyện gì!
Bảo vệ buổi chiều khi , thấy bàn thư gửi lãnh đạo, hai lời liền vội vàng mang văn phòng cho lãnh đạo xưởng.
Cùng lúc đó, ít khi về nhà ăn cơm xong cũng đang chuẩn xưởng , kết quả khi ngang qua bảng thông báo, tò mò liếc một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-467.html.]
“Trời đất ơi!”
“Mọi mau đây xem !”
Một xem xong lá thư Hạ Lan dán bảng thông báo, dám tin hóng một tin sốc như , với tâm lý chi-a s-ẻ.
Lập tức lên tiếng gọi cùng xem.
“Đây còn là con nữa ?”
“Người chuyện quá đáng quá đấy?”
“Tào Gia Quốc, ai thế nhỉ?
Sao cái tên quen quen ?”
“Một đồng chí nữ cư nhiên cứ thế nhà họ bức ch-ết, mà họ còn dám đắn, chẳng qua là để khỏi đưa tiền sính lễ!”
“Thật là táng tận lương tâm!”
“…
Cặn bã!”
“…”
Tào Gia Quốc cũng ngờ tới, cư nhiên nổi tiếng theo cách .
Khi đang xỉa răng một cách đắc ý về phía xưởng, chỉ thấy ánh mắt của đều đổi.
“Đây chính là Tào Gia Quốc.”
Có quen Tào Gia Quốc, chỉ với .
“Thằng nào là Tào Gia Quốc?
Cút đây cho tao!”
Hai tên lưu manh dáng vẻ hung tợn bước khu vực xưởng, dáo dác gọi tên Tào Gia Quốc.
“Hắn chính là Tào Gia Quốc đấy!”
Thấy đến vẻ thiện chí, lập tức nhiệt tình chỉ điểm Tào Gia Quốc.
“Thằng ranh con mày đúng là đàn ông mà!”
Hai tiến thẳng về phía Tào Gia Quốc, Tào Gia Quốc còn hiểu chuyện gì đang xảy thì một trong đó túm cổ áo nhấc bổng lên.
“Em gái của lão Đao tao mà mày cũng dám đụng ?
Đụng xong còn dám nhận?”
Người túm cổ áo Tào Gia Quốc trực tiếp giáng cho một cái tát, Tào Gia Quốc choáng váng cả .
“ quen các !
Em gái gì cơ, các nhận nhầm !”
Tào Gia Quốc định giải thích, nhưng đàn ông trực tiếp tung một cước đ-á văng ngã lăn đất.
“Không quen?
Lúc mày ngủ với em gái tao là quen ?
Ngủ xong quỵt nợ ?”
Hai lao đ-ấm đ-á Tào Gia Quốc một trận tơi bời, khiến Tào Gia Quốc đau đớn gượng dậy nổi.
Hai đ-ánh mắng khắp nơi chơi bời dụ dỗ em gái nhà , càng củng cố thêm việc quan hệ nam nữ bừa bãi.
“… quen các !
Cứu mạng với…”
Tào Gia Quốc gọi bảo vệ báo công an, bảo vệ cũng sợ đ-ánh ch-ết , vội vàng xông lên can ngăn.
“Các đồng chí, đừng đ-ánh nữa, đ-ánh nữa là xảy chuyện thật đấy!”
Nhìn Tào Gia Quốc đ-ánh cho mặt mũi sưng vù như đầu heo, ít cảm thấy thật hả .
“Nhổ, đồ ch.ó đẻ, đừng để tao thấy mày ở trong thành phố nữa, thấy nào tao đ-ánh đó!”
Hai lạnh lùng , thấy báo công an, lập tức bỏ chạy.
“Thật là đáng đời!”
“Đồ cặn bã, hành vi đắn, phá hoại quan hệ nam nữ.”