“Em cứ việc , bảo Đỗ Cường giúp em hỏi bên ."
Giọng của Tần Vũ truyền đến từ trong điện thoại, Đỗ Cường ở bên cạnh thấy .
“Em , cả."
Đỗ Cường trả lời.
“Được."
“Vậy em cúp máy đây nhé?...
Khi nào về?"
Hạ Lan vốn định cúp máy, nhưng vẫn nhịn hỏi một câu.
Tần Vũ mỉm , giọng khàn khàn qua điện thoại truyền tai Hạ Lan.
Hạ Lan đỏ mặt.
“Anh cũng nhớ em , vợ ."
Lời của Tần Vũ tim Hạ Lan đ-ập loạn một nhịp, mím mím môi.
“Hậu ngày là về !"
“Được."
Hạ Lan gật đầu, đó đỏ mặt cúp điện thoại.
“Để em gọi cho lão Trần."
Đỗ Cường đang cảm thấy ê răng lẳng lặng nhận lấy điện thoại, văn phòng của Trần Thanh.
Chỉ là chuông reo một lát, Trần Thanh máy.
Đỗ Cường đặt điện thoại xuống, với Hạ Lan.
“Chắc là đang bận gì , lát nữa em gọi cho ông !"
Hạ Lan gật đầu.
Nhìn về phía Đỗ Cường.
“Chú và Tiểu Tuyết thế nào ?"
Hạ Lan hỏi, giờ Đỗ Cường coi như là vợ .
Đỗ Cường Hạ Lan hỏi chuyện liền vội vàng .
“Tốt, lắm ạ?
Chúng em vấn đề gì chứ?"
Sự giải thích vội vàng của Đỗ Cường Hạ Lan điểm đúng.
“Tốt nhất chú nên thật ."
Hạ Lan Đỗ Cường.
Đỗ Cường thở dài thườn thượt một tiếng.
“Em... chúng em... chỉ là sống cùng thôi."
Đỗ Cường liếc Hạ Lan một cái, thầm thở dài.
“Nghĩa là, hai thực sự ở bên , chỉ là sống cùng một nhà?
Chưa ngủ cùng một phòng?"
Hạ Lan hỏi.
“Phải mà cũng ..."
Đỗ Cường cũng thế nào.
“Chỉ là...
Tiểu Tuyết buổi tối gặp ác mộng, đó cô sẽ ngủ bên cạnh em, nhưng chúng em chẳng chuyện gì xảy cả!"
Đỗ Cường Hạ Lan, nhỏ giọng trả lời.
“Cho nên hai qua ba tháng trời, mang tiếng là vợ chồng, kết cục đến ngủ cũng ngủ cùng?
Động cũng động ?
Chỉ là đắp chăn thuần túy chuyện phiếm thôi ?"
Hạ Lan kinh ngạc trợn tròn mắt, thời đại thuần khiết thì cô .
những đang yêu đương cũng đến mức thuần khiết thế chứ?
“Em..."
Đỗ Cường bất lực thở dài một tiếng.
Lúc đầu gã đợi Tiền Tuyết chuẩn sẵn sàng.
đó, Tiền Tuyết đối xử với gã cũng , trong nhà cũng dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, nhưng...
Cái giống như hai cùng sống kiểu sống đường , sống đường hơn...
Góp gạo thổi cơm chung.
“Chú thích Tiền Tuyết ?"
Hạ Lan Đỗ Cường, Đỗ Cường đương nhiên gật đầu.
“Em đương nhiên thích cô , nhưng cô ... chắc thích em."
Đỗ Cường năng thiếu tự tin, nếu thích gã thì thể thản nhiên chung sống với gã như ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-480.html.]
Đỗ Cường đều mất hết tự tin , gã Tiền Tuyết rốt cuộc suy nghĩ gì về gã, là thích gã nhưng ngại dám cho gã .
“Chị dâu, em thật sự nữa!
Tiểu Tuyết cô suy nghĩ gì về em, em thật sự ."
Đỗ Cường giống như một kẻ khờ trong tình yêu, mất lo sợ.
Hạ Lan mỗi thấy Tiền Tuyết, cô đều hoạt bát tràn đầy nụ .
Nhắc đến Đỗ Cường, phản ứng của cô cũng giống như thiếu nữ đang yêu , kể về sự của Đỗ Cường đối với .
Nhìn kiểu gì hai cũng nên chút tiến triển chứ?
Sao đến giờ vẫn là thuần túy đắp chăn chuyện phiếm ?
Là sai ở chứ?
“Vậy chú chủ động ?"
Hạ Lan buồn .
“..."
Đỗ Cường ai oán Hạ Lan một cái.
“Em hạng màng đến ý nguyện của khác..."
Đỗ Cường ngượng nghịu .
“Chú thể cứ đợi Tiểu Tuyết chủ động chứ?"
Hạ Lan lườm Đỗ Cường một cái, chuyện mà còn đợi đằng gái chủ động ?
Chú định mơ mộng hão huyền đấy ?
Lời của Hạ Lan Đỗ Cường ngẩn , Đỗ Cường càng nghĩ đầu óc càng trống rỗng.
Hình như... chị dâu đúng nhỉ?
Gã chủ động chút thì còn đợi Tiểu Tuyết chủ động ?
“Anh cả chú dạy chú những gì thế?
Đợi đằng gái chủ động?
Anh dạy chú như ?"
Hạ Lan buồn Đỗ Cường, một đàn ông to xác như ý nghĩ để phụ nữ chủ động chứ?
Thế thì gã đợi cả đời chắc cũng chẳng đợi cái sự chủ động .
Đỗ Cường đang định lên tiếng, đột nhiên điện thoại reo.
Đỗ Cường vội vàng nhấc máy.
“Alo!"
“Đỗ Cường, cái thằng nhãi tìm gì?
Lại còn chủ động gọi điện cho cơ đấy?"
Đầu dây bên truyền đến một giọng trêu chọc.
“Chẳng hỏi ông chút việc ?
Cái cửa hàng bách hóa của ông, nghĩ cách ?"
Đỗ Cường hỏi.
“Cấp cho một phương pháp, đấu thầu công khai."
Trần Thanh hề giấu giếm, trực tiếp đem câu trả lời cho Đỗ Cường .
“Sao?
Ông hứng thú ?
Cái tốn ít tiền đấy!
Chúng phát tin tức , ba ngày nữa sẽ tiến hành đấu thầu."
Lời của Trần Thanh Hạ Lan đều thấy hết, mỉm gật đầu với Đỗ Cường.
“Chị dâu hứng thú."
Đỗ Cường trả lời.
“Ông mà cũng chị dâu cơ ?"
Trần Thanh kinh ngạc hỏi, từng Đỗ Cường còn nào mà?
“Chị dâu ruột của !"
Đỗ Cường nhắc nhở Trần Thanh một câu.
Nghe thấy câu , Trần Thanh hiểu ngay.
“Được, là chị dâu của ông thì dễ !
sẽ dành cho bà một suất, nhưng bà lấy xuống thì xem chính bà ."
Trần Thanh với Đỗ Cường.
“Được, cảm ơn ông nhé!"
Đỗ Cường .
“Thôi , họp đây, tối tìm ông uống r-ượu!"
Trần Thanh xong liền cúp máy.