“Đỗ Cường nhắc lời của Trần Thanh một , Hạ Lan gật đầu.”
Cô đại khái thấy, Đỗ Cường nhắc một thì càng rõ ràng hơn.
Ba ngày , công khai tìm tiếp quản.
Đây quả thực là một phương pháp tồi.
“Cảm ơn nhé Cường, chị về đây!"
“Cảm ơn chị dâu."
Đỗ Cường với Hạ Lan, nếu nhờ lời nhắc nhở của cô, gã cũng khi nào mới nghĩ thông suốt !
“Được , đối xử với Tiểu Tuyết chút!
Nếu con bé nghĩ thông suốt thì mau ch.óng lĩnh chứng ."
Hạ Lan với Đỗ Cường.
“Em mà."
Đỗ Cường nặng nề gật đầu.
Sau khi Hạ Lan mỉm rời , Đỗ Cường cũng tâm hồn treo ngược cành cây, đến giờ tan là lập tức thu dọn đồ đạc về nhà.
Về đến nhà, Tiền Tuyết tan về đến nơi , đang bận rộn nấu cơm trong bếp.
Thấy Đỗ Cường về.
“Anh Cường, về ?"
Tiền Tuyết vui vẻ .
“Anh xem , hôm nay em theo dì Tiêu học một món mới, mau đây nếm thử xem ngon ?"
Tiền Tuyết mật kéo Đỗ Cường xuống bàn ăn, gắp một miếng thức ăn đưa lên miệng gã.
Đỗ Cường nắm lấy tay Tiền Tuyết, cứ thế ăn từ tay cô.
“Ngon lắm."
Đỗ Cường ăn xong nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiền Tuyết buông.
“Anh Cường...?"
Tiền Tuyết Đỗ Cường đến mức tim đ-ập thình thịch, nhịn rụt tay .
Chỉ là Đỗ Cường nắm c.h.ặ.t, Tiền Tuyết nhận thái độ hôm nay của Đỗ Cường khác hẳn ngày, đỏ mặt.
“Tiểu Tuyết, chúng ở bên ba tháng , em thấy thế nào?"
Đỗ Cường nghiêm túc hỏi.
“Anh Cường , vô cùng ."
Tiền Tuyết nặng nề gật đầu, Đỗ Cường thực sự đối xử với cô .
“Vậy em khảo sát lâu như , thấy xứng đáng để em gả cho ?"
Vẻ mặt nghiêm túc của Đỗ Cường Tiền Tuyết ngẩn .
“Anh Cường, là sẽ ép em mà..."
Tiền Tuyết lời của Đỗ Cường cho giật một phen.
Cô tưởng gã sẽ nhắc đến chuyện kết hôn nữa chứ.
“Được, ép em."
Ánh mắt Đỗ Cường tối sầm , buông tay Tiền Tuyết .
Tim Tiền Tuyết thắt , há miệng, rốt cuộc vẫn lời nào.
“Món ngon thật đấy!"
Đỗ Cường như thường lệ khen ngợi cơm dẻo canh ngọt Tiền Tuyết .
Chỉ là Tiền Tuyết lòng đầy tâm sự, liếc Đỗ Cường một cái.
“Yên tâm !
Anh giận , là sẽ mãi mãi đợi em mà."
Đỗ Cường , đàn ông lời là thực hiện.
Gã sẵn lòng đợi cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-481.html.]
Tiền Tuyết mím môi, gật đầu.
Đêm hôm đó.
Đỗ Cường giường, nhớ những lời Hạ Lan ban ngày, Đỗ Cường thở dài.
Ba tháng, xem thời gian vẫn còn quá ngắn.
Vừa ánh mắt chống đối của Tiền Tuyết lừa gã, cô vẫn quên chuyện của Tiền Dao.
Tắt đèn, chuẩn ngủ.
Đỗ Cường xuống nhắm mắt , ngay khi gã sắp chìm giấc ngủ...
Cửa phòng gã ai đó mở , dường như tiến gần giường gã, trong lúc mơ màng, cảm thấy một bàn tay chạm ng-ực .
Đỗ Cường giật trợn mắt, vội vàng bật đèn lên.
Thấy Tiền Tuyết mặc quần áo mỏng manh đang ở giường .
“Tiểu...
Tiểu Tuyết?"
Tiền Tuyết đỏ mặt, thẹn thùng luống cuống, liếc Đỗ Cường một cái.
“Em... ..."
Nửa đêm xuất hiện trong phòng , còn mặc mỏng manh như thế...
Đỗ Cường nghĩ đến một khả năng nào đó, kinh ngạc trợn tròn mắt, chút luống cuống.
“Anh , em em em..."
Đỗ Cường căng thẳng đến mức lắp, một tay vội vàng cầm lấy chăn của quấn Tiền Tuyết .
“Anh... em ?"
Tiền Tuyết lấy hết dũng khí nắm lấy tay Đỗ Cường, thẹn đến mức nước mắt sắp rơi .
“Tiểu Tuyết ngốc, thể em !"
Đỗ Cường Tiền Tuyết một cái, ôm c.h.ặ.t cô lòng.
“ ba tháng , vẫn ... chạm em."
Tiền Tuyết lúc đầu cứ tưởng Đỗ Cường là dành thời gian cho cô chuẩn tâm lý, ba tháng là thời gian cô vui vẻ nhất, Đỗ Cường ở bên cô, gì thì nấy.
Bất kể cô đưa yêu cầu gì, gã đều sẽ cố gắng hết sức thỏa mãn cô, từng qua loa với cô.
Thêm đó, mỗi đêm khi cô gặp ác mộng, Đỗ Cường luôn xuất hiện như một vị hùng, ôm cô lòng, dịu dàng dỗ dành cô.
Một Đỗ Cường như thế, Tiền Tuyết thể thoát khỏi vòng tay dịu dàng của gã , sớm chìm đắm từ lâu .
Chỉ là khi cô chuẩn sẵn sàng tâm lý để đón nhận Đỗ Cường, gã mãi chẳng động tĩnh gì.
Nếu hằng ngày gã ôm cô, cô thể cảm nhận gã phản ứng với , cô tưởng gã chứ.
Đã phản ứng, tại mãi chịu chạm cô?
Tiền Tuyết mất lo sợ, nghĩ mãi chẳng thông, cho đến hôm nay Đỗ Cường cầu hôn cô.
Hóa gã vẫn luôn chờ cô đồng ý gả cho gã.
Chỉ là Tiền Tuyết tấm ảnh của Tiền Dao lâu...
Cô vẫn thể đưa quyết định .
cô cũng Đỗ Cường thất vọng, suy tính , cô quyết định chủ động vì chính một .
“Anh..."
Mặt Đỗ Cường đỏ bừng, gã vẫn luôn chờ cô đồng ý gả cho , là chịu chạm , mà là đang cố kìm nén dám chạm chứ.
Người phụ nữ yêu hằng ngày ngay bên cạnh, thử hỏi đàn ông nào mà ý nghĩ gì.
Chỉ là gã tổn thương Tiền Tuyết nên mới luôn kìm nén sự thôi thúc đó.
“Em... em sẵn lòng mà."
Tiền Tuyết mặt đỏ bừng, nắm lấy Đỗ Cường, kéo gã lên giường.
Đỗ Cường Tiền Tuyết kéo cho lảo đảo, đè Tiền Tuyết xuống .
“Không ..."
Mặt Đỗ Cường trong nháy mắt từ gò má đỏ bừng lan tận đến cổ, đối diện với Tiền Tuyết, gã thốt lời từ chối.
Tiền Tuyết thấy Đỗ Cường nhịn đến khổ sở, ôm lấy gã ép gã về phía , đó chủ động hôn lên.