“Sở Tiểu Lan đoàn tàu từ từ chuyển bánh, mấy ngày qua cảm giác cứ như một giấc mơ , cuộc gặp gỡ với Hạ Lan, sự giúp đỡ của chị , cô dám tưởng tượng, ba ngày cô vẫn còn là một cô gái mơ mộng giữa ban ngày.”
Chương 412 Hạ Lan cuối cùng cũng về
Hiện tại cô thành công bước bước chân đầu tiên.
Mà tất cả những điều đều là nhờ Hạ Lan.
Sở Tiểu Lan về nhà , những bản vẽ Hạ Lan giúp cô tu chỉnh, cô quyết định , cô sẽ may hết quần áo .
Hạ Lan đoàn tàu trở về, tàu đều là những mang theo ít hàng hóa, đều là những tiên phong đ-ánh mùi cơ hội.
Họ sẵn lòng ủng hộ cải cách.
Sẵn lòng mang tất cả những gì đ-ánh cược một phen.
Đường hẹp gặp , kẻ dũng cảm sẽ thắng.
Trên mặt họ mang theo sự lo âu về tương lai, nhưng Hạ Lan , khi họ thành công kiếm hũ vàng đầu tiên, sự lo âu lúc sẽ ngay lập tức biến thành sự tự tin.
Tuy nhiên Hạ Lan thấy trong những đàn ông khoác lác thao thao bất tuyệt lúc .
Khác với lúc , đàn ông lúc về mặt bớt vẻ tự tin lúc đầu, mà mang theo một chút lo âu và thiếu tự tin.
Hạ Lan lười biếng ngáp một cái, khác với họ, cô chỉ mang theo hành lý của và một tờ đơn nhận hàng.
Người đàn ông đó cũng thấy Hạ Lan, nhận cô, thấy cô vẫn tay trắng trở về, trong mắt lóe lên một tia tiếc nuối.
Hạ Lan đang lười biếng phong cảnh ngoài cửa sổ, bên tai bỗng nhiên truyền đến tiếng xì xào.
“Nhìn đồng chí nữ kìa, rõ ràng là cùng chúng , kết quả tay trắng trở về, đúng là nên chút nào."
“Chứ còn gì nữa, là mang hết tiền mang theo mua hàng đấy!"
“Mỗi một ý, lẽ cô chí ở mảng chăng!"
“Cũng đúng, nhưng cô cũng phí phạm quá!
Cất công một chuyến về !"
“Nhìn là ăn , cô mà đầu nhạy bén như chúng ..."
“Xinh mà đầu óc thì cũng chẳng để gì."
“ thế..."
Hạ Lan lười biếng đầu , những tiếng xì xào đó lập tức biến mất.
Nhìn về phía đàn ông đó thì thấy bọn họ bắt đầu vây một chỗ, đang xì xào cái gì.
Chỉ là mấy đó chốc chốc liếc cô một cái.
Hạ Lan câm nín lườm họ một cái, chẳng buồn đếm xỉa đến họ.
Đói thì mua cơm hộp ăn, tuy mùi vị cơm trong hộp nhôm tàu hỏa thật sự chẳng , khiến cô nhớ tới tên khốn Tần Vũ biến mất .
Chấn chỉnh tâm trạng, cô nhớ tới tên khốn đó nữa.
Hạ Lan khôi phục tâm trạng nhàn hạ tự tại, để mấy đó mắt.
Cho đến khi sắp xuống tàu, những đàn ông mang theo chiến lợi phẩm của với vẻ ưu việt đầy bước xuống tàu.
Trước khi còn Hạ Lan, còn liếc cô một cái đầy khinh miệt.
Làm cho Hạ Lan cạn lời.
Cuối cùng cũng tới ga tàu hỏa nơi cần tới, Hạ Lan nhà ga quen thuộc, từ từ xuống tàu.
Trước khi lên tàu cô gọi điện nhờ Đỗ Cường, nhờ qua đón cô một chuyến, Hạ Lan ở ga tàu đợi nhân viên bốc xếp hàng, đó cầm đơn đặt hàng của qua nhận hàng.
Thấy cô là phụ nữ, họ nhiệt tình giúp cô chuyển hàng tới tận cổng ga.
Ở cổng ga tàu hỏa, Hạ Lan một nữa gặp nhóm mang theo hàng hóa .
Người đàn ông dẫn theo mấy dường như đang thảo luận xem về bằng cách nào, lúc thấy Hạ Lan, mấy đó còn ngẩn một lúc.
Mà đàn ông khi thấy hàng lưng Hạ Lan thì trong phút chốc đờ .
Những khác cũng thấy nhân viên công tác phía Hạ Lan, họ đang đẩy xe lưng cô, xe chất đầy hàng hóa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-510.html.]
Nhìn những bao bì đó, sắc mặt đàn ông đại biến.
Lúc Hạ Lan mới chú ý tới họ, nở một nụ với họ.
Một chiếc xe tải từ từ chạy tới, dừng ngay mặt Hạ Lan.
“Chị dâu!"
Đỗ Cường từ xe nhảy xuống, thấy hàng phía Hạ Lan, bèn vỗ vỗ thành xe tải.
Nhóm Mã Thắng lập tức từ thùng xe nhảy xuống, chuyển hết hàng của Hạ Lan lên xe.
“Vất vả cho ."
Hạ Lan với họ.
“Chị dâu, chị gì thế, nhà cả cần khách sáo !
Mau lên xe thôi chị!"
Đỗ Cường với Hạ Lan, nhường vị trí ghế phụ của cho Hạ Lan, đó tự leo lên thùng xe cùng bọn Mã Thắng.
Một đoàn rầm rộ rời , để đàn ông với sắc mặt khó coi.
Hạ Lan tát thẳng mặt những đó một cái thật đau.
Sự ưu việt tự cho là đúng của họ, trong mắt chỉ là một trò .
Chiếc xe tải từ từ dừng cửa bách hóa.
Bọn Tiểu Linh lập tức chạy ngoài, đợi bọn Mã Thắng dỡ hết hàng xuống.
“Trời ạ!
Cậu nhập bao nhiêu quần áo thế ?"
Hứa Lệ trợn tròn mắt, ngờ Hạ Lan nhập nhiều hàng đến .
Khóe miệng Hạ Lan nhếch lên.
“Tớ còn chê ít đấy!"
Nếu trong cửa hàng chỗ để thì lẽ cô còn mua tiếp nữa .
“Mở hết , tớ dạy các cách bày biện!"
Hạ Lan bắt tay , Tiểu Linh vội vàng tiến lên ngăn cô .
“Mấy việc cứ giao cho bọn tớ, mau về nhà !"
Tiểu Linh nghiêm túc với Hạ Lan.
“Đoàn Đoàn Viên Viên nhà ngày nào cũng qua đây tìm , mà còn về là hai nhóc tì đó buồn ch-ết mất thôi."
“Chứ còn gì nữa?
Cậu hai nhóc đó xuất hiện là lúc nào cũng hỏi bọn tớ một câu 'Dì ơi, dì cháu ở ?' ?"
“Nghe mà tớ thắt hết cả lòng ."
“Cậu mau về nhà !"
Hạ Lan họ đẩy cửa, chỉ đành thuận theo gật gật đầu.
“Được , vất vả cho các nhé, tớ về nhà một chuyến đây."
“Đi !"
“Chị dâu chị cứ yên tâm !
Ở đây bọn em giúp !"
Đỗ Cường cũng cảm thấy Hạ Lan nên về nhà xem thử .
Vẫy vẫy tay với Hạ Lan.
Hạ Lan khẽ , bộ về nhà.