TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 534

Cập nhật lúc: 2026-03-28 19:43:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con thất bại !”

 

Trần Hoa cạn lời liếc Trần Hào một cái, ai với ông là thất bại ?

 

“Ôi chao!

 

Cha cứ chờ thêm hai ngày nữa , con còn vội, cha vội cái gì!

 

Mau giúp con nghĩ xem, con dâu tương lai của cha vì chịu chấp nhận con?”

 

“Cha xem cô đều sẵn sàng đem tất cả tiền của đưa cho con ứng cứu, quan tâm con như , rõ ràng trong lòng cô con mà?”

 

“Nếu trong lòng cô con, chấp nhận con?”

 

Trần Hoa bây giờ càng phiền muộn chuyện vì Sở Tiểu Lan chịu chấp nhận .

 

Anh thể cảm giác thiện cảm với , cô cũng thích .

 

cứ từ chối , luôn bọn họ hợp .

 

“Con thấy chúng hợp mà!

 

Có chỗ nào hợp ?”

 

Trần Hoa thất bại vò đầu bứt tai.

 

Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, trừng mắt về phía Trần Hào.

 

“Ông già, cha gì với cô ?

 

Nhắc đến gia cảnh nhà chúng các thứ?

 

Để cô khó mà lui?”

 

Trần Hào chột đầu chỗ khác.

 

“Anh bậy bạ gì đó, thể chuyện như !

 

Anh thích cưới ai thì cưới, khi nào đặt ngưỡng cửa với ?”

 

Ông chắc chắn là .

 

Ông chỉ là thuận miệng nhắc tới một câu, hỏi tình hình trong nhà cô mà thôi.

 

“Hơn nữa, cô đều sẵn sàng đem tất cả tiền của đưa cho , cô gái như , nếu rước về nhà thì thật sự là quá ngốc .”

 

Đối với việc Sở Tiểu Lan đem tất cả tiền đưa cho Trần Hoa, Trần Hào cũng chấn kinh.

 

Cái đối với Sở Tiểu Lan cũng đổi.

 

Cô gái sẵn sàng đem tất cả tiền của , chắc chắn cực kỳ thích Trần Hoa.

 

Cô gái như cưới về nhà, đó là bỏ lỡ báu vật ?

 

Trước đây ông còn nghi ngờ mục đích Sở Tiểu Lan chấp nhận Trần Hoa, hiện tại Trần Hoa trong mắt ngoài sắp trụ vững nữa .

 

Vậy mà Sở Tiểu Lan lúc sẵn sàng giao một khoản tiền lớn như cho Trần Hoa.

 

lẽ nào sợ tiền mất tật mang ?

 

Thương nhân trọng lợi là đúng, nhưng nghĩa là họ trọng tình.

 

Khoảnh khắc , Trần Hào cảm thấy con dâu ai khác ngoài Sở Tiểu Lan.

 

“Thật giả ?

 

Cha sẵn sàng để con cưới Tiểu Lan ?”

 

“Xì, cha khi nào nhắc đến chuyện môn đăng hộ đối với ?

 

Năm đó cha cũng chỉ là một thằng nghèo kiết xác.”

 

Trần Hào lạnh một tiếng, lườm Trần Hoa một cái.

 

“Những năm đó theo cha chịu ít khổ cực, mỗi ngày chỉ ăn dưa muối, bà cũng sẵn lòng.”

 

“Anh thể cưới một phụ nữ như mới là nhặt bảo bối đấy!”

 

“Cưới vợ cưới hiền.”

 

“Cha tuy học mấy năm sách, cha cũng đạo lý !”

 

Trần Hoa buồn Trần Hào một cái.

 

“Được!

 

Vậy con thật sự coi như vợ mà theo đuổi đấy nhé!

 

Đừng đợi đến lúc con đưa về nhà , cha với con cái gì mà phù hợp nhé!”

 

Trần Hoa đe dọa .

 

“Xì, là hạng đó ?”

 

Trần Hào phỉ nhổ Trần Hoa một cái, ông mới hạng đó.

 

Trần Hoa lạnh liếc liếc Trần Hào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-534.html.]

Ông mới là ma đấy.

 

Ông chính là hạng đó.

 

Bất kể vì lý do gì mà ông sẵn sàng công nhận Tiểu Lan , dù đối với , đây cũng là chuyện .

 

Trần Hoa vơ lấy quần áo của chạy ngoài.

 

“Thằng ranh con, định đấy!”

 

Trần Hào nhíu mày hỏi.

 

“Đương nhiên là đuổi theo vợ !”

 

Trần Hoa thèm ngoảnh đầu .

 

“Thằng ranh!

 

Vậy mà một chút cũng thèm quan tâm đến sự sống ch-ết của cái xưởng ?”

 

Trần Hào vốn dĩ là tới khuyên nhủ con trai, kết quả Trần Hoa dắt mũi mất.

 

Nhìn cái xưởng ngừng hoạt động, Trần Hào thấy tờ giấy nháp bàn.

 

Tiến lên xem thử, Trần Hoa kế hoạch lên giấy nháp, hai ngày quan trọng nhất khoanh hai vòng tròn đỏ.

 

“Xem thằng ranh sớm kế hoạch .”

 

Thấy , Trần Hào cũng gì thêm nữa, khóa cửa văn phòng của rời .

 

Hai ngày nay, Trần Hoa giống như miếng cao dán dính lấy Sở Tiểu Lan, trêu chọc Sở Tiểu Lan đỏ mặt tía tai, đuổi cũng đuổi .

 

“Tiểu Lan, em đồng ý hẹn hò với , sẽ lập tức biến mất ngay!”

 

Trần Hoa ôm mặt Sở Tiểu Lan đang đạp máy may, lúc thì sờ tóc cô, lúc thì hôn trộm cô một cái.

 

Sở Tiểu Lan đỏ mặt tía tai, tức giận lườm , vẫn hì hì.

 

“...

 

Em , chúng hợp .”

 

Sở Tiểu Lan nào cũng câu .

 

thấy chúng hợp mà!”

 

“Em xem, ở mặt , em cũng thấy căng thẳng mà!

 

Em cũng thấy sợ hãi mà, em gì thì ...”

 

Trần Hoa Sở Tiểu Lan.

 

“Cái tật đó của em cũng mà!

 

một chút cũng để ý !

 

Em thích mặt, giúp em mặt là !”

 

“Em xem nè, ngay cả cha cũng đồng ý , bây giờ chỉ đợi em gật đầu thôi.”

 

“Em cứ , em thế nào mới chịu đồng ý?”

 

Lời của Trần Hoa khiến Sở Tiểu Lan giật .

 

“Anh cái gì?”

 

Sở Tiểu Lan kinh ngạc Trần Hoa.

 

“Cái gì?”

 

Trần Hoa ngẩn .

 

“Anh cha ...”

 

Sở Tiểu Lan thể tin nổi Trần Hoa, cô cảm thấy chắc chắn là sai .

 

?”

 

Trần Hoa vỗ vỗ đầu .

 

“Cha đích , ông ủng hộ rước em về nhà, đồng ý em con dâu nhà chúng !”

 

thề, đây là cha đích đấy!

 

Ngay hôm em rời .”

 

Trần Hoa sợ Sở Tiểu Lan tin, còn giơ tay thề thốt.

 

“...

 

Ông ...

 

ông thật sự đồng ý ?

 

Chúng đây chênh lệch nhiều như ...”

 

Sở Tiểu Lan dám tin, dù xét về gia cảnh, bọn họ một trời một vực...

 

 

Loading...