TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 536
Cập nhật lúc: 2026-03-28 19:46:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lúc Trần Hoa đưa Sở Tiểu Lan về nhà, Trần Hào hề ngạc nhiên khi thấy Sở Tiểu Lan, ngược là Trần, ngẩn một lúc.”
Bà kinh ngạc Trần Hào, nhưng thấy Trần Hào hề biểu hiện sự hài lòng với Sở Tiểu Lan, ngược còn đón tiếp Sở Tiểu Lan nhiệt tình.
Tuy hai cha con họ đang gì, nhưng Trần vẫn phối hợp với họ, bà sớm từ miệng con trai rằng nó thích Sở Tiểu Lan, chỉ điều lúc bà với lão Trần, lão Trần đồng ý, cảm thấy con trai cưới Sở Tiểu Lan mấy phù hợp.
Sao đột ngột đổi ý định ?
“Tiểu Lan, cứ coi như nhà , đừng gò bó.”
Trần Hào nhiệt tình chào hỏi Sở Tiểu Lan, điều khiến Sở Tiểu Lan chút chiều mà sợ.
Trước đây cô cũng từng gặp Trần Hào vài , ông luôn luôn lạnh nhạt.
“Cảm ơn giám đốc Trần.”
“Gọi giám đốc Trần cái gì, gọi là bác là .”
Trần Hào hiền hòa .
Sở Tiểu Lan liếc Trần Hoa một cái, đối với sự nhiệt tình quá mức của Trần Hào, cô đáp thế nào.
Trần Hoa cạn lời Trần Hào, Trần đang ở trong bếp ngoắc tay với Trần Hào.
“Lão Trần, ông qua đây một lát.”
“Ờ.”
“Dì của em gọi , qua xem bà việc gì!”
Trước khi dậy Trần Hào cũng quên với Sở Tiểu Lan.
“Có chuyện gì ?”
Trần Hào dậy tới phòng bếp, Trần buồn liếc ông một cái.
“Còn hỏi chuyện gì nữa, đây ông với thế nào, bây giờ gặp Tiểu Lan nhiệt tình như , ông bắt đáp ông thế nào đây?”
“Ông nhiệt tình quá mức , thu liễm một chút .”
Mẹ Trần buồn .
“Nhiệt tình quá ?”
Trần Hào xoa xoa mũi, chẳng sợ con dâu sợ ?
“Ông là thế nào ?
Trước đây chẳng còn...”
Mẹ Trần về phía Trần Hào, bà thích Sở Tiểu Lan, bởi vì con trai thích, lúc nhắc đến Sở Tiểu Lan thì đôi mắt rạng ngời ánh sáng.
Trần Hào mãi vẫn chịu buông lời, bà còn tưởng con trai hy vọng .
Hiện tại thấy Trần Hào như , khiến bà thật sự tò mò.
“Chẳng là... đây lầm ?”
Trần Hào kể sơ qua chuyện của Trần Hoa cho Trần , Sở Tiểu Lan lúc con trai sắp phá sản sẵn sàng đem tất cả tiền của , chỉ vì cái tình , Trần Hào ông thể ngăn cản .
Tất cả đều với ông rằng con trai ông , tâm cao quá, tuổi trẻ bốc đồng hiểu chuyện.
đó rốt cuộc là con trai ông, ông đương nhiên hy vọng con trai thể .
Nhìn con trai rơi khủng hoảng, ông cũng cứu, chỉ là con trai cho ông quản, ông cũng cách nào.
Lúc tất cả lạc quan về Trần Hoa, Sở Tiểu Lan nghĩa vô phản cố giao tất cả những gì cho Trần Hoa.
Thêu hoa gấm thì dễ, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi mới khó!
Cô gái như , ông nỡ lòng chia cắt chứ.
“Không ngờ Tiểu Lan ...”
Mẹ Trần xong lời của Trần Hào cũng khỏi chấn kinh, chuyện giống như đ-ánh cược một ván cuối cùng, đem tất cả những gì đặt lên Trần Hoa .
Cô chẳng lẽ sợ tất cả tiền bạc đều đổ sông đổ biển ?
Bây giờ bà hiểu tại Trần Hào buông lời .
“Được , mau ngoài tiếp đón Tiểu Lan , còn hai món nữa là xong .”
Mẹ Trần đuổi Trần Hào khỏi phòng bếp, nhanh ch.óng bận rộn.
Dưới ánh mắt của Trần Hoa, Sở Tiểu Lan thấp thỏm ăn xong bữa cơm, khi , Trần Hào và Trần gói cho Sở Tiểu Lan một chiếc hồng bao lớn.
“Cháu thể nhận...”
Sở Tiểu Lan giật , cô dám lấy .
“Đây là cái nhất định lấy!”
Trần Hoa hiểu rõ chiếc hồng bao ý nghĩa gì, vội vàng nhận cho Sở Tiểu Lan.
“Tại ạ?”
Sở Tiểu Lan hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-536.html.]
“Đây là quà gặp mặt con dâu, nhận lấy , cháu chính là con dâu tương lai của nhà họ Trần chúng !”
Mẹ Trần tiến lên vỗ vỗ tay Sở Tiểu Lan.
“Vẫn luôn Trần Hoa lải nhải về cháu mặt bác, hôm nay cuối cùng cũng gặp thật , thằng con trai của bác tính tình lớn, nhưng mắt của nó thì giống cha nó, nhà bác sẽ phản đối hôn sự của hai đứa , cháu xem khi nào thuận tiện, chúng hẹn bố cháu cùng ăn một bữa cơm nhé?”
Lời của Trần khiến Sở Tiểu Lan thẹn đỏ mặt, ngờ ý nghĩa như .
Muốn gặp bố cô, Sở Tiểu Lan há há miệng, thế nào nữa.
“Con sẽ mang đồ tới nhà cô bái phỏng ngay!”
Trần Hoa sẽ chờ đợi, trực tiếp chủ động tấn công.
Trần Hào há há miệng, thôi thì tùy con trai , ông là sợ nhà họ Sở tình cảnh hiện tại của con trai sẽ đồng ý cho nó và Tiểu Lan ở bên .
thấy dáng vẻ của con trai, Trần Hào cũng nữa.
Cũng nhân cơ hội , xem thử thái độ của nhà họ Sở đối với con trai .
Lúc rời khỏi nhà họ Trần, Sở Tiểu Lan bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo.
“Tiểu Lan, bây giờ hiểu chứ?
Người nhà ý kiến gì với em nhé!
Họ nhận định em , em chính là vị hôn thê của !”
“Bây giờ, thừa thắng xông lên, chúng mua đồ, tới nhà em thăm bố em nhé.”
Trần Hoa kéo lấy vạt áo Sở Tiểu Lan, hôm nay một thái độ chính xác.
Sở Tiểu Lan dáng vẻ mong đợi của Trần Hoa.
“ nhà em... thật sự để ý ?”
Sau khi thấy tất cả thứ của nhà họ Trần, Sở Tiểu Lan khó tránh khỏi tự ti, gia cảnh của hai gia đình cách biệt một trời một vực, cô dám nghĩ đến tương lai của cô và Trần Hoa.
thấy Trần Hoa nhiệt tình chuẩn quà cáp như , cô tổn thương.
“Người cưới là em.”
Trần Hoa kiên định .
“Vậy chúng thôi!”
Trần Hoa như , cô Sở Tiểu Lan cũng thể chịu thua .
Trần Hoa đưa Sở Tiểu Lan tới cửa hàng bách hóa mua đồ, Sở Tiểu Lan cho Trần Hoa mua loại thu-ốc bổ cao cấp, chỉ bắt mua thêm thật nhiều kẹo.
Dắt theo Trần Hoa qua quãng đường xóc nảy, về phía ngôi làng của nhà họ.
Trần Hoa vẫn là đầu tiên thấy ngôi làng nghèo nàn như , ngay cả đường xi măng cũng , xe khách cũng chỉ dừng ở đầu làng.
Sở Tiểu Lan vẫn luôn quan sát Trần Hoa, chỉ cần biểu hiện bất kỳ một tia hài lòng nào, cô sẽ lập tức đưa về đường cũ ngay.
Trần Hoa suốt cả chặng đường hề chút hài lòng nào, còn mỉm bảo Sở Tiểu Lan dẫn đường.
Tới làng của Sở Tiểu Lan, Trần Hoa và Sở Tiểu Lan xuất hiện các bà các thím ở đầu làng vây quanh.
“Ôi chao, xem xem đây là ai?
Chẳng là con bé câm nhà họ Sở ?”
“Đây là cái gì đây?
Dắt đối tượng về thăm ?”
“Cậu thanh niên , là gì của nó?
Là đối tượng của nó ?”
“Thật ngờ, mà còn ngày thấy nó dắt đối tượng về, thanh niên, vấn đề gì chứ?”
“...”
Nghe lời của các bà các thím trong làng, Trần Hoa nhíu mày, chẳng một chút thiện ý nào.
Đầy rẫy sự ghét bỏ và mỉa mai đối với Sở Tiểu Lan.
“ là đối tượng của Tiểu Lan, hôm nay qua gặp bố cô , chuẩn kết hôn ạ!”
Trần Hoa nắm lấy tay Sở Tiểu Lan, dõng dạc lớn tiếng .
“Ôi chao... sợ ch-ết khiếp !
Cậu hét to thế gì...”
“Chúng điếc .”
Bị Trần Hoa đột ngột hét to cho giật , bọn họ hừ lạnh một tiếng, thèm tiếp đón mà lùi xa.
Sở Tiểu Lan vội vàng kéo Trần Hoa xuyên qua vòng vây của bọn họ, về phía nhà .
“Xì, đúng là mù mắt , loại câm như mà cũng thèm...”