TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 542

Cập nhật lúc: 2026-03-28 19:46:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hạ Lan bên cạnh Tiêu Vũ Cầm, cùng bà ngoài cửa sổ.”

 

“Mẹ cuối cùng cũng chịu về nhà , chắc ba sẽ vui đến phát điên mất thôi."

 

Tiêu Vũ Cầm về kinh thành, lẽ là vui mừng nhất chính là Tần Tuấn.

 

Mỗi ông đến cầu xin Tiêu Vũ Cầm về nhà, bà đều dùng đủ lý do để từ chối.

 

Tần Tuấn còn cách nào khác, chỉ thể về , vì đơn vị ở kinh thành, ông thể rời mãi .

 

Đã ba năm , ông vẫn thể đưa vợ về nhà.

 

Có thể thấy oán khí của Tần Tuấn nặng nề đến mức nào.

 

“Ông đáng trừng phạt."

 

Tiêu Vũ Cầm khẽ , nhưng trong lời vẫn mang theo chút oán trách.

 

“Mẹ, vẫn còn trách ba ?"

 

Hạ Lan thấy lời Tiêu Vũ Cầm , cẩn thận hỏi.

 

“...

 

Có thể oán ?

 

Mẹ chỉ là cãi với ông thôi."

 

Tiêu Vũ Cầm nắm lấy tay Hạ Lan, nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay cô.

 

“Ông may mắn là vì con, Tần Vũ mới sẵn lòng cho chúng một cơ hội, nhận chúng ."

 

“Nếu con, Tần Vũ sẽ bao giờ chấp nhận chúng , và cũng sẽ mãi mãi tha thứ cho ông ."

 

“Chứ chỉ là phớt lờ ông ba năm ."

 

Tiêu Vũ Cầm tâm sự tận đáy lòng.

 

“Mẹ yêu ông , nhưng cũng giận ông ."

 

Hạ Lan thể thấu hiểu Tiêu Vũ Cầm, nếu đổi là cô, cô cũng sẽ dễ dàng tha thứ cho Tần Vũ như .

 

Lúc đó cô còn hiểu, tại Tiêu Vũ Cầm thể dễ dàng tha thứ cho Tần Tuấn đến thế.

 

Hóa bà vẫn luôn đè nén ngọn lửa trong lòng, cho đến khi họ chuẩn rời khỏi kinh thành, bà ngần ngại chọn cùng họ.

 

Mặc cho Tần Tuấn cầu xin thế nào, bà cũng chịu về cùng ông.

 

“Ông là vì , , vì chuyện đó mà ông cũng uất ức bao nhiêu năm, cũng ."

 

nếu ông thể cho sớm hơn, Tần Vũ lẽ tìm thấy muộn như , sẽ nhà họ Tần hãm hại nhiều năm đến thế..."

 

“Cứ nghĩ đến chuyện , thấy ông ."

 

Một mặt bà ông là vì , nhưng mặt khác bà tức giận cũng vì chính hành động đó khiến bà lỡ mất bao nhiêu năm tìm kiếm Tần Vũ.

 

Đáng lẽ bà thể sớm nhớ phụ nữ sinh con cùng lúc với năm đó.

 

Chính vì Tần Tuấn cái gì cũng hỏi, mới dẫn đến việc lãng phí bao nhiêu năm trời.

 

“Bây giờ hết giận ạ?"

 

Hạ Lan thấy khóe mắt Tiêu Vũ Cầm ửng đỏ, khẽ giọng hỏi.

 

“...

 

Mẹ ."

 

Tiêu Vũ Cầm mím môi, nhưng bà cơn giận của đối với Tần Tuấn tan biến phần nào.

 

“Vậy nếu bây giờ về , chuyện coi như cho qua nhé ?"

 

Khóe môi Hạ Lan khẽ nhếch lên, ba năm , cũng đến lúc tiếp tục hướng về phía .

 

Tình cảm của hai quá , Tiêu Vũ Cầm nỡ buông tay, nên bà chọn cách xa để bình tĩnh .

 

Đáng thương cho Tần Tuấn vẫn còn chuyện .

 

“Con đang cầu xin cho ba con đấy ?"

 

Tiêu Vũ Cầm cuối cùng cũng nhận , đầu Hạ Lan.

 

“Dù thì ba cũng thư cho con nhờ con giúp đỡ , nhé, con về phía , nhưng nếu bằng lòng tha thứ cho ba thì... tha thứ một chút xíu thôi?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-542.html.]

Hạ Lan giơ tay lên tư thế thề, xét về mặt ý nghĩa nghiêm ngặt thì cô về phía Tiêu Vũ Cầm.

 

Chuyện cô cũng bàn bạc với Tần Vũ, Tần Vũ cũng thấy chuyện ở Tần Tuấn, nhưng cũng thể Tần Tuấn là sai .

 

Ông giấu Tiêu Vũ Cầm là vì ông yêu bà, để bà đau lòng nên mới chọn cách một gánh vác.

 

Tần Vũ Hạ Lan một cái.

 

Nếu đổi , Đoàn Đoàn và Viên Viên xảy chuyện, lẽ cũng sẽ chọn cho Hạ Lan , vì thấy dáng vẻ đau đớn tuyệt vọng của cô.

 

Sau khi Tần Vũ phân tích, Hạ Lan mới quyết định giúp Tần Tuấn vài câu .

 

“Xem mặt mũi của con, sẽ tha thứ cho ông một chút xíu."

 

Tiêu Vũ Cầm khẽ , bẹo mũi Hạ Lan một cái đồng ý.

 

“Vậy thì quá , con thể báo cáo kết quả với ba !"

 

Hạ Lan .

 

“Thư ba con ?

 

Đưa xem."

 

Đôi mắt Tiêu Vũ Cầm nheo , ngờ Tần Tuấn còn thư cho Hạ Lan thuyết khách?

 

Hạ Lan ngoan ngoãn nộp bức thư Tần Tuấn cho , Tần Tuấn sợ Tiêu Vũ Cầm , còn đặc biệt cho Đỗ Cường, nhờ Đỗ Cường chuyển giao cho Hạ Lan.

 

Có thể là vô cùng cẩn thận.

 

cuối cùng vẫn Tiêu Vũ Cầm phát hiện.

 

Ba ơi, cái là do tự phát hiện đấy, tại con nhé.

 

A di đà phật.

 

Hạ Lan thầm lè lưỡi.

 

“Được , hai đứa đừng quậy nữa, thu dọn đồ đạc của , chúng sắp đến ga ."

 

Hạ Lan hai đứa nhỏ Đoàn Đoàn và Viên Viên vẫn còn đang đùa nghịch, gọi lớn.

 

“Vâng thưa ."

 

“Vâng."

 

Đoàn Đoàn và Viên Viên lập tức tách , ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc của , đồ chơi, sách tranh của chúng đều xếp gọn chiếc túi nhỏ mà Hạ Lan cho.

 

Đợi đến khi đoàn tàu cuối cùng cũng từ từ ga, Hạ Lan và Tiêu Vũ Cầm mỗi dắt một đứa trẻ bước xuống tàu, liền thấy Tần Tuấn đợi họ sân ga từ sớm.

 

Phía ông là mấy lính trẻ, thấy Tiêu Vũ Cầm, Tần Tuấn lập tức bước tới, đón lấy hành lý trong tay bà.

 

“Em về ."

 

“...

 

Ừm."

 

Bị Tần Tuấn chằm chằm như , mặt Tiêu Vũ Cầm đỏ ửng lên, bà khẽ đẩy ông một cái.

 

Ra hiệu cho ông bây giờ đang ở bên ngoài, nên chú ý một chút.

 

“Ông nội ơi, ông coi thường khác đấy nhé!

 

Tụi con đây lâu mà trong mắt ông chỉ bà nội thôi, chẳng thèm tụi con lấy một cái."

 

Đoàn Đoàn huơ huơ tay mặt Tần Tuấn, thấy ông cứ chằm chằm Tiêu Vũ Cầm, đến liếc mắt cũng chẳng thèm liếc chúng lấy một .

 

“Bây giờ trong mắt ông nội chỉ bà nội thôi."

 

Viên Viên khẳng định một câu.

 

Tần Tuấn thấy Hạ Lan cùng Đoàn Đoàn và Viên Viên, ông xoa đầu hai đứa cháu nội yêu quý, lớn.

 

“Ha ha ha ha ha!

 

Đi!

 

Về nhà thôi!"

 

“Về nhà."

 

Tiêu Vũ Cầm , đang định dắt tay Đoàn Đoàn thì Tần Tuấn ở bên cạnh nhanh tay ngăn , chẳng thèm để ý đến việc hai đứa trẻ đang , cứ thế dắt tay Tiêu Vũ Cầm luôn.

 

 

Loading...