“Trần Hoa thấy bà nội Sở và những khác , vội vàng tiến lên giữ c.h.ặ.t t.a.y cha Sở, lấy lòng.”
“Vừa nãy là diễn kịch thôi ạ, cho mụ già đó xem thôi.”
Trần Hoa vội vàng giải thích mặt cha Sở, sợ cha Sở hiểu lầm .
“Cái gì...”
Cha Sở ngẩn , Trần Hào một cái.
“Thông gia, đừng giận đừng giận, chuyện là ý của , chúng Tiểu Lan , đám cưới của chúng nó ông phá hỏng, cho nên mới hạ sách , mong ông thông cảm.”
Trần Hào cũng vội vàng tiến lên giải thích.
“Mọi ý gì...”
Mẹ Sở cũng chút mơ màng, vốn dĩ tưởng con gái lừa, bà đang rơi lệ vì phận khổ cực của con gái.
Đột nhiên bảo với bà, tất cả đều là giả ?
Rốt cuộc là tình hình thế nào.
“Đi , mời ghế danh dự.”
Trần Hào và Trần Hoa mời cha Sở và Sở trong, Sở Tiểu Lan đang cạnh Hạ Lan thấy cha thì lập tức dậy.
“Ba, !”
Sở Tiểu Lan kích động gọi.
“Lan nhi...”
Mẹ Sở Sở Tiểu Lan, cách ăn mặc của cô hôm nay, đến mức bà dám nhận.
Hạ Lan gật đầu với cha Sở và Sở.
“Cái cái ... rốt cuộc là chuyện gì thế ?”
Đại não của cha Sở máy.
Nếu bảo Trần Hoa và Trần Hào quan tâm đến Sở Tiểu Lan thì đám cưới thể tổ chức lớn thế , nhưng nãy những lời Trần Hoa ...
Sở Tiểu Lan vội vàng tiến lên, đem kế hoạch của họ kể cho cha .
“Con bà nội chắc chắn sẽ đến quấy rầy, cho nên con bàn bạc với Trần Hoa, để họ cố tình hạ thấp con mặt bà nội, cho họ cảm thấy con ở nhà họ Trần ngày lành tháng gì.”
Lời của Sở Tiểu Lan còn tác dụng hơn cả lời Trần Hoa , cha Sở lời con gái thể hiểu là ý gì chứ?
Đây là để bà nội còn cơ hội tìm Sở Tiểu Lan gây rắc rối nữa.
Cắt đứt ý đồ của bà .
Mẹ Sở đỏ hoe mắt.
“Tiểu Lan, đây là sự thật ?”
Mẹ Sở dám tin, nhưng chiếc váy đỏ lộng lẫy con gái, đeo vòng vàng, bông tai vàng, những thứ đều là thứ mà họ cũng mua nổi.
Trong thôn kết hôn, một chiếc xe đạp là ghê gớm lắm .
Bộ đồ Sở Tiểu Lan giá trị nhỏ, nếu bảo Sở Tiểu Lan coi trọng thì chuẩn cho cô nhiều thứ thế .
Những thứ , vốn dĩ nên là họ chuẩn cho cô mới đúng...
Cha Sở Sở Tiểu Lan, vẻ bồn chồn trong mắt Trần Hoa, và sự thiện chí trong mắt Trần Hào, cha Sở cuối cùng cũng bình tâm .
Tất cả đều là vì Sở Tiểu Lan.
“Thật là vất vả cho quá, nghĩ cách như , chuyện chắc sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của ...”
Cha Sở đỏ hoe mắt, vì con gái ông mà một gia đình như thế chấp nhận tự danh tiếng của .
Cho dù Sở Tiểu Lan là dâu nhà họ , nhưng chuyện ngày hôm nay truyền ngoài, chắc chắn vẫn ảnh hưởng đến danh tiếng của họ.
Tiểu Lan nhà ông đúng là gặp một gia đình ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-659.html.]
“Ba , ba yên tâm, họ đối xử với con .”
Sở Tiểu Lan với cha Sở và Sở, liên tục khẳng định thực sự họ yêu chiều, hề giống như những gì Trần Hào , coi cô gì coi cô như giúp việc trong nhà.
“Chuyện chúng sẽ kỹ , hôm nay đợi hai tới là để hai thể tham dự đám cưới của Tiểu Lan.”
Hạ Lan với cha Sở và Sở.
“Nếu gửi thiệp mời riêng cho hai , bà nội Sở chắc chắn sẽ tha cho hai !”
“Cho nên mới hạ sách .”
Hạ Lan kể sơ qua một chút, cha Sở Sở Tiểu Lan, cô mỉm với họ.
“Chúng ... chúng thế trông nhếch nhác quá, mất mặt Tiểu Lan, thôi bỏ !”
“Biết con bé sống là chúng mãn nguyện .”
Cha Sở và Sở , cha Sở rụt rè với Trần Hoa và những khác.
Những xung quanh đều mặc gấm vóc lụa là đến dự đám cưới, họ mặc những bộ quần áo rách nát vá víu...
Chỉ riêng việc xuất hiện ở đây thôi thấy lạc lõng .
Nếu còn lấy danh nghĩa cha Sở Tiểu Lan tham dự...
Cha Sở cuối cùng vẫn từ chối, ông chỉ cần Sở Tiểu Lan sống là mãn nguyện lắm .
“Ba...”
Tim Sở Tiểu Lan thắt .
Chương 530 Cuối cùng cũng phấn chấn trở
“Chú, dì, nếu phiền thì theo cháu một lát ?”
Hạ Lan vỗ vỗ tay Sở Tiểu Lan, với cha Sở.
“Được...”
Cha Sở và Sở hiểu chuyện gì, Hạ Lan mời một căn phòng.
“Đây là quần áo chúng cháu chuẩn cho hai , Tiểu Lan hy vọng hai thể tham dự đám cưới của cô , đời chỉ một chuyện trọng đại như thế , cha thể vắng mặt chứ?”
Hạ Lan với hai , đặt bộ quần áo chuẩn sẵn tay họ.
“ ...”
“Quần áo thế , đừng hỏng phí .”
Mẹ Sở ôm bộ quần áo vẻ mặt đầy xúc động, cha Sở ngón tay đen nhẻm của mà rụt tay .
“Ở đây nước nóng nước lạnh và khăn mặt, chú dì dọn dẹp một chút, quần áo ạ!”
Hạ Lan thấy rõ họ đồng ý, nhưng vì tự ti mà nỡ.
Hạ Lan chuẩn sẵn thứ thời điểm thích hợp và bước khỏi phòng.
Để họ tự quyết định.
Sự tôn trọng mà Hạ Lan dành cho khiến đôi vợ chồng trong phòng trân trân.
“Nhà nó ơi, đây là đám cưới của Lan nhi mà...”
“...
Mau lau , quần áo ngoài thôi!”
Cuối cùng vẫn đành lòng bỏ lỡ đám cưới của con gái, cha Sở vợ một cái, bà tham gia.
Ông cũng tham gia.
Đã nỡ thì thôi cứ liều mà tiến thôi!
Khi cha Sở và Sở xong quần áo bước ngoài, đôi mắt Hạ Lan sáng bừng lên.