“Quần áo hợp với hai ạ!”
Hạ Lan đặc biệt chọn tông màu đậm, khiến làn da ngăm đen của hai trông sáng hơn một chút.
Hạ Lan lấy đồ trang điểm , kéo Sở sang một bên, nhanh ch.óng trang điểm đơn giản cho bà.
Khi Sở bước ngoài, cha Sở cũng ngây .
Sở Tiểu Lan xinh như đều là thừa hưởng từ , nghĩ năm xưa Sở cũng là một bông hoa của làng, bao nhiêu giẫm nát ngưỡng cửa nhà bà chỉ để cưới bà.
Chỉ là ngờ Sở cuối cùng khiến kinh ngạc khi chọn cha Sở – vốn đ-ánh giá cao nhất.
Bởi vì từ nhỏ cha Sở yêu thích, ông do bà nội nuôi nấng, là cháu đích tôn.
Ông mấy thiết với từ nhỏ, điều dẫn đến việc khi bà nội qua đời, khi ông trở thành nắm quyền trong nhà, địa vị của ông sa sút t.h.ả.m hại.
“Anh... cứ em chằm chằm thế?”
Mẹ Sở thấy ánh mắt chằm chằm của cha Sở thì ngại ngùng cúi đầu xuống.
Cha Sở tràn đầy chua xót.
Bà cũng giống như Sở Tiểu Lan, hồi trẻ bà cũng xinh tuyệt trần như .
Làm cho thanh niên mấy làng xung quanh ghen tị vì bà.
Ông thể cho bà một ngày lành, cưới bà về nhà, bà công việc đồng áng ròng rã ngày qua ngày còng cả lưng, gương mặt trắng trẻo cũng nắng đen sạm .
Đôi bàn tay trắng trẻo ban đầu giờ đầy vết sẹo và nứt nẻ vì giá rét.
“Là vô dụng, mang cuộc sống cho bà...”
Cha Sở đầy lòng chua xót, Sở năm xưa xinh nhường nào, bà đáng lẽ xứng đáng với một đàn ông hơn...
Mẹ Sở lời cha Sở , lòng thấy ấm áp.
“Nhà nghèo một chút, nhưng em sống thanh thản, hạnh phúc.”
“Em bao giờ hối hận khi cưới năm đó, đây , bây giờ cũng .”
Mẹ Sở đến mặt cha Sở, nghiêm túc .
“...”
Cha Sở mím môi, vợ đầy hối .
“Được , em thương em, thế là đủ !
Hôm nay là đám cưới của con gái, chúng vui vẻ mà tiễn con bé .”
Mẹ Sở với cha Sở, kéo ông đến mặt Hạ Lan.
“Cảm ơn cháu nhé!
sắp quên mất mặt trông thế nào ...”
Mẹ Sở thực sự thán phục kỹ thuật của Hạ Lan, bao nhiêu năm bà gương mặt của , ngờ Hạ Lan che những nếp nhăn mặt bà, giúp bà khôi phục vài phần phong thái năm xưa.
“Tiểu Lan thể xinh như , dì thể xinh chứ?”
Hạ Lan khẽ .
“Cháu tên là Hạ Lan, cũng giống Tiểu Lan, đều là Lan Lan ạ.”
“Cháu và Tiểu Lan là bạn , cũng là chị em nữa.”
Hạ Lan lúc mới giới thiệu bản với cha Sở.
“Cháu cũng tên Lan , thật là duyên quá.”
Mẹ Sở Hạ Lan giới thiệu xong thì cũng thấy gần gũi thêm vài phần.
“Chú dì, chúng thôi!
Tiểu Lan đang đợi hai đấy ạ!”
Hạ Lan nhếch môi, kéo họ ngoài.
Sở Tiểu Lan còn đang thắc mắc Hạ Lan đưa cha , kết quả thấy cha đều quần áo, thấy gương mặt giống hệt , đôi mắt Sở Tiểu Lan đỏ hoe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-660.html.]
“Làm một nữa!”
Trần Hào hài lòng gật đầu, dành cho Hạ Lan một cái tán thưởng.
Trực tiếp tuyên bố đám cưới tổ chức một nữa.
Khi cha Sở mang theo tâm trạng bồn chồn, dắt tay Sở Tiểu Lan chậm rãi bước lên sân khấu, đặt tay cô tay Trần Hoa.
“Sau con gái giao cho .”
“Cậu nhất định đối xử với con bé, tuyệt đối đừng để con bé .”
Cha Sở nghiêm túc với Trần Hoa.
“Tiểu Lan, ba bản lĩnh, con giỏi hơn ba, lấy chồng , vì gia đình nhỏ của con mà cố gắng hết sức, đừng lo lắng cho ba !”
Cha Sở với Sở Tiểu Lan.
“Ba sẽ lời con, phá dỡ căn nhà cũ ở quê để xây !”
“Lần , ba sẽ thỏa hiệp nữa.”
Lời của cha Sở khiến Sở Tiểu Lan và Trần Hoa kinh ngạc, dám tin cha Sở thể đổi như .
Đôi mắt Sở Tiểu Lan sáng bừng lên, cô ôm chầm lấy cha Sở.
Toàn cha Sở cứng đờ, bao nhiêu năm ông ôm con gái.
Ông nhẹ nhàng vỗ vỗ Sở Tiểu Lan, buông cô , đặt tay cô tay Trần Hoa, xoay trở về bên cạnh Sở.
“Sau sẽ để bà chịu ấm ức nữa.”
Sở Tiểu Lan tìm một nửa của , trách nhiệm của ông kết thúc.
Tương lai của ông chỉ vợ ông thôi!
Trước đây vì Tiểu Lan, ông hết đến khác thỏa hiệp, từ hôm nay trở , ông tuyệt đối sẽ thỏa hiệp nữa.
“Cảm ơn .”
Mẹ Sở Hạ Lan bên cạnh, nhỏ giọng .
“ Tiểu Lan qua một chút, là cháu giúp con bé.”
Lần Sở thấy sự đổi của Sở Tiểu Lan, chỉ là bà hỏi.
Con gái từ nhỏ ở trong thôn đối xử thế nào, bà quá rõ .
Bà nội Sở luôn buông tha cho con bé, bà thực sự con gái thôn.
Ở bên ngoài mãi mãi đừng là nhất.
Bây giờ con bé thực sự tìm một nửa của , cũng kế sinh nhai thể tự nuôi sống bản , họ thấy mãn nguyện .
Hạ Lan Sở một cái, mỉm .
“Dì ơi, dì thấy lời chú ?
Sau chú sẽ để dì chịu ấm ức nữa .”
“Ừm.”
“Ông thực bao giờ để chịu ấm ức cả!”
Mẹ Sở cha Sở một cái, bao nhiêu năm qua, thực tế ông vẫn luôn nỗ lực hết để bà chịu ấm ức.
Bà thấu tất cả, ông bao nhiêu việc vì bà.
Chỉ là bà nội Sở là của ông , vì con gái, vì bà mà ông mới luôn cam tâm tình nguyện bắt nạt.
Hạ Lan gật đầu, Tần Vũ nắm lấy tay Hạ Lan.
“Em bao giờ chịu ấm ức chứ?”
Lời của Tần Vũ Hạ Lan ngẩn .
“Anh bao giờ để em chịu ấm ức cả...”
Hạ Lan khẽ siết lấy tay Tần Vũ, đáp .