“ duy nhất từng nghĩ tới là, Hạ Lan tỉnh , đổi cả tâm hồn.”
Nhìn đôi mắt to tròn lém lỉnh , mặc dù trong mắt cô hoang mang về cách xử trí của , nhưng đôi mắt thông minh đó là thứ mà một Hạ Lan nhút nhát sở hữu.
Ngay lúc đó Tần Vũ nảy sinh hứng thú nồng nhiệt với cô, giữ cô bên .
Nhìn cô đấu trí với mấy bà thím trong làng để chịu thiệt thòi, Tần Vũ cảm thấy, đây chính là vợ mà ông trời gửi đến cho .
Họ định sẵn sẽ là một đôi.
“Cũng đúng thật.”
Hạ Lan hề phủ nhận lời của Tần Vũ, cô nghĩ khoảnh khắc họ mới quen , gặp đầu đó.
Nếu là nguyên chủ, hoặc là lúc đó cô chọn ở .
Cô và Tần Vũ lẽ như bây giờ.
Nguyên chủ hề thích Tần Vũ, cho dù phận của cô t.h.ả.m thương, xác suất cô ở cũng cao.
Có lẽ lúc đầu Tần Vũ cũng , nên mới đưa lựa chọn cho cô.
Đi ở, đều tôn trọng ý của cô.
Mà nếu như cô …
Hạ Lan ngước mắt Tần Vũ.
“Sao ?”
Tần Vũ hỏi.
Hạ Lan lắc đầu.
“Không gì.”
Cô thầm may mắn vì lúc đầu chọn ở , tin tưởng rằng đàn ông sẽ đem hạnh phúc cho .
Hạ Lan nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Vũ, nở nụ ngọt ngào với .
“Còn như nữa, hôm nay em đừng hòng ngủ nhé.”
Đôi mắt Tần Vũ trầm xuống, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
“Chúng đến nơi .”
Hạ Lan khẽ khụ một tiếng, tìm thấy mặt bằng của Dương T.ử Diệp.
Mặt bằng dường như để trống một thời gian, bên trong tích tụ ít bụi bặm.
“Nhìn vị trí chắc là lắm chứ!
Sao mở cửa nhỉ?”
Hạ Lan tò mò hỏi han về cửa hàng, bất kể là vị trí diện tích, đáng lẽ đều là những mảnh đất màu mỡ.
Tại cứ để trống mãi.
“Cô là ai !”
Đối diện một bà lão mặc bộ sườn xám kiểu Trung Quốc truyền thống tới, chất vấn Hạ Lan.
“Cháu là thuê cái mặt bằng ạ?”
Hạ Lan bà lão đó, chớp chớp mắt.
“ cho cô , cái mặt bằng đồ ăn đấy, mấy cái khói dầu mỡ đó bay nhà !
Ông nhà ho, ngửi mùi khói dầu.”
“Còn nữa, cái mặt bằng cũng …”
Bà lão liệt kê hết quy tắc đến quy tắc khác cho Hạ Lan, cái , cái ăn, thái độ cho phép từ chối.
Không đồ ăn, r-ượu, những việc ồn ào…
Điều kiện nhiều đến mức khiến Hạ Lan thật sự bật .
“Bà ơi, những đây đều là do bà khuyên hết ạ?”
Hạ Lan tò mò hỏi.
“ khuyên họ , là họ tự đấy chứ!”
Bà lão thản nhiên , liếc Hạ Lan một cái.
“Hơn nữa, cô ăn thì ăn, phiền đến sự yên tĩnh của chúng là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-686.html.]
Bà lão mím môi, chỉ sợ Hạ Lan là hạng lời khuyên bảo.
“Cháu chỉ yên lặng bán quần áo thôi ạ.”
Hạ Lan mỉm với bà lão.
Bà lão thấy chỉ là bán quần áo, bấy giờ mới hài lòng gật đầu về nhà.
Hạ Lan bà lão đầy cá tính , sang Tần Vũ.
“Bà lão , thấy thế nào?”
Tần Vũ liếc Hạ Lan một cái.
“Là một khó nhằn đấy, là chúng đổi chỗ khác ?”
Tần Vũ thấy nhất là nên tránh những như , chỉ sợ gặp hạng ngang ngược, lý lẽ.
Hạ Lan là định ăn, lỡ như đến lúc đó bà cứ thế lăn đùng đất thì thật khó mà thu dọn tàn cuộc.
“Anh thấy bộ quần áo bà ?”
Hạ Lan Tần Vũ, cô nghĩ như .
Mặc dù thái độ của bà lão lắm, nhưng Hạ Lan thấy sự nghiêm túc trong mắt bà, điều kiện đúng là ít, nhưng là nhắc nhở .
Thứ khiến Hạ Lan chú ý đến bà chính là bộ quần áo bà đang mặc.
Những đường thêu tinh xảo và cách giấu mũi kim đó, rõ ràng chất vải bà loại bình thường.
“Đường thêu chiếc váy đó của bà là thật đấy, hơn nữa còn là thêu hai mặt.”
Hạ Lan thấy điều huyền bí chiếc váy của bà.
Đường thêu hai mặt như mà bà cứ thế mặc tùy ý.
Mỗi cử chỉ đều mang theo một sự ung dung.
Là một bà lão câu chuyện.
“Hơn nữa, bà mặc bộ váy như , nghĩ bà sẽ lăn lộn đất ?”
Hạ Lan buồn .
Ấn tượng của Tần Vũ về những bà già lý lẽ vẫn còn dừng ở những bà già độc đoán trong làng, thích lăn lộn lóc mặt đất.
“Quyết định ?”
Nhìn dáng vẻ của Hạ Lan, Tần Vũ tâm lĩnh thần hội.
“Hì hì.”
Hạ Lan ôm Tần Vũ hôn một cái.
Người hiểu cô, chính là .
Chương 551 Đính hôn
Sau khi Hạ Lan quyết định xong, cô liền đưa Tần Vũ rời khỏi cửa hàng.
Sau khi quyết định mở một cửa hàng quần áo của riêng , Hạ Lan liền hết tất cả những ý tưởng của .
Muốn sửa sang mặt bằng, thì phong cách trang trí bên trong, Hạ Lan tự chủ .
Người khác là thiết kế thế nào cho , còn Hạ Lan thuần túy là vì quá nhiều phong cách nên phiền não nên dùng cái nào.
Vẽ hẳn mấy bản, bản nào Hạ Lan cũng thấy khá .
Chỉ là thật sự cách nào xác định nên dùng bản nào.
Hạ Lan lấy ba bản bản vẽ , để đám Tiêu Vũ Cầm chọn giúp cô.
“Mẹ thấy tấm , vần điệu.”
Tiêu Vũ Cầm cầm một tấm mang phong cách Trung Hoa .
“Anh thấy kiểu đơn giản cũng tệ.”
Tần Vũ thì thích một loại phong cách tối giản khác.
Còn Tần Tuấn thì cảm thấy tấm mang phong cách nước ngoài là nhất.
Hạ Lan ba mỗi chọn một tấm, trong khoảnh khắc càng đau đầu hơn.
Thế chẳng cũng giống như chọn ?
Hạ Lan mấy bản bản vẽ , gọi thêm mấy nữa đến chọn, kết quả bọn họ cũng mỗi một kiểu, căn bản cách nào quyết định .