“Lúc Hạ Lan còn ở trong phòng họp đồn công an, cô thấy tiếng mắng nhiếc vọng từ phòng thẩm vấn bên cạnh.”
Người đàn ông cùng ch-ết với khác im thin thít, hỏi gì cũng lầm lì như ch-ết, phối hợp.
Mặc cho công an hỏi han thế nào, ông cũng chịu mở miệng.
“Chuyện đúng là đáng sợ thật, như con đấy, trông thì thư sinh nho nhã, phát điên là phát điên ngay …”
Tiêu Vũ Cầm vẫn còn sợ hãi, cũng may Hạ Lan nhanh trí nấp con hẻm nhỏ, nếu , xô ngã khi chính là con bé .
Hạ Lan lắc đầu.
“Kiểu hiền lành như , chắc chắn là dồn đến đường cùng mới bùng phát thôi ạ!”
Nghĩ đến ý tứ trong những lời ông lúc đó, rõ ràng ông cũng ép đến mức còn đường lui nữa .
Cả nhà già trẻ lớn bé đều trông chờ công việc của ông , nếu mất việc thì họ sống .
Tiêu Vũ Cầm khẽ thở dài.
“Đó cũng là chuyện chẳng đặng đừng.”
Hai hai bước, một chiếc xe đột ngột dừng mặt, xe vọt xuống hai đàn ông, tóm lấy Hạ Lan định tống trong xe.
Hạ Lan lập tức tung một cước đ-á văng một tên.
Tên còn chộp lấy hai tay Hạ Lan, cô nghiêng một cái thoát một tay , tặng cho tên đó thêm một cước nữa.
Tiêu Vũ Cầm cũng phản ứng kịp, xông lên đè nghiến tên đàn ông Hạ Lan đ-á văng xuống đất.
Mặc cho vùng vẫy thế nào cũng thoát khỏi tay bà.
Tên còn thấy tình hình , lập tức lao tới định đ-á Tiêu Vũ Cầm, Hạ Lan liền chắn mặt bà, đ-á văng chân .
Tên ngờ Hạ Lan thể đ-ánh trả, thấy thế trận bất lợi.
Hai phụ nữ đều chút võ nghệ, lập tức nhảy lên xe, bỏ mặc đồng bọn khống chế mà rồ ga chạy mất.
Nhìn đồng bọn đào tẩu, tên đàn ông bắt thể tin nổi.
Tiêu Vũ Cầm và Hạ Lan áp giải tên đàn ông đó.
“Các là ai?”
Hắn mím môi .
“Mẹ, giờ ạ?
Đưa đến đồn công an?”
Hạ Lan bàn bạc với Tiêu Vũ Cầm cách xử lý tên , tên đàn ông thấy hai chữ “đồn công an”, ánh mắt đột nhiên lóe lên.
Tiêu Vũ Cầm suy nghĩ một lát.
“Không, giao cho bố con !”
Tiêu Vũ Cầm cảm thấy đồn công an còn chẳng bằng quân đội.
“Chúng là nhà quân nhân, giao cho quân đội sẽ hơn.
Hơn nữa… mấy tên rõ ràng là nhắm con!”
Hạ Lan cũng điều đó, hai tên trực tiếp lướt qua Tiêu Vũ Cầm để bắt cô.
Nếu cô phản ứng nhanh thì chúng lôi lên xe .
Bọn chúng rõ ràng theo dõi họ từ lâu.
“Đoạn đường là lối duy nhất về nhà mà hẻo lánh …”
“Chúng thể mai phục ở đây bắt con, chứng tỏ theo đuôi con một thời gian .”
Tiêu Vũ Cầm quanh quất, con đường là lối bắt buộc để về nhà, ánh sáng trong hẻm , đèn đường chỗ chỗ , chập chờn lúc sáng lúc tối.
Có thể đây là địa điểm mai phục lý tưởng nhất.
Hạ Lan đang nghĩ cách lôi tên về thì đột nhiên phía tiếng xe ô tô.
Tiêu Vũ Cầm và Hạ Lan cảnh giác xung quanh, mấy chiếc xe dừng mặt Hạ Lan.
Một bóng dáng yêu kiều chậm rãi bước xuống xe.
“Đã lâu gặp, tiểu khả ái.”
“Chắc em quên chứ?”
Hạ Lan bóng dáng yểu điệu , nhướng mày.
“Hồng Liên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-733.html.]
Hạ Lan nhận Hồng Liên, mỉm với ‘cô ’.
“Tiểu khả ái nhớ là !”
Hồng Liên hài lòng gật đầu.
“Tên , tiện giao cho chúng ?”
Hồng Liên chỉ tên đàn ông tay Tiêu Vũ Cầm, hỏi Hạ Lan.
“Vậy thì tiên cho chuyện là chứ?”
Hạ Lan khó hiểu Hồng Liên, Hồng Liên sâu mắt Hạ Lan một cái.
“Em đắc tội với bao nhiêu ?”
“ .”
Hạ Lan lắc đầu.
Hồng Liên khẽ thở dài.
“Nghĩ cũng , em mà .”
“Cái tên của em đến mòn cả tai đấy.”
Hồng Liên nghiêm túc với Hạ Lan.
“Tất cả đều bắt em về để cho em một bài học đấy.”
“…”
Hạ Lan chớp chớp mắt.
“Chắc em quên phá hoại bao nhiêu vụ ăn của bọn buôn chứ?”
Hồng Liên với Hạ Lan, vươn tay véo nhẹ má cô một cái.
“Vậy đây là bọn buôn bắt ?”
Hạ Lan đ-á đ-á tên đàn ông, hỏi bọn buôn sai chúng đến bắt cô .
“ mà chúng đủ khả năng để điều động cô ?”
Hạ Lan Hồng Liên, rõ ràng để ‘cô ’ xuất hiện thì chuyện sẽ đơn giản như .
“Có hứng thú kể chuyện ?”
Hồng Liên nhăn mũi, Hạ Lan hiệu cho cô .
Tiêu Vũ Cầm buông tên đàn ông dậy, lập tức tiến lên khống chế giải .
“Hai cứ chuyện .”
Tiêu Vũ Cầm định lánh , Hồng Liên khẽ ho một tiếng.
“Bác gái… chuyện cũng liên quan đến bác nữa ạ.”
Lời của Hồng Liên khiến Hạ Lan sững .
Có liên quan đến cả Tiêu Vũ Cầm?
“Chuyện gì ?”
Chương 588 Cũng là đứa trẻ thất lạc
“Là về…
Tần Tuấn và Tần Vũ ạ.”
Hồng Liên liếc Hạ Lan và Tiêu Vũ Cầm một cái, chậm rãi .
“Cái gì cơ?”
Tiêu Vũ Cầm và Hạ Lan xong lời Hồng Liên thì đều cảm thấy thể tin nổi.
“…”
“Nhân quả ?”
Hạ Lan sang Tiêu Vũ Cầm.
“Mẹ cứ luôn tưởng ông là một gã trai nghèo cha , đột nhiên lòi một bố?”
Tiêu Vũ Cầm đầu tiên cảm giác, xem kịch mà kịch vận đúng .
Hạ Lan cũng thấy buồn .
“Không chứ, bao nhiêu năm , giờ mới con trai ?”