“Họ chứ?”
“Trông vẻ… say nhẹ ạ.”
Quản gia nhớ dáng vẻ của Hạ Lan và Tiêu Vũ Cầm lúc nãy, rõ ràng là…
Say thật .
“Chuẩn giải r-ượu cho họ, hầu hạ cẩn thận, đừng để gì sơ suất.”
Tần Minh dặn dò quản gia.
“Thưa ông chủ, đuổi họ hết ạ, nhưng lúc trông họ cam lòng chút nào.”
“Ừ.”
Tần Minh khẽ khinh bỉ.
Tần Vũ bế Hạ Lan, cẩn thận đặt cô xuống giường.
Trên đường Hạ Lan cứ ngừng trêu ghẹo Tần Vũ, Tần Vũ lạnh lùng một tiếng.
“Hạ Lan, xem là ai.”
“Trông chút quen mắt đấy, nhưng mà trai thật đấy, chúng gặp bao giờ ?”
Hạ Lan nghiêm túc Tần Vũ, hai tay ngừng sờ soạng .
Tần Vũ chộp lấy bàn tay đang nghịch ngợm của Hạ Lan.
“Em quen mà dám sờ soạng lung tung thế ?”
“Sờ một chút thôi mà, keo kiệt thế.”
Hạ Lan bĩu môi, vui Tần Vũ một cái.
“Đẹp trai thế mà cứ hung dữ với gì, chúng đang ở đây?
Quán bar ?
Vậy về nhà thôi, York đang đợi ở nhà đấy!”
“York là thằng nào?”
Hũ giấm của Tần Vũ lập tức đổ nhào, ghì c.h.ặ.t Hạ Lan .
“York chính là York chứ còn ai nữa!
Anh định gì thế hả!
về nhà …”
Chương 593 Làm khách nhà họ Tần
Hạ Lan đẩy Tần Vũ , vẻ mặt đầy khó chịu.
“Đừng tưởng trai mà thể cưỡng ép nhé!
báo cảnh sát đấy!”
Hạ Lan cố gắng trợn mắt .
Chỉ là dáng vẻ say xỉn khiến cô càng thêm phần quyến rũ.
Đôi mắt Tần Vũ như tóe lửa, trong đầu cứ văng vẳng cái tên York, lườm Hạ Lan, thế mà Hạ Lan chẳng sợ là gì, đôi bàn tay thon thả cứ ngừng khêu gợi .
“York là thằng nào!”
Đôi mắt Tần Vũ trở nên u ám, cố gắng kiềm chế cơn giận dữ.
“Anh phiền quá mất!
York chính là York chứ còn ai nữa!
Là chú ch.ó của đấy!”
Hạ Lan bất mãn c.ắ.n Tần Vũ một cái, đúng là phiền phức thật.
“Anh mau tránh , về nhà !”
“Hu hu, tại bọn họ ai cũng chọn chơi với bạn trai hết , ai thể ở bên …”
“Hôm nay là sinh nhật mà…”
Hạ Lan đoạn bỗng nhiên bật thút thít.
Cô thu thành một cục.
Cơn giận của Tần Vũ thấy York là một chú ch.ó thì lập tức tan biến sạch sành sanh.
Nhìn dáng vẻ của Hạ Lan, cảm thấy dường như là trạng thái gần đây, mà giống như là…
Cuộc sống kiếp của cô hơn.
Thì đây cô sống như thế …
Nhìn Hạ Lan đang co ro một , ngay cả sinh nhật cũng lẻ bóng đơn côi, lòng Tần Vũ tràn đầy xót xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-740.html.]
“Sau , năm nào cũng sẽ ở bên em đón sinh nhật.”
Tần Vũ Hạ Lan, đau lòng bế cô lòng.
Dường như sự dịu dàng của Tần Vũ tác dụng, Hạ Lan chậm rãi mở mắt .
“Chà, điều ước sinh nhật của linh nghiệm nhanh thế ?
Ông trời ban cho một đàn ông …”
Hạ Lan vuốt ve khuôn mặt Tần Vũ, vô cùng đắc ý.
“Phải, ông trời ban cho em một đàn ông đây.”
Tần Vũ Hạ Lan, khóe miệng khẽ nhếch, đặt tay cô lên mặt .
“Người đàn ông của em, thuộc về riêng em thôi.”
Nghe thấy lời Tần Vũ , đôi mắt Hạ Lan sáng rực lên.
“Vậy để em thử chức năng nhé?”
Hạ Lan ôm lấy cổ Tần Vũ, chủ động hôn lên làn môi mỏng của .
“Tốt lắm.”
Khóe miệng Tần Vũ nhếch, cúi xuống đặt nụ hôn lên môi Hạ Lan, đôi mắt Hạ Lan lấp lánh tia sáng, cô vươn tay ôm lấy Tần Vũ, nhiệt tình đáp .
Ở một bên khác, Tần Tuấn cũng đang cưng nựng Tiêu Vũ Cầm.
Tiêu Vũ Cầm Tần Tuấn, oán hận lườm ông một cái, Tần Tuấn đang định hỏi thì đôi mắt Tiêu Vũ Cầm bỗng nhiên rơi lệ.
“Sao ông đáng ghét thế hả?”
“Giấu giếm suốt hơn hai mươi năm trời, đó là con trai của mà!
Con trai tráo đổi, chẳng lẽ nên tìm ?”
“Tại ông cho !
Để con trai chịu bao nhiêu năm cực khổ như …”
“…”
Tần Tuấn định giải thích, Tiêu Vũ Cầm đau lòng ông.
“Con trai ông đành , ngay cả ông cũng mang cái như chứ…”
“Lẽ ông cũng hưởng thụ cuộc sống như thế , mà gần năm mươi tuổi ông mới tìm thấy…”
“Tại ông trời đối xử với bố con ông như chứ…”
“Chuyện thật quá bất công.”
Trong lòng Tiêu Vũ Cầm nghẹn ngào khó chịu.
Tần Tuấn để ý nhưng bà để ý.
Ông để bà nhẫn nhịn hơn hai mươi năm trời, ngoài đều là Tần Tuấn hưởng mới lấy bà.
chỉ bà mới , thể trở thành vợ của Tần Tuấn thì bà mới là hưởng.
Nghe thấy lời Tiêu Vũ Cầm , Tần Tuấn dịu dàng hẳn .
“Xót xa cho ?”
“…
Ừm.”
Tiêu Vũ Cầm tựa lòng Tần Tuấn.
Tần Tuấn khẽ .
Ông ôm c.h.ặ.t Tiêu Vũ Cầm trong lòng.
“Sau khi trải qua chuyện của Tần Vũ, cảm thấy ông trời đối với như là lắm !”
“Anh thấy ấm ức, vì em.”
Tần Tuấn khẽ hôn lên trán Tiêu Vũ Cầm, mãn nguyện ôm bà lòng.
“Có em, cuộc đời viên mãn .”
Tiêu Vũ Cầm Tần Tuấn, đôi mắt rưng rưng lệ vì cảm động.
Tần Tuấn đưa tay dịu dàng lau những giọt lệ của bà.
“Em nghĩ xem thật ông cụ còn đáng thương hơn nhiều.”
“Ông đáng thương ở chỗ nào chứ?”
“Năm hai mươi tuổi gặp em, tuy Tần Vũ tráo đổi nhưng em vẫn luôn ở bên cạnh .”
“ ông mất , càng đến sự tồn tại của , xung quanh ông là lũ sói lang hổ báo, chẳng lấy một thật lòng quan tâm đến ông , ông ch-ết cũng xong, cứ thế lủi thủi sống một bao nhiêu năm trời…”
“Đã gần bảy mươi tuổi ông mới đến sự tồn tại của , nếu về sự tiếc nuối thì ông mới thật sự là đầy rẫy những tiếc nuối.”