TN 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 780

Cập nhật lúc: 2026-03-28 20:04:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ông nội, cháu quên ông , bây giờ ông vẫn còn khỏe mạnh thế , ông tranh thủ lúc chân tay còn ngoài ngắm nghía, chơi bời một chuyến ?"

 

Hạ Lan Tần Minh, dụ dỗ .

 

“Chuyện ..."

 

Nghe lời đề nghị của Hạ Lan, Tần Minh chút d.a.o động.

 

“Ông vất vả cả đời , kiếm bao nhiêu tiền mà chính ông hưởng thụ mấy!"

 

“Ông thấy như là thiệt thòi quá !"

 

Hạ Lan tiếp tục cổ vũ.

 

“..."

 

Hình như cũng đúng.

 

Trước đây , ông thấy thế giới cũng chỉ , cái gì cũng thấy chẳng hứng thú.

 

Bây giờ gia đình mới , một khu vườn bình thường nhưng bên cạnh cũng sẽ thấy rực rỡ muôn màu.

 

“Vậy thì cả nhà cùng !

 

Tranh thủ lúc cái xương già còn cử động ."

 

Tần Minh đồng ý , chẳng chơi thôi , !

 

“Vậy quyết định như thế nhé!"

 

Hạ Lan .

 

“Tuyệt quá!!!"

 

Tần Du Du vui sướng khôn xiết, bây giờ chỉ là Thâm Quyến nữa, họ thể chơi khắp nơi !

 

“Kiếm tiền chẳng là để chúng những việc !

 

Đi!"

 

Tần Tuấn thấy vui vẻ như , ông cũng tràn đầy mong đợi.

 

Cần mẫn ở trong quân đội bao nhiêu năm, ông qua nhiều nơi cả nước, nhưng đúng là từng thong thả ngắm phong cảnh bao giờ.

 

Bọn họ đều là cứu viện, hoặc là đ-ánh trận, thời gian dừng để ngắm cảnh cơ chứ.

 

Tần Minh cũng khỏi mong đợi, kìm mà đem tin tức sắp du lịch khoe khoang với những bạn già đ-ánh cờ của .

 

Thế là hỏng bét.

 

Mấy ông cụ ghen tị đỏ mắt.

 

Đều ở cái tuổi , dựa mà con cháu nhà Tần Minh hiếu thảo thế, dắt ông cùng chơi.

 

Còn con cháu nhà họ thì chỉ bắt họ ngày nào cũng ru rú trong nhà, chỉ sợ họ khỏi cửa là gặp chuyện.

 

Ngay cả việc ngoài đ-ánh cờ, bên cạnh cũng mang theo một .

 

Mấy ông cụ lúc ăn cơm cùng gia đình đều nhịn mà nhắc đến chuyện .

 

“Haiz...

 

Non sông tổ quốc rộng lớn thế mà chúng vẫn xem bao giờ..."

 

Cái điệu bộ đầy nuối tiếc đó khiến mấy con đầy e ngại.

 

Bố họ đây là đang ám chỉ gì ?

 

Họ nên gì bây giờ?

 

Trông vẻ chỉ đơn thuần là than vãn nuối tiếc như ...

 

“Bố...

 

ờ, bố lớn tuổi thế , cứ ở nhà hưởng phúc ạ?"

 

“Ra ngoài chơi bộ leo núi, sức khỏe của bố..."

 

Hai con dứt lời, ông cụ vui , đ-ập mạnh đôi đũa xuống bàn.

 

“..."

 

Mọi , đến lúc còn gì mà hiểu nữa.

 

Ông cụ động lòng .

 

đ-ập bàn, cũng giả vờ buồn bã.

 

“Tranh thủ lúc cái xương cốt còn tạm , thật sự ngoài xem cho quá..."

 

“...

 

Bố, bố , bố gì nữa ạ?"

 

Ông cụ liếc con trai một cái.

 

“Anh lão Tần chứ, thời gian tới lão định cùng con cháu chơi đấy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-my-nhan-yeu-kieu-cua-anh-chong-tho-han/chuong-780.html.]

 

Đi chơi khắp cả nước luôn!"

 

còn bao nhiêu nơi qua..."

 

cơ quan con thể cho con nghỉ nhiều ngày thế ạ..."

 

“Hay là con đưa bố chơi ở mấy thành phố lân cận nhé?"

 

Người con ông cụ hỏi.

 

“..."

 

Ông cụ trừng mắt thèm gì.

 

“..."

 

Người con bất lực thở dài một tiếng.

 

Chỉ đành tìm nhà họ Tần bàn bạc xem thế nào .

 

“Tần Tuấn, chuyện xem nên tính đây?"

 

Người nhà của mấy ông cụ rốt cuộc cũng đấu ông cụ nhà , đành tìm đến Tần Tuấn.

 

“...

 

Không chứ, chuyện thì liên quan gì đến ?"

 

Tần Tuấn mấy nhân vật mặt, những mà chỉ cần giậm chân một cái cũng đủ kinh thành rung chuyển, chạy đến mặt hỏi ông ?

 

“Là do nhà khơi mào đấy, bây giờ ông cụ nhà cứ nằng nặc đòi !

 

khuyên nổi."

 

“Ông cụ đòi tuyệt thực với để cho bằng đấy..."

 

“Ông cụ nhà bảo , nếu thì cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

 

“Nhà thì ông cụ trực tiếp thèm mặt chúng luôn."

 

“..."

 

Mấy nhân vật m-áu mặt đau đầu xoa trán.

 

Già néo đứt dây, nhà già như một báu vật.

 

cái “báu vật" mà quấy lên thì cũng như trẻ con , đạt mục đích là chịu thôi .

 

Bây giờ ngược đến lượt những con như họ dỗ dành các cụ.

 

“Không , các hỏi thì cũng chẳng cách nào cả!"

 

“Các dám giao ông cụ cho , cũng chẳng dám nhận , vạn nhất xảy chuyện gì, các bảo đền thế nào đây?"

 

Tần Tuấn lắc đầu, mấy họ, dù họ gì ông cũng dám nhận.

 

Đều là những cựu thủ trưởng nghỉ hưu, đây ai nấy đều là những nhân vật lừng lẫy, chuyện sơ suất gì thì ông gánh nổi.

 

Không , bản lĩnh đó.

 

“...

 

Vậy chúng đây?"

 

Mấy , đau đầu dám về nhà.

 

Hễ về nhà là ông cụ liếc xéo họ, khiến họ cảm thấy thoải mái.

 

“Cháu dâu của chẳng nhiều ý tưởng ?

 

Anh mời cô đến hỏi xem chủ ý gì ..."

 

Mấy nghĩ đến Hạ Lan, nhất quyết bắt Tần Tuấn mời Hạ Lan đến.

 

Khi Hạ Lan Tần Tuấn mời thư phòng, thấy mấy nhân vật chỉ thấy mặt báo , cô cũng ngẩn cả .

 

“Ơ, chào mấy bác mấy chú ạ."

 

Hạ Lan chẳng dám gọi tên, ngoan ngoãn bên cạnh Tần Tuấn.

 

“Cháu đừng căng thẳng, chúng chỉ chút chuyện thỉnh giáo cháu thôi."

 

Chương 625 Những vị lão hùng

 

, cháu đừng gò bó, đừng sợ."

 

Mấy Hạ Lan, sợ cô hoảng sợ nên vội vàng trấn an.

 

“Vâng, cháu căng thẳng ạ, cứ ạ?"

 

Hạ Lan nghiêng đầu mấy , họ chuyện gì mà cần đến cô chứ?

 

Hạ Lan cảm thấy thật khó tin.

 

“Chính là chuyện lúc gia đình cháu bảo định du lịch đấy, mấy ông cụ nhà chúng ..."

 

 

Loading...