TN 70: Nhật Ký Tòng Quân Của Cô Nàng Tang Thi - Chương 179

Cập nhật lúc: 2026-04-29 20:50:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thi Thi, cô bắt nạt Sửu Sửu.”

 

Thi Thi chớp chớp mắt, quyết định lấy bề trọng.

 

Bạn nhỏ gì gì đó, đều là để bắt nạt cả.

 

“Sửu Sửu, Thi Thi thấy nha, là do chân em ngắn nên vững đấy thôi.”

 

Kết quả cũng nhờ câu của cô mà xua tan ít u ám trong lòng Hàn Thục Vân.

 

Có lẽ là vì cô bé xoa đầu , cô thế mà thể cảm nhận ý vị trêu chọc trong khuôn mặt nhỏ nhắn vô tội đó.

 

Trông cô bé như đang đỡ cho , nhưng thực chất là sự đùa giỡn chút kiêng dè giữa cô bé và bé do tình bạn thâm giao.

 

Rất sống động, chứ chỉ là những con chữ khô khan mặt giấy.

 

Sửu Sửu:

 

......

 

Tình bạn rách nát , cần nữa, cần nữa.

 

“Anh ơi, chân Sửu Sửu tê , kéo Sửu Sửu dậy với.”

 

Tạ Lâm nén kéo cái chân ngắn dậy, bóp bóp bắp chân cho bé.

 

“Còn tê ?”

 

“Tê ạ, ơi, Sửu Sửu tuyệt giao với Thi Thi.”

 

“Thật ?”

 

“Thật ạ, chắc chắn là thật luôn, tuyệt giao hẳn ba ngày, hừ.”

 

Tạ Lâm vội vàng :

 

“Thi Thi mang thịt hun khói thơm ngon từ nhà bà ngoại về, em cho em một dải, em chắc chắn tuyệt...”

 

“Anh ơi, đang gì thế?

 

Chân em hết tê , Thi Thi ơi, chị chơi, Sửu Sửu cùng chị.”

 

“Chúng chơi b-ắn bi , lâu chơi b-ắn bi, chúng thi đấu loạn chiến, ai b-ắn trúng nhiều nhất thì thắng.”

 

Một dải thịt hun khói giành tình bạn, thật thơm.

 

Hai đứa nhỏ hì hì ha ha như em chạy lên lầu ôm xuống một túi to bi ve sân chơi, những trong nhà , đó đều bật .

 

Hàn Thục Vân cũng , kể từ khi thương đến nay, đây là đầu tiên cô lộ nụ rạng rỡ và chân thật đến thế.

 

Có lẽ cô nên dũng cảm một chút.

 

Đã thất bại bao nhiêu , ngại gì thêm một nữa.

 

Cứ coi như là tích lũy kinh nghiệm thôi, cả, hình cô đủ kiên cường, đè bẹp .

 

Tuy nhiên, khi uống thu-ốc đông y đắng đến mức lông mày cũng duỗi nổi ngày ba bữa suốt năm ngày, cô hối hận , nên hành động theo cảm tính mà, cô nên kiên định với sự phản kháng trong lòng đến cùng mới đúng.

 

Ngay lúc cô định bày tỏ ý định từ bỏ, cô phát hiện thế mà thể thấy tiếng vo ve nhẹ nhàng, đúng , chính là tiếng vo ve, giống như mấy chục con ong đang kêu trong tai, ồn.

 

Nó giống như kiểu trong một gian kín hẹp thông một cái lỗ nhỏ, bất kể âm thanh bên ngoài là gì truyền cũng đều sẽ phóng đại lên vô .

 

Nếu là khác thì chỉ cảm thấy phiền phức, nhưng cô thấy hy vọng, hận thể để tiếng vo ve đó đến mãnh liệt hơn nữa.

 

Những thang thu-ốc đó cần ai khuyên bảo, cô tự ngoan ngoãn sắc thu-ốc uống.

 

Quay chuyện hôm đó, Lục Phàm và Trương Đông khi ngoài mãi vẫn thấy về, Tạ Lâm tính toán thời gian về gấp đôi mà vẫn thấy bóng dáng , khỏi lo lắng.

 

Người trong đội đều mệnh lệnh của , sẽ tự ý làng chài nhỏ, chỉ một khả năng, họ gặp nguy hiểm đường .

 

Thân thủ của cả hai đều tệ, với thực lực của bình thường thì khó để khiến họ gặp đe dọa giữa thanh thiên bạch nhật, khả năng là đụng độ với tên .

 

Sửu Sửu thấy ở bệnh viện, nếu hai bên cùng lúc về hướng làng chài nhỏ thì khả năng đó lớn.

 

Tạ Lâm cuống lên.

 

Sửu Sửu tinh thần lực thể tấn công não bộ con một cách vô hình, vạn nhất......

 

Không , họ tuyệt đối xảy chuyện gì.

 

Anh về phòng chuẩn âm thầm lẻn ngoài, thì thấy giọng lo lắng của Tống Vân Khương từ lầu truyền lên.

 

“Tiểu Tạ, mau lên, tiểu Lục và tiểu Trương hôn mê , đưa bệnh viện, giờ đang kiểm tra, con gọi điện về bảo con mau qua đó một chuyến.”

 

Tạ Lâm hỏa tốc xuống lầu, xách theo hai đứa nhỏ vẫn còn đang chơi đùa lên xe mà vợ chồng Chu Đồng chuẩn sẵn, ba lớn hai nhỏ phi thẳng đến bệnh viện.

 

Hai bà lão giúp nhặt bi ve rơi đất, vẻ mặt đầy lo lắng, âm thầm cầu nguyện tai qua nạn khỏi.

 

Lúc năm đến nơi, chỉ thấy Hàn Thục Phương đang lo lắng tới lui cửa phòng kiểm tra.

 

“Mẹ, họ thế nào ạ?”

 

“Vẫn nữa, là quần chúng bụng thấy họ đường nên đưa đây, cả hai đều chảy m-áu tai, dấu hiệu sinh tồn vẫn , tình hình cụ thể vẫn đang kiểm tra.”

 

“Phán đoán ban đầu là tấn công đầu, nhưng lạ là đầu tìm thấy bất kỳ vết thương ngoài da nào.”

 

Lòng Tạ Lâm chùng xuống, chỉ mong vết thương quá nặng, tinh thần lực tấn công, dây thần kinh tổn thương, họ thể sẽ......

 

Không!

 

Tuyệt đối thể!

 

Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y để che giấu sự căng thẳng của .

 

Phải trụ vững, nhất định trụ vững, Sửu Sửu ở đây, nhất định sẽ .

 

, Sửu Sửu.

 

Anh kéo Sửu Sửu góc khuất.

 

“Sửu Sửu, họ chắc chắn là gặp tên điên , dây thần kinh não bộ tấn công, em chắc chắn chữa khỏi ?”

 

Sửu Sửu tiêu hóa lời vận chuyển dị năng.

 

Khi đến thế giới , cấp độ dị năng của tuy tụt nhưng vì tinh hạch để bổ sung nên năng lượng dùng một ít là vơi một ít, phục hồi cần thời gian.

 

Không hai bên trong ai nặng hơn, chữa bệnh kiểu càng sớm càng , chắc dị năng đủ để duy trì điều trị cho cả hai .

 

“Anh ơi, về phòng em và phòng Thi Thi tìm xem, xem tinh hạch nào sót , em cần nó, tinh hạch thì tỉ lệ chữa khỏi cả hai cùng lúc sẽ lớn hơn.”

 

Trước đây cần đến nên từ khi tới đây bao giờ tìm cả.

 

Cậu và Thi Thi đều là kiểu để cơm thừa qua đêm, đây bao nhiêu là dùng hết bấy nhiêu.

 

Cậu hối hận , nếu để vài viên, chỉ vài viên thôi, giờ lo lắng thế .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-nhat-ky-tong-quan-cua-co-nang-tang-thi/chuong-179.html.]

 

Tạ Lâm lập tức ném ý thức gian lục tìm.

 

Càng tìm càng hoảng, đều phát hiện hai con quái vật khổng lồ biến mất tăm.

 

Anh tâm trí quan tâm đến những chuyện khác, cầu xin trời ban tinh hạch.

 

hầu như lật tung cả hai ngôi nhà lên mà vẫn tìm thấy một viên nào.

 

Ngay khi đang nản lòng chuẩn rút ý thức , thì một tiếng “đông” vang lên, một cái túi nhỏ ném ở cửa phòng, ngay đó là đại ca và nhị ca chậm chạp bò từ trong phòng.

 

Tạ Lâm vẻ mặt ngỡ ngàng.

 

Tại chúng từ căn phòng đó?

 

Căn phòng đó nhỏ, chứa nổi hai gã khổng lồ .

 

Vậy nên chúng là......?

 

Không cho phép suy nghĩ nhiều, lúc những viên tròn lung linh trong suốt rơi từ trong túi thu hút.

 

Đủ loại màu sắc, thực sự giống bi ve, hèn gì cô bé cứ gọi là bi ve tròn tròn.

 

Không màng tới việc chúng từ , vội vàng lấy một viên từ trong túi cho Sửu Sửu xem.

 

“Sửu Sửu, đây là tinh hạch ?”

 

Nguồn năng lượng quen thuộc, Sửu Sửu chỉ cần dùng mũi ngửi thôi là thể xác định .

 

, ơi, bao nhiêu viên, đưa hết cho em.”

 

“Không bao nhiêu viên nữa, một túi, túi màu đen, to bằng cái túi lưới dùng, đầy một túi luôn.”

 

Sửu Sửu:

 

???

 

“Không thể nào, em thể để nhiều như ?

 

Càng thể là do con Thi Thi ngốc để , nó tham ăn lắm, bao nhiêu cũng đủ.”

 

“Không tìm thấy trong phòng của các em , là đại ca và nhị ca mang về đấy, những chuyện khác để hãy , em cần mấy viên?

 

Cần màu gì?”

 

“Cho em mười viên, chọn loại màu , năng lượng sẽ lớn hơn.”

 

Tinh hạch chia thành nhiều màu sắc, tương ứng với các loại dị năng khác , hệ dị năng nên màu nào cũng phù hợp.

 

Độ tinh khiết càng cao thì cấp độ càng cao, năng lượng càng thuần túy.

 

Tạ Lâm cũng cái nào thuần túy, chọn mười viên màu sắc tươi tắn bỏ túi cho bé.

 

Thi Thi ham ăn ngửi thấy mùi liền chạy , khuôn mặt nhỏ nhắn phấn khích tột độ.

 

“Nhãi Trứng, tròn tròn, là mùi của tròn tròn.”

 

Cơm của cô ăn hết từ lâu , Nhãi Trứng tròn tròn?

 

Tạ Lâm đẩy cái mặt đang định vùi túi .

 

“Ngoan, về nhà cho em chơi, giờ em là con ăn cái .”

 

Sợ cô nhai gãy răng, đến lúc đó .

 

Anh lo lắng cho Sửu Sửu.

 

“Sửu Sửu, em ăn mười viên, liệu gãy răng ?”

 

Sửu Sửu:

 

......

 

“Anh ơi, tang thi mới ăn, nhưng con thể đặt trong lòng bàn tay để hấp thụ, hút xong năng lượng là nó biến thành bột ngay, em vẫn thử bao giờ, đừng phiền em tập luyện.”

 

Ý tứ trong lời là:

 

“đồ ngốc sang một bên , ồn ào quá.”

 

Phụ ồn ào lôi cô nàng Thi Thi còn ồn ào hơn chỗ khác.

 

Giờ Sửu Sửu là lớn nhất.

 

Thi Thi thò tay túi , sờ thấy tròn tròn, cam lòng.

 

“Nhãi Trứng, tròn tròn , đưa cho Thi Thi, Thi Thi ăn.”

 

Tạ Lâm lo lắng cho những em bên trong, sợ trông chừng kỹ cô nàng thật sự bỏ miệng nhai “rắc rắc” nên đưa cho cô.

 

“Về nhà mới đòi, cho ba viên, giờ đòi thì chỉ một viên thôi, em tự chọn .”

 

Cô nàng im bặt.

 

Ba và một, cô chọn ba.

 

ngăn trong lòng cô hừ hừ:

 

“Nhãi Trứng , nhất, nhất thiên hạ.”

 

Cửa phòng kiểm tra mở , kẻ một xông lên .

 

“Bác sĩ, hai bên trong thế nào ạ?”

 

Bác sĩ thở dài:

 

“Cả hai đều tổn thương dây thần kinh, một vài chỗ vi mạch m-áu vỡ nhẹ, loại khó phẫu thuật khâu vá, chỉ thể dùng thu-ốc cầm m-áu để nó tự lành , đó đào thải m-áu bầm ngoài.”

 

“Thể chất của cả hai , vết thương lành khó, nhưng hệ thần kinh thể phục hồi như thì khó đảm bảo, các dây thần kinh trong não chằng chịt, thể......”

 

Ý là vết thương dễ lành nhưng trí thông minh thì phó mặc cho ý trời.

 

Với điều kiện y tế hiện nay, rủi ro khi mở hộp sọ là quá lớn, vì đ.á.n.h cược niềm hy vọng mong manh đó, chi bằng điều trị bảo tồn, kỳ tích sẽ xuất hiện.

 

Là một thiên tài ngoại khoa, Chu Đồng chỉ cần xem qua kết quả kiểm tra một nhận điểm kỳ quặc.

 

Rốt cuộc là thủ đoạn gì mà thể khiến thương đến mức trong khi hộp sọ bất kỳ vết thương ngoài da nào?

 

Sửu Sửu lẻn theo lúc Chu Đồng xem báo cáo, âm thầm trốn trong góc, lượt truyền dị năng để phục hồi cho hai .

 

Anh trai chỉ là một đứa trẻ, tình cảm với bệnh nhân nên thăm sẽ ai nghi ngờ, lúc ngoài chỉ cần nhỏ vài giọt nước mắt là xong.

 

Cậu tranh thủ thời gian để định vết thương cho cả hai, chủ yếu là phục hồi dây thần kinh để tránh tình trạng gây tổn thương thể cứu vãn, những việc khác đợi khi chuyển về phòng bệnh dùng thu-ốc xong sẽ điều trị tiếp.

 

Không bất kỳ dấu vết tác động nào của bàn tay con , bác sĩ sẽ chỉ nghĩ là do nền tảng cơ thể của cả hai quá vững chắc nên xảy kỳ tích.

 

 

Loading...