TN 70: Nhật Ký Tòng Quân Của Cô Nàng Tang Thi - Chương 335
Cập nhật lúc: 2026-04-29 21:55:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Biến đổi tình huống tại chỗ cũng khá trôi chảy đấy.”
Cô tự cho là kín kẽ nháy mắt với hai đất, phụ nữ trung niên nảy một ý tưởng.
“Ôi chao, già gặp điều lành mà, chúng lúc nãy thấy hai đứa trẻ ngã đất mới bế lên, định đưa đến cục công an nhờ giúp đỡ tìm của bọn trẻ."
“Kết quả mấy bước kẻ điên kéo , nhất quyết chúng là quân bắt cóc, chúng chỉ là những dân quê thật thà bổn phận, thành phố là để mua thu-ốc cho đứa con ở nhà đang bệnh, ngờ chụp cho cái mũ lớn như thế ."
“Đồng chí quân nhân, tin thể bệnh viện hỏi xem, đơn thu-ốc đây , chúng nộp tiền , định bụng ăn miếng gì đó mới lấy thu-ốc về nhà, thì mới gặp hai đứa trẻ ."
Người phụ nữ dùng bàn tay thương móc móc trong lòng, đúng là móc một tờ đơn thu-ốc của bệnh viện, đó một chuỗi tên thu-ốc bằng nét chữ bay bướm, phía đóng dấu, chứng tỏ nộp tiền.
Là chứng kiến bộ quá trình, Tạ Lâm thể vài câu của bà lừa chứ?
Còn về đơn thu-ốc, thật giả cũng chẳng quan trọng.
Anh để lộ hàm răng trắng bóng, nở một nụ mỉa mai:
“Đồng chí Chu Diệu, thành thật sẽ khoan hồng, cô chắc chắn là bọn trẻ tự lạc ?"
“Lúc nãy hai như , họ là cha của hai đứa trẻ , lúc là cha , lúc là việc , cô cứ nghĩ kỹ hãy ."
Trái tim nhỏ của Chu Diệu đập thình thịch thình thịch, luôn cảm thấy lời ẩn ý.
“Là thật mà, bọn trẻ hiếm khi khỏi cửa đường trong thành phố, ăn bánh bao nhân thịt, xót chúng chịu khổ quê nên mới đưa chúng qua đây, ngờ nửa đường lạc."
Bọn trẻ hiện giờ vẫn đang hôn mê, lừa lúc nào lúc nấy, cùng lắm thì lát nữa mua hai cái bánh bao nhân thịt thật.
Còn về tiền nhận , túi của cô , hai đừng hòng lấy .
Hai họ vì tự do, chắc chắn dám vì lấy tiền mà năng bậy bạ, trắng tay 120 tệ, nghĩ cách đuổi hai đứa nhóc ranh là .
Nghĩ như , trong lòng Chu Diệu bình tĩnh ít.
Tạ Quế Hoa đảo mắt:
“Chu Diệu, giá như cô đối xử với bọn trẻ một chút trong đại viện thì tin , những ngày chúng bệnh đó, ngày nào mà chẳng mang đồ ăn qua cho chúng."
“Cô những đồ ăn cho bọn trẻ, còn châm chọc ý , bây giờ xót bọn trẻ, tin ma quỷ mới tin cô."
“Đồng chí Tạ, cho dù bọn trẻ lạc cũng thể đất , hy vọng thể điều tra cho rõ tại hai đứa trẻ hôn mê?"
Càng nghĩ càng thấy việc hai chị em lạc liên quan đến Chu Diệu, chỉ nghĩ thôi thấy trong lòng hoảng hốt.
“Các đồng chí, là cha ruột của bọn trẻ, nể mặt một chút, xin hãy rời cho, cảm ơn."
Chuyện trong nhà ông để lộ ngoài.
Đám đông vây xem về phía Tạ Lâm đang mặc quân phục, thấy gật đầu, liền nén ham xem tiếp, cứ một bước đầu ba mới rời .
Tạ Lâm vốn dĩ báo án, nhưng chợt nghĩ đến việc liên quan đến khu doanh trại và chiến hữu, nên cứ tạm hoãn , xem kết quả thế nào mới quyết định.
Chu Diệu thấy giọng quen thuộc liền đờ đẫn cả , sắc mặt trắng bệch, cô thể tin nổi đầu , liền thấy Hứa Giang Hải với khuôn mặt âm trầm đang xe lăn.
“Anh, Hứa, , ở đây?"
Sau lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, sợ đến mức miệng lưỡi cũng còn linh hoạt nữa.
Hứa Giang Hải thèm cô , mà lời cảm ơn với Tạ Quế Hoa.
“Chị dâu, cảm ơn chị cứu Tiểu Anh và Tiểu Lan, chuyện cần điều tra nữa, tận mắt thấy Chu Diệu bán con, hai rốt cuộc là kẻ bắt cóc là mua, còn cần xem xét ."
Giọng xoay chuyển, sắc mặt vốn âm trầm lạnh lẽo đến cực điểm.
“Chu Diệu, cô còn lời nào để ?"
“Anh Hứa, em, ......"
Hứa Giang Hải hừ lạnh một tiếng:
“Muốn hỏi tại ở đây mà ở bệnh viện , mà ở đây thì thấu bộ mặt xa của cô chứ?"
“Chu Diệu, cô đưa bọn trẻ mua bánh bao nhân thịt, kết quả là bán con gái ?
Mua thành việc trong túi cô bỗng dưng thêm 120 đồng ?"
“Trận gió to mưa lớn như , để một đứa bé nhỏ thế lấy cơm cho cô, cô trái tim hả?"
Mỗi một chữ , giống như một chiếc b-úa nặng nề nện mạnh tim Chu Diệu, cô xong , tất cả đều xong .
Là đầu ấp tay gối thể tính nết của chồng chứ, cực kỳ coi trọng thể diện và danh tiếng, chọn cách phơi bày sự thật mặt , là định để cho cô con đường sống mà.
Dựa cái gì chứ, cô còn đang m.a.n.g t.h.a.i đứa con trai bảo bối của mà, rõ ràng là coi trọng con trai nhất cơ mà......
, con trai, cô quên mất nhỉ.
Cô vẫn xong , cô kim bài miễn t.ử.
Nước mắt nước mũi giàn giụa nhào tới mặt Hứa Giang Hải.
“Anh Hứa, em cố ý , em chỉ là m.a.n.g t.h.a.i nên tự chủ mà tính tình đổi thôi, em đang m.a.n.g t.h.a.i con trai của mà, là vì con trai nên em mới đổi như đấy."
“Anh Hứa, tin em , đây là tính tình thật sự của em , thật đấy, con của em thể yêu thương chứ?"
“Anh Hứa, tha thứ cho em , em sẽ bao giờ bậy nữa , em hứa sẽ đối xử với Tiểu Anh và Tiểu Lan mà."
Cô lóc t.h.ả.m thiết, lời sám hối chừng cũng khá chân thành.
Chỉ là thật sự hối là lời chống chế nhất thời, thì chỉ bản cô mới .
Nói đến con trai, trong lòng Hứa Giang Hải khẽ động.
, cô còn đang m.a.n.g t.h.a.i con của .
Ông là cha của hai đứa trẻ , đương nhiên cũng từng phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sẽ đổi tính nết.
Trước khi kết hôn, Diệu Diệu thật sự là hiền lành, đối xử với bọn trẻ cũng , hành vi hôm nay của cô đại khái là do m.a.n.g t.h.a.i gây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-nhat-ky-tong-quan-cua-co-nang-tang-thi/chuong-335.html.]
Ông ôm tâm lý cầu may.
“Chu Diệu, cô thể hứa sẽ đối xử với Tiểu Anh và Tiểu Lan ?"
Chính ông cũng khi hỏi câu , là tin tưởng cô nhiều hơn, là kỳ vọng đứa con trai nhiều hơn.
Chu Diệu thấy lời liền kiếp nạn của qua , thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng bề ngoài càng sức thể hiện hơn.
“Hứa, em hứa mà, Hứa, em nhất định sẽ đối xử với chúng, hôm nay chỉ là do mỡ mê tâm mới chuyện sai trái, em sẽ bao giờ như nữa ."
Thi Thi cảm thấy cô quá xí, bĩu môi:
“Xú Đản, em cô , bẩn, một lúc , ai mà thật sự ."
Cô bé chống nạnh nóc nhà, cũng chẳng móc một cái loa nhỏ, đủ để phía đều thấy.
“Hôm đó đứa trẻ sốt, bà còn để chị Tạ đưa về nhà, ồ, bà thể mặt lão Hứa nhà bà đem đứa trẻ tặng cho khác, hôm nay đúng là đem tặng thật , hóa bà đúng là nha."
“ mà, Xú Đản, tặng cho chị Tạ thì tiền, tặng cho hai thì tiền, nên bà mới đến đây tặng ?"
Một câu “ ", phản ánh một cách hoa mỹ nhân phẩm thiếu đức của Chu Diệu.
Oái oăm còn một tiếng trẻ con non nớt và mấy con gà phụ họa theo, triệt để đóng đinh hành vi của cô lên cột trụ sỉ nhục.
“A ya."
Cục cục cục.
Chu Diệu giận sợ:
“Không , như ."
Cô đúng là như , lúc đó cô đợi Hứa Giang Hải về sẽ đề cập với ông , nhưng cái thái độ đó cũng chẳng khác gì lời Thi Thi , nên cô cũng thấy chột .
Hứa Giang Hải là thế nào chứ, biểu cảm của cô là lời Thi Thi giả, ngọn lửa giận mới hạ xuống vì đứa con trai trong bụng cô bùng bùng bốc lên.
Dù cũng nể nang cái bụng của cô , ông to chuyện, sa sầm mặt gì thêm.
(Cùng đón phúc nào các bảo bối, năm mới vui vẻ, đại cát đại lợi, năm Tỵ phát phát phát!
Sức khỏe dẻo dai!!!)
Đặng Nguyệt Hồng từ bếp quầy lễ tân, bên tai chợt thấy vài giọng quen thuộc.
Đặc biệt là cái tiếng “a ya" phấn khích cao v-út , sự khuếch đại của cái loa nhỏ thật rõ ràng và vang vọng.
Âm thanh ở đầu, chẳng lẽ là ảo giác?
Đầu cô đầy những vạch đen, khỏi cửa thấy cái bóng dáng nhỏ bé ở đầu ngõ xa , cô thầm nghĩ tiếng động thấy lúc nãy chắc hẳn là ảo giác.
“Tiểu Sư, cháu ở đây, còn họ ?"
Tiểu Sư giơ cái tay nhỏ lên, ánh mắt mờ mịt và ngỡ ngàng của Đặng Nguyệt Hồng chỉ về phía đầu cô:
“Ở ạ."
Đặng Nguyệt Hồng gần như thể tin tai :
“Cháu cái gì?"
“Bé con đang ở nóc cái nhà cô việc đấy ạ."
Bé con ở nóc nhà?
Làm thể chứ?
Cô chạy cửa nhà, ngẩng đầu lên thấy một tiếng “a ya" giòn tan, cái đứa nhỏ đang khua khoắt tay nhỏ sức vươn cái miệng nhỏ về phía cái loa , con gái cô thì còn là ai nữa?
Hố, vẫn bò cũng càng , mà đứa nhỏ bay .
Cuối cùng cũng hiểu tại trong tiệm rơi bụi , hóa thủ phạm đang ở .
“Chao ôi, em đừng tranh giành nữa, chuyện, ngoan ngoãn ở đó , để chị ."
“Những bên chú ý, những bên chú ý, báo đáp , kẻ thể báo ứng, hôm nay bán trẻ con, ngày mai thể sẽ bán các đấy, lòng báo cho các , tự mà liệu hồn lấy."
“Chị Tạ thích Hứa Anh và Hứa Lan, thích thì thể đem tặng, chị , em , đều ."
Không chỉ đích danh ai, nhưng chỉ rõ mồn một bản , trong lòng Hứa Giang Hải vô cùng phức tạp.
Ông đúng là mấy thích con gái mà thích con trai hơn, nhưng con gái cũng là giống nòi của ông, đang yên đang lành là nuôi nổi, tại đem tặng cho khác?
Thi Thi chẳng quan tâm ông nghĩ thông suốt :
“Chị Tạ ơi, chị đỡ đầu của bọn trẻ , lão Hứa ở nhà, kế bán con thì ?"
“Là con của chị , bà sẽ thể bán nữa, bán là chị lý do để đ.á.n.h với bà ."
Hứa Giang Hải:
......
Trong lòng Chu Diệu là mừng thầm, nếu thể, cô đương nhiên mong tống khứ mấy đứa nhóc ranh cho khuất mắt.
Cô là mười vạn phần nuôi con của khác, đồ đạc của nhà họ Hứa nhất định là của con trai cô hết.
Tạ Quế Hoa cũng mừng thầm, thuận nước đẩy thuyền luôn.
“Phó doanh trưởng Hứa, tình nguyện đỡ đầu của hai đứa trẻ, tin thể chăm sóc chúng hơn Chu Diệu."
Đến nước , Hứa Giang Hải tiến thoái lưỡng nan, chỉ đành đợi hai đứa trẻ tỉnh sẽ hỏi ý kiến của chúng, con cái bằng lòng thì nhận, ông sẽ chu cấp tiền nuôi dưỡng, bằng lòng thì cũng tôn trọng chúng.
Trải qua chuyện hôm nay, ông thật sự yên tâm khi để bọn trẻ cho Chu Diệu trông nom nữa.
Tạ Lâm lập tức thẩm vấn hai kẻ mua, phận quân bắt cóc là cái chắc , nhưng khi đến Tôn Tuyết Hương, cả hai đều quen .