TN 70: Nhật Ký Tòng Quân Của Cô Nàng Tang Thi - Chương 499
Cập nhật lúc: 2026-04-29 22:48:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đại Lục, Tiểu Lục, Đa Đa, Bắc Bắc, mau đến nhà tớ rửa tay ăn đồ ăn , tớ bánh lừa lăn (lư đả cổn) .”
“Cụ Diệp, cụ cũng tới cùng ạ.”
Đứa trẻ , cửa , cứ thích bò lỗ ch.ó.
Đám trẻ đều bò qua lỗ ch.ó mà , bỏ ông cụ cái lỗ ch.ó mà than ngắn thở dài:
“Mình nên theo đội hình nhỉ?”
Tô Duệ hôm nhiệm vụ, nửa tháng , chỉ nhà thêm một cái lỗ ch.ó, mà hàng xóm, hàng xóm của hàng xóm, hàng xóm của hàng xóm nữa, đều thêm một cái lỗ ch.ó.
Đáng sợ là, công trình của đội thi công nhỏ cứ nối tiếp dứt.
Bởi vì lỗ ch.ó nhà cụ Diệp đặc biệt, nên trở thành căn cứ địa của tổ chức đám trẻ.
Lúc , kẻ cầm đầu nhỏ đang hạ lệnh, chuẩn xuất phát đến địa điểm thi công mới.
Tô Duệ một câu:
“Mùa đông lạnh lẽo thế ở trong nhà tránh rét, hiếu động như thật sự ?”
“Đại Lục, Tiểu Lục, bố các con gọi điện thoại về đấy, các con đang buôn chuyện phiếm, về vài câu ?”
Tiêu Hướng Bắc hà nóng tay chạy tới.
Tô Duệ tò mò lỗ ch.ó nhà họ Tiêu là hình vuông hình tròn.
“Lão Tiêu, lỗ ch.ó nhà ông đào ?”
Đánh trúng ngay câu chào hỏi kiểu mới của đại viện.
Tiêu Hướng Bắc nhướng mày.
“Tin tức của ông cũng nhạy bén đấy, đây gặp mặt là hỏi:
Ăn cơm ?”
“Bây giờ gặp mặt là hỏi:
Lỗ ch.ó nhà ông đào ?”
“Ồ, còn thể dùng một cách khác để hỏi:
Nhà ông ký loại hợp đồng nào?”
Tô Duệ:
...
“Thế nhà ông là loại hợp đồng nào?”
“Dỡ nhà sửa lỗ ch.ó, chân giường của cuốc gãy mất một cái, vợ đè đ.á.n.h, bồi thường tiền vi phạm hợp đồng, đổi hợp đồng khác, cho nên mới dỗ trẻ con suông.”
Đây là bài học xương m-áu rút một trận đòn.
“Tiền vi phạm hợp đồng là bao nhiêu?”
“Giá tình , mỗi 8 hào, bốn tổng cộng ba đồng hai hào.”
Tô Duệ:
...
Hợp đồng của trò chơi con nít mà cũng theo quy trình chính thức, cũng là thiên tài nào nghĩ nữa.
Hai đứa nhỏ bò từ lỗ ch.ó nhà cụ Diệp.
“Bác tám, chúng cháu về đây, điện thoại.”
Hai đứa nhỏ chạy mất, đội thi công tạm thời dừng công việc.
Sân nhỏ nhà cụ Diệp yên tĩnh , cụ Diệp chắp tay lưng .
“Tiểu Duệ về , lỗ ch.ó trong nhà xem hài lòng , hài lòng thể gia công sửa sang , phí gia công chỉ cần 4 xu thôi.”
Cụ Diệp tự tự , ha ha đại tiếu.
Sống đến từng tuổi , thế mà tìm thấy niềm vui nhân sinh từ trò chơi gia đình của lũ trẻ.
“Bố ơi, bao lâu nữa bố mới về ạ, Đại Lục nhớ bố .”
“Bố ơi, Tiểu Lục cũng nhớ bố nữa.”
Hai “quả pháo nhỏ” xông nhà, hét lớn về phía ống điện thoại.
Trái tim cứng rắn của cha già giọng sữa non nớt qua đường dây điện thoại cho tan chảy.
“Bố còn một thời gian nữa mới về , các con lời , nghịch ngợm ?”
“Thế còn Tết ạ?
Bố về ?”
“Có lẽ kịp.”
“Hả?”
Đại Lục cuống lên, “Bố ơi, bao lì xì Tết thì nhận thế nào ạ?”
Bao lì xì của bố là lớn nhất, thể thiếu .
Con bé tiết kiệm thật nhiều tiền, lớn lên nuôi trai xinh , giống như nuôi bố .
“ ạ, bố ơi, Tiểu Lục còn mua thật nhiều thật nhiều mỹ phẩm dưỡng da nữa.”
Tạ Lâm:
...
Tình cha con còn mỏng hơn cả tờ tiền.
“Về nhà sẽ bù cho các con, ?”
“Biết ạ~”
“Bố ơi, lúc bố nhà, ngã xuống giường, Đại Lục cũng ngã xuống giường.”
Tiểu Lục vạch trần thói của và chị gái.
“Làm gì , là Đại Lục xoay kéo ngã xuống đấy chứ.”
Chu Thi thừa nhận tướng ngủ của .
“Không , , là kéo Đại Lục ngã.”
“Là con kéo .”
“Là .”
Hai con tranh cãi , cách điện thoại cũng thể cảm nhận mùi thu-ốc s-úng, thật là hết cách.
Tác dụng của “bức tường ” như đúng là nhỏ.
“Thi Thi, dọn ba cái ghế chỗ tựa để ở cạnh giường thì sẽ ngã nữa, nếu ngã trầy mặt là xinh .”
Anh nhớ là từng nhắc nhở mà.
Vừa thấy sẽ ngã trầy mặt, hai con cãi nữa, Đại Lục ngay lập tức chạy đôi chân ngắn tìm .
Mọi đều , bà ngoại đang nấu cơm, cụ cố dẫn các mua đồ Tết , chỉ còn bác tám là rảnh rỗi, mới cửa.
“Bác tám, ba cái ghế, chuyển phòng.”
“Tại ?”
“Mẹ ngủ, xoay vòng vòng, ngã xuống đất.”
Tiêu Hướng Bắc phụt một tiếng , cảm nhận ánh mắt sắc lẹm, vội vàng im bặt, ngoan ngoãn chuyển ghế lên lầu.
“Thi Thi, chú mười và thím mười bên bận, bận đến Tết, bảo em Tết lúc về Hải Thị thì đợi họ một chút.”
“Con trai Chu Dạng của họ hai ngày nữa sẽ gửi về nhà họ Thẩm.”
Quạ Quạ thấy lời , đồng cảm với hai vợ chồng họ hai giây.
Trước đây lúc chủ nhân bận rộn cũng là thức đêm thức hôm, đừng chi là ngày lễ ngày Tết.
Chủ nhân thông minh, đào tạo hai “ thuê”, nếu thì thể về nhà đón Tết chính là chủ nhân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-nhat-ky-tong-quan-cua-co-nang-tang-thi/chuong-499.html.]
“Vâng, em , đợi , cũng đợi họ.”
“Đồ trứng thối, em nhớ , mau về .”
“Thi Thi, Đại Lục và Tiểu Lục còn ở bên cạnh em ?”
“Đại Lục ở đây, Tiểu Lục ở đây.”
“Không ở đây, ở đây.”
Quạ Quạ vác Tiểu Lục chạy mất.
Nghe giọng điệu là sắp đến đoạn trẻ em nên .
“Dì Quạ, con còn chuyện với bố nữa.”
“Nói xong , trẻ con đừng nhiều như thế.”
Giọng của hai đứa trẻ càng lúc càng xa, Tạ Lâm phát tiếng trầm thấp.
Con Quạ thối .
“Thi Thi, cũng nhớ em, nhớ nhớ, nhớ đến mức buổi tối ngủ .”
“Thật ?
Em ở đó ngủ ?”
“Thật mà, lừa em chút nào, bọn Lục Phàm đều vợ con ở bên cạnh, ở một phòng vắng vẻ, thật đáng thương.”
Điện thoại im lặng một lúc, Tạ Lâm tưởng rằng sẽ những lời tình tứ ngọt ngào, kết quả Chu Thi buông một câu:
“Em , bảo Tiểu Lương gọi điện thoại cho em.”
Cạch, điện thoại cúp máy.
Tạ Lâm:
...
Không lời tình tứ, còn vận chuyển, ầy~
“Phụt ha ha, Lâm ca, trông như kiểu chị dâu bỏ rơi thế?”
Lục Phàm bế con gái nhận lấy ống , bấm điện thoại nhà chế giễu em.
“Cũng đúng, bên trái em Duyệt Duyệt, bên Tiểu Oanh Ca, thì cô độc một hâm mộ .”
Nhạc Duyệt nhéo cánh tay , bảo đừng mỉa mai như thế.
Tạ Lâm liếc một cái, thèm chấp, đầu vặn thấy Lương Kiến Bân.
“Cái Tiểu Lương... Lương, vợ tìm , bảo lát nữa gọi điện thoại cho cô .”
Ha ha ha ha ha.
Lục Phàm lớn.
Thảo nào vẻ mặt tươi tỉnh như thế, hóa chị dâu thật sự nhớ mong thật.
Lục Phàm đúng là tính, đem chuyện truyền cho hội em, thế là bảy “gã thợ giày” cùng nhạo lão đại của họ, buổi tối khi ngủ còn dắt con nhà lượn một vòng phòng Tạ Lâm.
“Lâm ca, là để thằng con thối nhà em ấm giường cho nhé?”
Giọng điệu Triệu Thắng đầy khiêu khích.
“Lâm ca, ngại quá, nhà em là con gái, giúp ấm giường .”
Đặng Bằng cũng bồi thêm một d.a.o.
Vân Hữu Sinh thì lả lướt dựa khung cửa, “Lâm ca, con bé nhà em cũng tiện, em thì thể đấy, nếu chê...”
“Cút.”
Rầm~
Ha ha ha, ha ha ha khục~
Tiếng đột ngột dừng .
“Chị dâu, chị... chị... chị ở đây?”
“Chị ở đây thì các em bắt nạt đồ trứng thối nhà chị chứ, hừ, còn mau về nhà, đợi chị mời các em ăn khuya ?”
Ngay lập tức giải tán như chim muông.
Cửa mở , cửa đóng .
Băng thiên tuyết địa, xuân ấm hoa nở, thủy triều lên xuống...
“Vợ ơi, em thật .”
Giọng đàn ông khàn khàn, khó giấu nổi niềm xúc động.
Lời tình tự nhất cũng chẳng bằng việc đưa cô đến bên cạnh .
“Tối nay ngủ ?”
“Không ngủ .”
“Tại ?
Em đến mà, cần vì cứ nhớ em mà ngủ nữa.”
“Bởi vì càng nhớ hơn, Thi Thi, yêu em.”
Lão đại, lão nhị, nhà gấu, nhà hổ, sâu một hai ba bộ đều xổm gốc cây.
Xì xì~ (Hai ngày rưỡi .)
Anh ~ (Không , còn một ngày nữa, kỷ lục là ba ngày rưỡi.)
Meo meo~ (Phạt chủ nhân thì đừng phạt bọn nhé~.)
“Lâm ca, chị dâu ?
Đây là bữa sáng bọn em lấy từ căng tin về cho và chị dâu đây.”
Vân Hữu Sinh, Triệu Thắng và Đặng Bằng đầy thành ý đặt ba cái cặp l.ồ.ng cơm và hai cốc sữa đậu nành lớn trong phòng Tạ Lâm.
“Cô về .”
Giọng nhẹ bẫng, nhưng lộ vẻ vui sướng vô hạn, rõ ràng là ăn no uống đủ.
Nhìn kỹ, ánh mắt còn mang theo vẻ hả hê nỗi đau của khác.
Ba chìm đắm trong niềm vui sướng khi chị dâu rời , thấy ánh mắt đầy ẩn ý của , thở phào nhẹ nhõm một dài.
“Hù ch-ết em , Lâm ca, may mà chị dâu chỉnh đốn bọn em.”
“ , Lâm ca, nếu chị dâu về thì bữa sáng mang dùng với thủ trưởng , bọn em về đây.”
Ba ào ào chạy về phòng.
Họ ở ngay sát vách và đối diện phòng Tạ Lâm, chỉ vài bước chân, mở cửa...
“Vợ ơi, mang bữa sáng về đây, ơ, vợ và con gái ?”
Phòng đơn một cái là hết, trong phòng, thì chắc là đang ở nhà vệ sinh rửa mặt.
Ba tìm một vòng, thấy .
“Chị Nhạc, Dĩnh Dĩnh nhà em ở chỗ chị ?”
“Chị Nhạc, Thanh Thanh và Mính Mính ở trong phòng, cũng ở nhà vệ sinh, ở chỗ chị ?”
Triệu Thắng lên tiếng, nhưng ý tứ cũng như , vợ và con trai của đều biến mất .
Nhạc Duyệt Vân Hữu Sinh, Đặng Bằng và Triệu Thắng, đồng cảm lắc đầu.
Cho các cái tội mồm mép.
Đáng đời!
“Lúc các em căng tin mua bữa sáng, Thi Thi đưa họ về nhà ngoại đón Tết, mang họ .”
Mang .