“Xét thấy hiện nay giao thông phát triển, bưu kiện bưu điện chậm đắt, đơn hàng đạt đến lượng nhất định thì mới thể gửi bưu điện và miễn phí vận chuyển.”
Những ngày ăn kiếm tiền luôn trôi qua nhanh, mười ngày loáng một cái trôi qua.
Đường Điềm mà dựa tập mẫu đơn giản mà bắt đầu việc kinh doanh trong trường học, tạo dựng danh tiếng cho thương hiệu của , kiếm mấy nghìn tệ.
Thái Diễm Diễm mà phát thèm, chủ động giúp Đường Điềm kế toán tính toán sổ sách, Đường Điềm ăn thịt, cô còn thể húp chút canh.
Sau đợt huấn luyện quân sự, sinh viên hai ngày nghỉ, Đoạn Diên Bình đặc biệt đến đón Đường Điềm.
Một chiếc xe ô tô nhỏ dừng lầu ký túc xá, qua đường ai nấy đều vài cái.
Thái Diễm Diễm tung tăng chạy ký túc xá:
“Đường Điềm, yêu em đang đợi ở lầu kìa, em nhanh lên chút , nếu mấy cô gái ở đây mắt sắp rơi ngoài hết ."
Úc Âm thấy còn kích động hơn cả Đường Điềm, từ giường lộn xuống.
Chỉ hai ngày nghỉ, cô thể về Bắc Thành, tranh thủ thời gian thăm dò kỹ chuyện của Đoạn Diên Bình.
Đường Điềm xách đồ vẫn ngoài thì thấy một bóng đen mắt, Úc Âm chạy ngoài .
Thái Diễm Diễm thắc mắc:
“Cậu kích động như , ai còn tưởng là yêu đấy."
Đường Điềm mỉm lắc đầu:
“Kệ ."
Cô xách đồ, nhanh chậm ngoài.
Đi xuống lầu, liền thấy Úc Âm đang tựa xe của Đoạn Diên Bình, vỗ mạnh cửa kính xe của .
Đoạn Diên Bình mặt lạnh lùng, coi như thấy .
khi thấy Đường Điềm , lập tức mở cửa xe bước xuống.
Trán của Úc Âm đập mạnh cửa xe, coi như thấy.
“Đoạn Diên Bình!"
Úc Âm tức giận hét lên.
Đoạn Diên Bình nhận lấy đồ của Đường Điềm, xoa tóc cô, trầm giọng :
“Đen một chút ."
Đường Điềm vốn dĩ tính là đen, nhưng dù cô vốn trắng, nên dù chỉ đen một chút cũng khiến thấy rõ ràng.
Đường Điềm liếc một cái, hếch cằm lên:
“Đen thì thích nữa ?"
Đoạn Diên Bình :
“Em thế nào cũng thích, đặc biệt là..."
Anh cúi đầu, đôi môi mỏng dán tai cô:
“Lúc mặc quần áo."
Đường Điềm đẩy , lườm một cái.
Đoạn Diên Bình ha ha vài tiếng, mang đồ của cô lên xe.
Nhìn thấy những tương tác mật của họ, Úc Âm lúc nghi ngờ là tàng hình.
Đường Điềm cũng quá hổ , thể việc liếc mắt đưa tình với Đoạn Diên Bình ở nơi như chứ!
Đường Điềm định lên xe, Úc Âm dùng hết sức bình sinh giữ c.h.ặ.t cửa xe.
“Đường Điềm!
Hai thấy ở đây !"
Đường Điềm ngoáy ngoáy lỗ tai:
“ thấy , cần to như ."
Úc Âm thấy Đoạn Diên Bình nổ máy xe, vội vàng :
“Đoạn Diên Bình, chuyện với , quan trọng đấy!"
Đường Điềm vỗ vỗ mu bàn tay :
“Nghe thử xem."
Đoạn Diên Bình mắt liếc sang hướng khác, nhất quyết để Đường Điềm lập trường của , đang nỗ lực giữ cách với Úc Âm.
“Anh là con ruột của , thế thực sự của ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-nu-phu-thuc-tinh-mot-minh-nuoi-con-len-dinh-cao/chuong-318.html.]
thể cho !"
Đoạn Diên Bình nhíu mày:
“Nói xong ?"
Phản ứng của trái ngược với những gì Úc Âm tưởng tượng.
Cô ngẩn gật đầu, suy nghĩ xem bỏ lỡ thông tin gì .
Ngay đó, Đường Điềm gạt tay cô , cửa xe “rầm" một tiếng đóng .
Chiếc ô tô lao v-út mặt Úc Âm.
——
Lời tác giả :
“Lưu Tân Nguyệt khỏi cảm thán khả năng kiếm tiền của Đường Điềm, học thôi mà cũng thể kiếm mấy nghìn tệ!”
Cô mất bao lâu mới kiếm mấy nghìn tệ đó!
Cô thỉnh giáo Đường Điềm một chút, nhưng Tiểu Dược Tinh nhiều ngày ngủ cùng Đường Điềm , cứ bám lấy trong lòng cô chịu rời .
Đôi mắt con bé ướt át, mà thấy xót xa:
“Mẹ ơi, cần con nữa ?"
Đường Điềm ở nhà trong đợt huấn luyện quân sự, nhưng chỉ cần đủ thời gian, cô vẫn sẽ về thăm con bé.
Chỉ là thời gian ngắn ngủi vẫn đủ để Tiểu Dược Tinh nũng nịu.
Không chỉ Tiểu Dược Tinh nhớ cô, cô cũng nhớ con gái mà.
Cô ôm Tiểu Dược Tinh hôn lấy hôn để, hôn đến mức mặt con bé đỏ bừng lên.
Tiểu Dược Tinh “ôi chao" một tiếng, lau mặt chê bai:
“Mẹ ơi, mặt con là nước miếng của nè."
Tuy miệng thì chê bai nhưng đôi mắt con bé tràn đầy ánh sáng, khanh khách ngừng.
Minh chứng hảo cho câu “miệng thì chê nhưng lòng thì thích".
Đoạn Diên Bình ở bên cạnh mà thấy ghen tị, ánh mắt càng thêm vài phần oán hận, Đường Điềm còn từng hôn như thế bao giờ.
Đợi cô và Tiểu Dược Tinh chơi đùa đủ , Tiểu Dược Tinh từ đầu gối Đường Điềm nhảy xuống, chạy lạch bạch về phòng.
“Mẹ ơi, xem, đây là con đấy ạ."
Con bé lấy một cuốn vở bài tập, như dâng bảo vật đặt lên đầu gối Đường Điềm.
Trên cuốn vở bài tập, con bé nắn nót từ 1 đến 10.
Đường Điềm chút ngạc nhiên, Lưu Tân Nguyệt:
“Chị dạy ?"
Tiểu Dược Tinh tuy thông minh nhưng con bé thích học, Đường Điềm từng thử dạy nhưng đều con bé giở trò nũng nịu lảng tránh.
Lưu Tân Nguyệt :
“Chị bảo với con bé là xong những thứ thì em sẽ về, thế là con bé thôi."
Tiểu Dược Tinh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên:
“Mẹ ơi, con giỏi ạ?"
Đường Điềm nghiêm túc lật xem từng trang, ánh mắt lướt qua từng con .
Rõ ràng chỉ là những con bình thường nhưng cô cảm động đến .
Tiểu Dược Tinh nhịn nín thở, hai bàn tay nhỏ bé bất an ôm lấy bụng, giống như một học sinh đang đợi thầy giáo chấm bài cho .
Đường Điềm xem xong, đặt cuốn vở bài tập ngay ngắn xuống, bế con bé lên đầu gối:
“Đường Đường của chúng mà giỏi thế chứ!
Mẹ thực sự là quá bất ngờ luôn đấy!"
Tiểu Dược Tinh ôm lấy cổ cô, giọng non nớt hỏi:
“Vậy Tiểu Dược Tinh giỏi như thế , thể đưa một yêu cầu nho nhỏ với ạ?
Thực sự là nhỏ thôi ạ."
Đường Điềm bẹo mũi con bé:
“Con cứ xem là chuyện gì , mới thể đồng ý với con chứ."