TN 70, Nữ Phụ Thức Tỉnh: Một Mình Nuôi Con Lên Đỉnh Cao - Chương 337

Cập nhật lúc: 2026-04-23 11:53:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ông ngoại?

 

Cậu?"

 

Đường Điềm ngẩn .

 

Trong ấn tượng của cô, cô từng gặp những .

 

Lão gia t.ử liếc cô một cái:

 

“Sao, cháu gặp bao giờ ?

 

Ông ngoại cháu là một đại gia thư pháp tiếng ở Bắc Thành đấy, thể là mỗi chữ đáng giá nghìn vàng đấy."

 

Đường Điềm lắc đầu:

 

“Mẹ cháu từng kể với cháu về những chuyện ."

 

Nếu , vì cái mối quan hệ thích , cô cũng sẽ nghĩ cách nhờ quan tâm chăm sóc nhiều hơn.

 

Cũng may là khi bình phản là thể trở về .

 

Viên Chi Hoa tiếp lời:

 

“Còn một chuyện nữa, tố cáo cháu tên là Tần Tuệ Mẫn, cháu ?"

 

Sắc mặt Đường Điềm đổi, cô , nhưng cô qua.

 

Tần Tuệ Mẫn là chị em của Chu Lan Lan!

 

Vậy nên chuyện tố cáo ác ý , bàn tay của Chu Lan Lan nhúng thì cô tin.

 

Đường Điềm nén cơn giận trong lòng, gửi lời cảm ơn tới hai họ.

 

Lão gia t.ử xua tay:

 

“Mấy cái đều là chuyện nhỏ thôi, Đoạn Diên Bình và nhà họ Sở gặp chứ?"

 

“Ông ạ?"

 

Viên lão gia t.ử mỉm , ánh mắt mang theo vài phần khinh thường:

 

“Mặc dù cũng chẳng chuyện gì to tát, nhưng ở Bắc Thành thì vẫn truyền tai hết thôi."

 

Cụ thể xảy chuyện gì thì thực tế đều .

 

Sở lão gia t.ử dường như đoạn tuyệt quan hệ với nhà Sở Thành, Sở Dương, ngay cả nhà họ Liên cũng hề che giấu mà nhắm họ.

 

Chồng của Sở Dương cũng chính trị, nhất thời thể kéo ông xuống , nhà họ Liên liền dốc lực đối phó với đám con cháu nhà bà .

 

Đó vẫn là điều lợi hại nhất, dã tâm của cả nhà Sở Dương đều nuôi cho lớn , tiêu tiền hề chừng mực.

 

bây giờ còn sự trợ cấp của nhà họ Sở nữa, lão phu nhân còn cùng bọn họ tính toán những gì bọn họ lấy từ nhà họ Sở đây, yêu cầu bọn họ trả hết.

 

Nhà chồng Sở Dương đổ hết tất cả những chuyện lên đầu Sở Dương, bà bây giờ cũng chẳng dễ sống gì.

 

Còn Sở Thành thì càng khỏi , vốn dĩ là dựa thế của lão gia t.ử, nay lão gia t.ử giúp nữa, mới nếm mùi thế nào là nhân tình thế thái.

 

“Theo thấy, các cháu vẫn còn quá nương tay đấy."

 

Viên Chi Hoa lắc đầu .

 

Đường Điềm mỉm gì, bọn họ nương tay, bọn họ thù dai lắm đấy.

 

“Tiểu Đường Đường khi nào thì mẫu giáo?"

 

Tiểu d.ư.ợ.c tinh bĩu môi, lớn ai cũng thích đưa trẻ con học thế nhỉ?

 

Đường Điềm xoa xoa cái đầu nhỏ của bé:

 

“Tháng Chín là đưa con bé , ở ngay trường mẫu giáo Đông Thăng bên cạnh ."

 

Viên Chi Hoa :

 

“Hiệu trưởng của họ cũng quen, gì cần giúp đỡ thì cứ trực tiếp mở lời."

 

Đường Điềm mỉm nhận lời, mặc dù việc sắp xếp thỏa.

 

Viên lão gia t.ử và Viên Chi Hoa quá lâu, khi báo tin cho cô xong liền dậy rời .

 

Tiễn hai xong, nụ mặt Đường Điềm còn giữ nữa.

 

Nghĩ đến những việc Đường Chấn Hoa , cô thấy một trận ghê tởm.

 

Chuyện Tần Tuệ Mẫn tố cáo cô, lẽ ông cũng ?

 

Tiểu d.ư.ợ.c tinh đang vò đầu bứt tai bàn cờ tướng mặt, quân cờ to gần bằng lòng bàn tay của bé, mà khó thế .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-nu-phu-thuc-tinh-mot-minh-nuoi-con-len-dinh-cao/chuong-337.html.]

 

“Mẹ ơi, vui ạ?"

 

Đường Điềm mỉm , xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của bé:

 

“Không , vui."

 

Tiểu d.ư.ợ.c tinh đặt quân cờ xuống, chui lòng cô:

 

“Mẹ dối, rõ ràng vui mà."

 

“Mẹ ơi, con phát hiện một chú heo nhỏ trong hộp nhỏ của bà ngoại, con đưa chơi."

 

“Chú heo nhỏ?"

 

Tiểu d.ư.ợ.c tinh kéo Đường Điềm dậy, dẫn cô xem thứ phát hiện .

 

Cái hộp mà bé chính là những di vật của mà Viên lão gia t.ử tìm thấy cho Đường Điềm.

 

Đường Điềm vẫn luôn để một chỗ, từng xem kỹ.

 

Tiểu d.ư.ợ.c tinh thỉnh thoảng tò mò sẽ lôi xem.

 

Đường Điềm xổm xuống, nhận lấy chú heo nhỏ trong tay bé, trông giống như vàng thật , ngộ nghĩnh đáng yêu, sức nặng nhất định.

 

Cô quan sát quan sát , trong lòng khỏi nghi ngờ, lẽ thật sự là vàng ?

 

“Con phát hiện cái ?"

 

Tiểu d.ư.ợ.c tinh c.ắ.n ngón tay nhỏ:

 

“Chính là ở cái hộp nhỏ đó ạ."

 

Đường Điềm mở hộp , bên trong ngoài con heo vàng còn một bức thư.

 

“Mẹ nhớ trong thư mà nhỉ?"

 

Tiểu d.ư.ợ.c tinh dùng ngón tay nhỏ chỉ bên chiếc hộp:

 

“Ở đây đẩy một cái là nó ạ."

 

Đường Điềm theo lời bé đẩy qua, quả nhiên xuất hiện một ngăn bí mật.

 

nghĩ ngợi nhiều, vội vàng mở bức thư .

 

như cô dự đoán, đây là bức thư cô để cho cô.

 

Nói một cách chính xác thì chắc hẳn là di thư.

 

Đường Điềm kỹ từng chữ từng chữ một, giọng điệu tuy bình thản nhưng cô vẫn thể cảm nhận nỗi xót xa đằng bức thư .

 

Ngoài bức thư , trong phong thư còn kẹp hai tờ giấy mỏng.

 

Đường Điềm mở xem, kinh ngạc phát hiện đây chính là một danh sách của hồi môn!

 

Mẹ cô rõ ràng trong phong thư, những thứ đều là của hồi môn của bà, đang ở trong tay Đường Chấn Hoa.

 

Nực là, trong thư của cô còn nhắc đến tên của một , Tần Tuệ Mẫn!

 

Đường Điềm kinh nộ, Đường Chấn Hoa bao giờ với cô về những chuyện .

 

chị em Tần Tuệ Mẫn của cô, đồng thời cũng là chị em của Chu Lan Lan, đúng là giỏi xoay xở thật đấy.

 

Tiểu d.ư.ợ.c tinh đột nhiên phát hiện, khi xem xong chú heo nhỏ dường như càng giận hơn.

 

“Mẹ ơi, thế?"

 

Tiểu d.ư.ợ.c tinh lí nhí hỏi.

 

Đường Điềm bế bé lên:

 

“Không , chỉ là cướp đồ của bà ngoại, tức giận."

 

“Đồ của bà ngoại ở đây ạ?"

 

“Đồ của bà ngoại nhiều, ở đây chỉ một phần thôi, còn nhiều ở chỗ ông ngoại, cần qua đó lấy ."

 

Tiểu d.ư.ợ.c tinh mặc dù đối với nhiều chuyện vẫn còn mơ hồ, nhưng cũng quan hệ giữa Đường Điềm và ông ngoại .

 

“Vậy chúng mau lấy ạ."

 

“Mẹ là định lấy , nhưng thể dẫn con theo, con bảo dì Thiến Thiến ở đây chơi với con, đến nhà ông ngoại nhé?"

 

Tiểu d.ư.ợ.c tinh lắc đầu:

 

“Con , con cùng ."

 

 

Loading...