TN 70, Nữ Phụ Thức Tỉnh: Một Mình Nuôi Con Lên Đỉnh Cao - Chương 635

Cập nhật lúc: 2026-04-23 12:14:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô từng tờ hóa đơn gửi đến chỗ Đường Điềm, cộng mấy trăm nghìn tệ.”

 

Đường Điềm hề chớp mắt, cứ thế chuyển tiền .

 

Phải rằng, một công nhân xưởng dệt mỗi tháng cũng chỉ mấy chục tệ.

 

Mấy trăm nghìn là tiền mà bình thường mấy đời cũng kiếm nổi.

 

“Đường Điềm, về nghỉ ngơi một chút , đồ đạc thể chuyển đến ngay , tin tức cũng truyền về nhanh thế ."

 

Lưu Tân Nguyệt khuyên bảo.

 

Đường Điềm xoa thái dương, “Cô cho trông coi, đừng dừng ."

 

Lưu Tân Nguyệt cau mày, “Đồ đạc đủ , chúng cũng thần thánh, tận lực là ."

 

Tận lực là đúng, nhưng cũng nên đem hết gia sản của đổ chứ.

 

Đường Điềm ý của cô , mỉm :

 

“Cô yên tâm, tự chừng mực.

 

Nếu lấy nổi tiền thì .

 

Yên tâm , vẫn đến mức phá sản ."

 

Việc đối với cô chỉ là sức mọn mà thôi.

 

Đường Điềm từng nhắc với ai, Trình Văn cho Vệ Hân ít cổ phần công ty, Vệ Hân chuyển cho cô.

 

Cho dù cô gì, mỗi năm cũng tiền cổ tức nhiều đến mức họ tưởng tượng nổi.

 

Đường Điềm vỗ vai cô , “Cô cũng mệt , nghỉ ngơi ."

 

Khi cô về quân khu, cơ thể kiệt sức đến cực điểm, sắc mặt trắng bệch.

 

Tiểu Dược Tinh và Hữu Hữu hai ngày gặp , từ trong nhà chạy ùa .

 

“Mẹ ơi!"

 

Đường Điềm mỉm , ôm chúng lòng, “Có ngoan nào?"

 

Tiểu Dược Tinh như một bà cụ non, xoa đầu cô, “Mẹ mệt quá , nghỉ ngơi cho nhé."

 

Đường Điềm mỉm hôn lên mặt chúng, “ , ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ chuyện hẳn hoi với các con."

 

Cũng Tiểu Dược Tinh thật ngoan ngoãn.

 

Cô bé dắt tay Đường Điềm trong, dép cho , lấy nước nóng lấy khăn lau mặt, vô cùng chu đáo.

 

Đường Điềm gần như đặt xuống là ngủ ngay, Tiểu Dược Tinh và Hữu Hữu mỗi đứa một bên, cạnh cô cũng ngủ .

 

Đường Điềm mệt quá, ngủ đến tận tối mịt vẫn tỉnh, nhờ Tiểu Dược Tinh gọi dậy.

 

“Mẹ ơi, thím Tôn dậy ăn cơm ạ."

 

Hữu Hữu cũng vỗ tay theo, “Ăn cơm cơm, ăn cơm cơm."

 

“Mẹ ơi, em trai đói kìa."

 

Tiểu Dược Tinh kéo tóc Đường Điềm.

 

Đường Điềm mắt nhắm mắt mở ôm chúng lòng, “Mẹ tỉnh , các con ngoài ăn cơm ."

 

Trên bàn ăn, Tôn Á Phương cũng kể cho Đường Điềm về tình hình gần đây.

 

“Cái cô Diệp Tiên quả thực mấy bắt chuyện với Đường Đường, chị dám lơi lỏng một khắc nào, cứ chằm chằm đấy.

 

rốt cuộc là hạng gì?

 

Trước đây hai đứa quen ?"

 

Sắc mặt Đường Điềm lạnh, “Bây giờ em rảnh đối phó với cô , đợi chuyện động đất ở Cam Nam qua , sẽ thu xếp cô ."

 

Tốt nhất là bản cũng nên an phận một chút, đừng tìm đến cửa lúc .

 

Diệp Nhiên Nhiên hạng điều như , khó khăn lắm mới thấy Đường Điềm về quân khu, cô nhất định ló mặt đến để gây chú ý.

 

Sáng sớm hôm , cô sang , tay bưng đồ.

 

“Đường Điềm, hai ngày qua cô đều vận chuyển vật tư cho khu vực thiên tai, chắc chắn là mệt nhỉ?"

 

Diệp Nhiên Nhiên chớp chớp đôi mắt lớn, vẻ mặt đầy quan tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-nu-phu-thuc-tinh-mot-minh-nuoi-con-len-dinh-cao/chuong-635.html.]

 

Ánh mắt Đường Điềm rơi bát thạch đen tay cô , “Đây là cái gì?"

 

“Thạch đen, chắc là cô ăn bao giờ nhỉ?

 

đặc biệt cho cô đấy!"

 

Đường Điềm trong, Diệp Nhiên Nhiên mỉm theo.

 

“Sắc mặt cô trắng, hai ngày qua chắc chắn nghỉ ngơi đúng ?"

 

Diệp Nhiên Nhiên tùy tiện tán gẫu với cô vài câu.

 

Đường Điềm đáp lời mà xuống.

 

“Đã nghỉ ngơi thì nên đến phiền mới ."

 

Đường Điềm nhàn nhạt .

 

Đối mặt với Diệp Nhiên Nhiên, cô thực sự mệt mỏi ứng phó.

 

Diệp Nhiên Nhiên sững một lát, nhưng nụ nhanh ch.óng nở môi, “Biết cô mệt , ăn xong thạch đen sẽ về ngay, phiền cô ."

 

Đường Điềm như một cái, “Sao ba bát thế?"

 

Diệp Nhiên Nhiên :

 

cũng ăn mà, đặc biệt sang đây tìm cô ăn cùng."

 

Đường Điềm “ồ" một tiếng, “Nhà thìa."

 

Điều rõ ràng ngoài dự tính của Diệp Nhiên Nhiên, cô ngẩn , “Bình thường nhà cô nấu nướng gì ?"

 

Đường Điềm lắc đầu, “ bao giờ tự nấu cơm."

 

Diệp Nhiên Nhiên nhíu mày, “Vậy , về lấy, cô đợi ."

 

Đường Điềm nên ngu ngốc nữa.

 

Mục đích của Diệp Nhiên Nhiên đều hết lên mặt .

 

Tiểu Dược Tinh khịt khịt mũi ngửi, “Mẹ ơi, bát vấn đề gì, hai bát cho đồ , đồ khác đấy ạ."

 

Mùi hôi hôi, bé thích.

 

Đường Điềm đem bất kỳ một bát nào đổi chỗ với bát mặt Diệp Nhiên Nhiên, cũng chẳng Diệp Nhiên Nhiên bỏ thu-ốc gì, cứ để cô tự dựa vận may .

 

Diệp Nhiên Nhiên nhanh, ánh mắt còn lộ vẻ hưng phấn.

 

Cho dù đổi một khuôn mặt khác thì bản tính của cô vẫn khó đổi.

 

Làm chuyện mà chỉ hận thể cho cả thiên hạ .

 

Diệp Nhiên Nhiên bỏ thìa , “Ăn , đặc biệt cho thêm mật ong đấy!"

 

Đường Điềm bưng một bát lên, Diệp Nhiên Nhiên vội :

 

“Bát đó là dành cho Đường Đường và Hữu Hữu."

 

Đường Điềm lộ vẻ nghi hoặc, “Dành cho chúng?

 

Có gì khác ?"

 

Sắc mặt Diệp Nhiên Nhiên trắng bệch, vẻ mặt ngượng ngùng, “Không , chỉ là ngọt hơn một chút thôi, gì khác cả."

 

Cũng , dù cũng gần như .

 

Đường Điềm “ừm" một tiếng, “Không , thích ăn ngọt, hai đứa nhỏ thích ăn thạch đen."

 

Diệp Nhiên Nhiên Đường Điềm ung dung ăn hết bát thạch đen, đồng t.ử co rụt , dường như thể thấy tiếng tim đập như đ.á.n.h trống.

 

ăn !

 

thực sự ăn !

 

Quá suôn sẻ!

 

Sau những chuyện đây, Diệp Nhiên Nhiên từng lúc nghi ngờ Đường Điềm tà môn, ngờ cũng ngày cô thể chuyện suôn sẻ như ?

 

Đường Điềm ăn vài miếng, ngẩng lên , “Cô ăn ?

 

Vị cũng khá ngon đấy."

 

 

Loading...