TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 350: Đám cưới này, tôi nhất định phải làm mối cho bằng được

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:46:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những năm qua, Điền Văn Hồng quen với việc phu nhân Lữ trưởng, quen xung quanh nể trọng và bao giờ từ chối .

Bất thình lình Thẩm Thú Linh khước từ, bà lập tức cảm thấy lòng tự trọng của x.úc p.hạ.m nặng nề.

Cung Đại Hoa xong cũng trợn tròn mắt: "Cái cô họ Thẩm to gan thế ? Đến cả lời của Văn Hồng mà cô cũng dám từ chối ?"

vạn ngờ Điền Văn Hồng từ chối, trong lòng kinh ngạc, nảy sinh một cảm giác khác lạ.

Kể từ khi Điền Văn Hồng kết hôn, bà còn dám tùy tiện với đối phương như nữa, mỗi chuyện đều cân nhắc kỹ càng. Ai mà cô gái mồ côi đáng thương từng ở nhờ nhà bà năm xưa, giờ lột xác thành phu nhân Lữ trưởng cơ chứ.

Lúc Lý Tiểu Hương cũng đang ghế sô pha, cô phụ họa theo: "Đồng chí Thẩm quả thực thái độ quá đáng, cô coi dì Hồng gì cả. Chuyện mà truyền ngoài chắc rụng răng mất."

Điền Văn Hồng con Cung Đại Hoa thêm dầu lửa, cơn giận trong lòng càng bốc cháy hừng hực.

lạnh lùng thốt một tiếng, : "Chỉ hạng như cô mà cũng dám từ chối ? Đợi lát nữa ông Lưu về, sẽ bảo ông ngày mai đích tìm cô chuyện cho lẽ. Chuyện mai quyết định đấy!"

Không để bà mai chứ gì, thì bà cứ để ông Lưu , xem cô còn lời nào để .

Cung Đại Hoa mừng rỡ mặt, lập tức : "Vậy để chuẩn ít rượu ngon thức nhắm, lát nữa hai ăn bàn bạc."

vốn ngứa mắt Thẩm Thú Linh, nếu thể nhân cơ hội gây khó dễ cho đối phương thì cũng coi như lỗ.

Lữ trưởng Lưu hôm nay bận rộn công việc, mãi đến hơn chín giờ tối mới về đến nhà.

Bình thường giờ , trong nhà đều ngủ từ lâu, nhưng hôm nay khi mở cửa , ông thấy Điền Văn Hồng đang bên bàn ăn. Trên bàn bày biện hai ba món thịt, rõ ràng là đang đợi ông.

Trong lòng Lữ trưởng Lưu thầm dấy lên một dự cảm chẳng lành, ông vô thức liếc về phía phòng của con Cung Đại Hoa. Cửa phòng đóng c.h.ặ.t, chẳng điều gì.

Ông cảm thấy chuyện chắc chắn thoát khỏi can hệ với con nhà họ Cung.

"Anh Lưu, giờ mới về, cơm canh nguội hết cả ." Điền Văn Hồng dậy tới bên cạnh Lữ trưởng Lưu, đon đả đón lấy chiếc túi tay ông, dẫn ông xuống bàn ăn.

Lữ trưởng Lưu thấy vợ nhiệt tình như thì cảm thấy thoải mái chút nào, ông nhịn : " họp xong, nếu em đợi thì cứ ngủ ."

Ông cứ nghĩ Điền Văn Hồng chắc là ăn .

"Em đợi để cùng ăn mà." Điền Văn Hồng xới hai bát cơm.

Cơm đậy kín nên vẫn còn ấm, nhưng thức ăn thì nguội ngắt, đĩa thịt hầm khoai tây bàn bắt đầu đông mỡ .

Điền Văn Hồng đặt bát cơm xuống : "Để em mang thức ăn hâm nóng ."

"Khỏi , ăn đại chút là ." Lữ trưởng Lưu , dù bụng thì cũng như cả thôi.

Điền Văn Hồng cũng nữa mà xuống bàn. Bà đang thầm sắp xếp lời lẽ trong đầu thì Lữ trưởng Lưu ở đối diện mở lời : "Nói , em chuyện gì?"

Dạo gần đây hai vợ chồng cãi con Cung Đại Hoa, nên giọng điệu của Lữ trưởng Lưu cũng mấy .

Điền Văn Hồng đang việc cần nhờ nên cũng chẳng buồn để ý đến thái độ của ông, bà cân nhắc một lát : "Anh xem, Tiểu Hương đến nhà cũng một thời gian . Con bé là một cô gái , nhưng ngặt nỗi phận trớ trêu nên giờ vẫn gả ..."

Lữ trưởng Lưu thì thầm lạnh trong lòng, nhưng bề ngoài vẫn tiếp tục cúi đầu và cơm, hỏi: "Em trúng ai ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-350-dam-cuoi-nay-toi-nhat-dinh-phai-lam-moi-cho-bang-duoc.html.]

Điền Văn Hồng vội vàng : "Cũng trong khu tập thể quân đội , mà là một đồng chí nam ở khu nhà máy đối diện, tên là Văn Tùng Bân, qua . Vợ của đồng chí Văn đó mất sớm, giờ đang sống một nuôi con gái."

tiếp: "Em thấy đồng chí Văn và Tiểu Hương xứng đôi. Tính tình Tiểu Hương hiền lành, gả qua đó còn thể giúp chăm sóc con cái. Anh Lưu, thấy thế nào?"

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Lữ trưởng Lưu chút mơ hồ, trong đầu còn hình dung đó là ai, bèn hỏi: "Văn Tùng Bân? Là ai cơ? Người của quân khu , em bảo mai thế nào ? Có tìm thì cũng tìm bên khu nhà máy chứ."

Dù ông quen vài lãnh đạo bên nhà máy đối diện nhưng cũng chỉ là xã giao, ai họ Văn cả.

Điền Văn Hồng : "Sao mai ? Con gái của đồng chí Văn đó là bé An An thường xuyên sang nhà Đoàn trưởng Cố chơi đấy, dạo sang . Ngày mai cứ cùng em qua nhà Đoàn trưởng Cố một chuyến là xong."

bồi thêm: "Sẵn tiện em cũng xem tính nết con bé An An đó thế nào, để Tiểu Hương gả qua còn đường mà chung sống."

một cách thản nhiên như thể chuyện định đoạt xong xuôi.

Nghe Điền Văn Hồng , Lữ trưởng Lưu cuối cùng cũng nhớ Văn Tùng Bân và An An là ai. Ngay đó, mặt ông sầm .

Ông đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, giọng nghiêm nghị: "Hồ đồ!"

Chưa đến phận của đồng chí Văn , chỉ mối quan hệ giữa Thú Linh và An An, ông đời nào giới thiệu Lý Tiểu Hương qua đó.

Ông Thú Linh và An An đều từ Thủy Thị tới, hơn nữa Thú Linh yêu quý An An, coi con bé như em gái ruột thịt.

Nếu ông mà giới thiệu Lý Tiểu Hương qua, chẳng là đang tự gây nghiệp ? Cha con mới đoàn tụ bao lâu, bà lo sốt sắng đòi mai mối cho .

Vạn nhất thành, cái mặt già của ông giấu cho hết hổ.

"Sao em là hồ đồ chứ?!" Điền Văn Hồng Lữ trưởng Lưu mắng thì cảm thấy mất mặt, giọng tự chủ mà cao lên mấy tông.

cho rằng cũng là vì lo cho cái nhà thôi, Tiểu Hương cứ mãi gả khiến bà cũng sốt ruột. Khó khăn lắm mới tìm một phù hợp, thể nắm bắt lấy.

Lữ trưởng Lưu thấy vợ bày cái vẻ sẵn sàng cãi lộn thì cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Ông phẩy tay : "Nói với em cũng chẳng thông. Đợi qua mồng hai Tết, em đưa con nhà họ Cung về . Em cũng phép ý đồ gì với đồng chí Văn nữa. Từ nay về con họ tới nhà , em cũng ít qua với bọn họ thôi!"

Những lời nặng nề, cũng chính là tiếng lòng của Lữ trưởng Lưu. Bao nhiêu năm qua, ông sớm thấu bộ mặt của con nhà họ Cung.

Sở dĩ ầm lên là vì vợ đen đủi của ông, cứ khăng khăng bảo tám trăm năm Cung Đại Hoa thu nhận cô gái mồ côi cha như bà , đó là cái ơn huệ lớn lao.

Ơn huệ gì chứ? Nhà bà để bao nhiêu đồ đạc, thu nhận thì bọn họ chiếm đống tài sản đó tay?

Điền Văn Hồng ngờ một Lữ trưởng Lưu vốn tính hiền lành thể những lời tuyệt tình như , nhất thời bà kinh ngạc đến mức nên lời.

Miệng há hốc mấy , mãi mới rặn một câu: "Anh Lưu, nghiêm túc đấy chứ?"

Lữ trưởng Lưu đặt bát xuống bàn, : "Những lời đáng lẽ từ lâu , em tự suy nghĩ cho kỹ ."

Nói xong, ông cũng chẳng buồn cái vẻ mặt như chịu uất ức tày trời của Điền Văn Hồng, thẳng phòng.

Ông cũng thấy uất ức lắm chứ, con nhà họ Cung bôi tro trát trấu mặt ông bao nhiêu , nào ông chẳng nghiến răng chịu đựng. Lần hủy hôn, đó ông còn mang bao nhiêu đồ đạc sang nhà trai để tạ .

Ông là Lữ trưởng, chứ kẻ chuyên dọn bãi chiến trường cho khác!

 

Loading...