TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 351: Có phải An An xảy ra chuyện gì không?

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:46:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điền Văn Hồng cánh cửa phòng đóng sầm , bà ghế mà cảm thấy cả lạnh toát.

Tình nghĩa vợ chồng bao nhiêu năm, mà ông Lưu chẳng dành cho bà một chút tôn trọng tối thiểu nào. Thím Cung là ân nhân của bà mà, ông thể bảo bà đuổi thẳng thừng như .

Bên ngoài thì là chán ghét con thím Cung, nhưng thực chất là chán ghét bà ...

Trái tim Điền Văn Hồng đau thắt , hốc mắt cũng đỏ hoe.

lúc , cửa phòng bên cạnh khẽ mở, Cung Đại Hoa bước tới bên bàn ăn.

thấy Điền Văn Hồng đang buồn bã, bèn hạ thấp giọng hỏi: "Văn Hồng, thế nào ? Lữ trưởng Lưu đồng ý ?"

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Điền Văn Hồng lắc đầu: "Không thím, chỉ là mối lái của Tiểu Hương khó , ông Lưu đồng ý. Thật ngại quá, thím ạ."

Nếu ông Lưu bằng lòng thì bà cũng chẳng thêm gì nữa.

Cung Đại Hoa , trong mắt lóe lên một tia giận dữ thể kiểm soát, nhưng cố gắng kìm nén xuống.

tiến lên ôm lấy vai Điền Văn Hồng, an ủi: "Văn Hồng, con đừng như . Lữ trưởng Lưu thì thôi, đừng vì thím và Tiểu Hương mà khó chịu. Thím và Tiểu Hương đều là từ quê lên, khinh ghét cũng là chuyện thường tình, chúng thím quen ..."

Nói đoạn, Cung Đại Hoa thở dài một tiếng, lộ rõ vẻ tự ti, ai oán.

Điền Văn Hồng áy náy ôm lấy Cung Đại Hoa, nhưng bà vẫn lời nào.

Cái gì nặng cái gì nhẹ bà vẫn còn phân biệt , ngộ nhỡ ông Lưu nổi khùng lên, khéo đến cả bà cũng đuổi chừng.

Cung Đại Hoa đợi một lúc lâu mà thấy câu mong chờ, trong lòng bực bội, bèn tùy tiện tìm một cái cớ để về phòng.

Điền Văn Hồng bóng lưng đối phương rời , tổng thấy dường như bà chút mất kiên nhẫn. Có lẽ lúc đang quá buồn bã nên cái gì cũng thấy thiện cảm.

Trong phòng, Cung Đại Hoa thuật chuyện cho Lý Tiểu Hương , sắc mặt Lý Tiểu Hương lập tức trở nên vô cùng khó coi.

"Thật là quá đáng, đây họ nợ nhà nhiều như thế, mà chút việc nhỏ cũng giúp!" Lý Tiểu Hương bực bội thốt lên.

Cứ như Điền Văn Hồng đang nợ cô bao nhiêu tiền bạc và ân tình bằng.

Cung Đại Hoa thở dài: "Nếu họ giúp thì thôi, chúng tự nghĩ cách. Đợi khi chúng tìm lối thoát, nhà cao cửa rộng thì cũng chẳng thèm ở đây nữa."

nhất định gả Tiểu Hương cho giàu .

Lý Tiểu Hương xong, mắt sáng rực lên: "Mẹ, cách gì ?"

Cung Đại Hoa ghé tai Lý Tiểu Hương thầm thì một hồi lâu, mãi đến tận khuya con họ mới ngủ.

Đêm nay Điền Văn Hồng ngủ , bà cứ trằn trọc mãi giường. Nhìn sang đàn ông bên cạnh, ông sớm ngáy o o, như thể từng chuyện gì xảy ...

*

Ngày hôm , An An dậy từ sớm để xem hai bé Trăng nhỏ và Sao nhỏ. Nỗi buồn lúc ngủ tối qua tan thành mây khói, như thể bao giờ tồn tại.

Thẩm Thú Linh An An đang bận rộn pha sữa, cô cảm thấy nên tìm cơ hội để chuyện với Văn Tùng Bân.

Bình thường An An trông hoạt bát, vui vẻ, nhưng sâu trong lòng cô bé vẫn thiếu cảm giác an , điều thể nhận qua những lời con bé tối qua.

Có lẽ thường ngày ai đó điều gì khiến An An cảm thấy bất an...

Thẩm Thú Linh càng nghĩ càng thấy cần sớm trao đổi chuyện với Văn Tùng Bân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-351-co-phai-an-an-xay-ra-chuyen-gi-khong.html.]

Thế là khi ăn sáng xong, cô đạp xe đến nhà khách ngay mà ghé qua phòng trực.

Cô gọi điện đến văn phòng nhà máy, đầu dây bên nhanh ch.óng bắt máy, khi xác nhận cô tìm Văn Tùng Bân thì họ tạm cúp máy để gọi .

Mười phút , Thẩm Thú Linh gọi nữa, Văn Tùng Bân bắt máy. Cô liền thuật đầu đuôi chuyện xảy hôm qua.

"Anh Văn, em nghi ngờ ở trong nhà máy ai đó chuyện tương tự với An An ? Nếu tối qua con bé cũng chẳng với em những lời đó ." Giọng điệu Thẩm Thú Linh nghiêm trọng.

Văn Tùng Bân im lặng vài giây, đó : " nghĩ là ai những lời đó với An An . Thú Linh, cảm ơn cô cho chuyện , sẽ xử lý thỏa để An An những lời như nữa."

Thỉnh thoảng công việc bận rộn, gửi An An sang nhà thím hàng xóm. Thím mấy hỏi tìm đối tượng , chắc hẳn là hỏi giúp con gái là Lữ Hoa.

Chắc hẳn khi từ chối, thím hàng xóm mới những lời đó với An An.

Trước đây An An sang đó đều vui, bắt đầu từ một thời gian , mỗi An An dường như còn vui vẻ như nữa, nhưng con bé cũng hề từ chối .

Anh chẳng cần suy nghĩ cũng là An An gây thêm phiền phức cho .

Văn Tùng Bân mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh thẫm. Anh lặng một hồi khi gác máy mới rời . Vừa bước khỏi văn phòng, thấy một nữ đồng chí mặc đồ bảo hộ màu xám đang bên ngoài.

Cô gái đó dáng cao gầy, gương mặt ôn hòa, trông thiện cảm.

"Tùng Bân, thôi, chúng cùng về xưởng nghiên cứu. An An ở bên khu quân đội chơi vui ? Hôm nào việc lên trấn ngang qua quân khu sẽ ghé thăm con bé nhé." Lữ Hoa mỉm .

An An mới bao lâu mà cô thấy nhớ con bé .

Văn Tùng Bân thần sắc lạnh lùng: "Không cần , cũng mong đồng chí Lữ đừng qua quân khu thăm An An gì, đợi An An về cũng sẽ phiền cô nữa."

Nhà Lữ Hoa ngay sát vách nhà , bình thường Lữ Hoa và thím hàng xóm cũng nhiệt tình. Nếu bận rời xưởng nghiên cứu , thím hoặc Lữ Hoa giờ sẽ chủ động bảo An An sang nhà họ chơi.

và Lữ Hoa cùng xưởng nhưng cũng coi như là đồng nghiệp trong cùng nhà máy. Anh vốn nghĩ ngợi gì nhiều cho đến khi thím hàng xóm đề cập đến chuyện tìm đối tượng cho .

Lúc đó lập tức từ chối, thím trông vẻ giận, quan hệ giữa hai nhà cũng căng thẳng. Ngược thái độ của thím còn nhiệt tình hơn, nhưng còn nhắc đến chuyện mai nữa.

Anh cứ ngỡ chuyện trôi qua , ngờ đối phương lén lút những lời đó với An An. Nếu Thú Linh phát hiện , con bé còn buồn bã đến bao giờ nữa...

Càng nghĩ, lòng Văn Tùng Bân càng thấy áy náy vô cùng. Anh cảm thấy thời gian qua quá lơ là, bỏ bê An An nên mới nhận sự việc .

Lữ Hoa Văn Tùng Bân , gương mặt lập tức hiện rõ vẻ hoảng loạn, cô dồn dập hỏi: "Tùng Bân, chuyện gì xảy ? Có An An gặp chuyện gì ?"

Cô thật lòng yêu quý An An, cho dù Tùng Bân tìm đối tượng nữa, cô cũng thấy chẳng , vẫn nguyện ý thiết với con bé.

Văn Tùng Bân dừng bước, vẻ hoảng hốt mặt Lữ Hoa, hít sâu một : "Đồng chí Lữ, xin ."

Nói xong, sải bước rời . Bất kể Lữ Hoa bà thím những lời đó với An An , đều nên qua với đối phương nữa.

Lữ Hoa ngây tại chỗ, theo bóng lưng Văn Tùng Bân hồi lâu.

Là do cô quá nóng lòng, nên để dò xét thái độ của An An, càng nên để bà những lời đó...

*

Trong khu tập thể quân đội.

Thẩm Thú Linh đạp xe từ nhà khách về đến sân nhà , còn kịp tới cổng thấy tiếng ồn ào truyền .

 

 

Loading...