TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 402: Có người vợ quân nhân nào mà giỏi giang như thế không?

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:46:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Lệ há hốc mồm, khuôn mặt lộ rõ vẻ thể tin nổi.

ngờ hai là vợ chồng? Làm gì vợ quân nhân nào mà giỏi giang đến mức khó tin như thế?

Không chỉ là một bác sĩ Đông y tài giỏi, mà còn giữ chức vụ tại Viện nghiên cứu Kinh thành, còn trao tặng Huân chương hạng Nhì. Nhìn khắp cả nước, liệu mấy vợ quân nhân những điều phi thường như cô?

Mấy bà thím khi hết kinh ngạc thì ai nấy đều nở nụ rạng rỡ môi.

"Ái chà chà, bảo mà, bác sĩ Thẩm và Đoàn trưởng Cố là những luôn lo lắng cho dân nghèo chúng , thể chuyện thương phong bại tục ."

" thế, Đoàn trưởng Cố và bác sĩ Thẩm đúng là trai tài gái sắc, một cặp trời sinh, xứng đôi quá chừng."

"Đoàn trưởng Cố và bác sĩ Thẩm con cái đề huề mà vẫn lặn lội tới đây hỗ trợ chúng , thật sự vất vả cho hai quá."

"Đây mới đúng là bạn đời cách mạng, trời sinh một cặp, chẳng giống mấy cái quân quấy hôi, chuyên thọc gậy bánh xe!"

"Người thì bảo vệ tổ quốc, thì cứu giúp đời, đây là cùng sát cánh chiến đấu vì sự nghiệp xây dựng đất nước đây mà. Mấy đồng chí quân y nào đó nên mà học tập, bớt cái thói soi mói , đừng để đến nhà quê như bọn cũng khinh cho."

"Người tuy là vợ chồng nhưng việc hăng hái hơn bất cứ ai, chẳng hề hé môi nửa lời về quan hệ riêng tư, đúng là những đồng chí ưu tú hết lòng vì dân."

"Chẳng thế thì , như ai cứ lười biếng trốn việc, hở là nghĩ cho khác, còn định mượn tay bọn chuyện xằng bậy nữa chứ, chẳng thèm soi gương xem là hạng gì!"

"..."

Mấy bà thím mỗi một câu tranh khen ngợi, hận thể đưa Thẩm Thú Linh và Cố Cẩn Mặc lên tận mây xanh.

Không ai ngờ họ là vợ chồng, khen ngợi họ, nhân tiện mỉa mai Lưu Lệ một trận tơi bời.

Mặt Lưu Lệ đỏ gay như gấc chín, chỉ đ.â.m đầu xuống sông cho xong. Cô thấy Thẩm Thú Linh thực sự là khắc tinh của , nào chạm mặt cũng khiến cô nhục nhã ê chề.

Lưu Lệ chịu nổi những lời chỉ trích của các bà thím và ánh mắt đầy vẻ mỉa mai của Thẩm Thú Linh cùng Cố Cẩn Mặc, cô ôm mặt chạy biến mất.

Lúc trời tối hẳn, Thẩm Thú Linh thấy Lưu Lệ khỏi thì cũng khuyên các bà thím về nghỉ ngơi.

Đợi khi tản hết, Cố Cẩn Mặc mới nắm tay đưa cô về tận lều y tế.

"Em về khu tập thể quân đội đợi nhé." Thẩm Thú Linh với khi bước trong.

Cố Cẩn Mặc đáp nhẹ một tiếng: "Ừ, em , tối nay nghỉ ngơi cho ."

Hai chia tay về chỗ của , gian bên ngoài lều trở vẻ tĩnh lặng.

Nhiếp Phán Nam nãy giờ vẫn luôn nấp ở đằng xa, lúc mới sa sầm mặt mày bước gần. Chuyện xảy đều thấy hết, con ngốc Lưu Lệ chỉ hỏng việc của cô thôi!

Nhiếp Phán Nam ngoài lều hai ba vòng, đó hạ quyết tâm vén màn bước lều nghỉ ngơi của các quân y. Cô thò đầu , bên trong tối đen như mực.

hạ thấp giọng, khẽ gọi bên trong: "Bác sĩ Thẩm, cô ngủ ? Bác sĩ Thẩm ơi..."

Thẩm Thú Linh đáp lời, thực cô vẫn ngủ, Nhiếp Phán Nam quanh quẩn bên ngoài lều nãy giờ cô đều cảm nhận .

Thấy Thẩm Thú Linh trả lời, Nhiếp Phán Nam chút sốt ruột, tối nay cô nhất định gọi bằng ngoài mới thôi.

Nghĩ , cô liền mò mẫm trong lều. Vì giường của Thẩm Thú Linh ở nên cô hạ giọng gọi liên tục.

"Bác sĩ Thẩm, cô ngủ ? chút chuyện tìm cô..."

Từng bước của Nhiếp Phán Nam đều hết sức cẩn thận, cô sợ sẽ thức giấc những khác, nhưng thực tế là phần lớn trong lều đều ngủ.

Ban nãy đều chứng kiến hoặc ngóng vụ náo nhiệt của Thẩm Thú Linh bên bờ sông. Tuy diễn lâu nhưng ai nấy đều chú ý, thì chạy xem, thì hóng ở cửa lều, tóm là chẳng ai ngủ sớm cả.

Ngay cả mấy bà thím ồn ào lúc nãy, đường về cũng vẫn còn đang rôm rả bàn tán về chuyện .

Trước khi Thẩm Thú Linh lều, bọn họ vẫn còn đang bàn luận sôi nổi, thấy cô mới im bặt để giả vờ ngủ.

Giờ thấy Nhiếp Phán Nam lén lút gọi Thẩm Thú Linh trong, trong lều đều rõ mười mươi, tuy chẳng ai lên tiếng nhưng đều đang nín thở theo dõi từng cử động của cô .

Nhiếp Phán Nam tìm từng giường một, cô rón rén tiến đến giường đầu tiên. Giữa gian tối om, để rõ mặt giường, cô cúi , ghé sát mặt mặt đối phương.

Hai giây , một tiếng hét thất thanh "Á-" vang lên, ngay đó là một tiếng tát tai nảy lửa.

"Chuyện gì thế, chuyện gì thế?" Những vốn đang tỉnh táo xung quanh liền hào hứng nhao nhao lên.

Một tràng âm thanh lạch cạch vang lên liên tiếp.

Rất nhanh đó, một chiếc đèn măng-xông thắp sáng, ánh sáng tỏa giúp rõ cảnh tượng trong lều.

Nhiếp Phán Nam đang ôm mặt đờ đó, trông cô như đ.á.n.h cho choáng váng. Uông Tiểu Mộng thì giường, chằm chằm về phía Nhiếp Phán Nam với ánh mắt đầy giận dữ.

"Cô cái gì hả? Định dọa c.h.ế.t đấy !" Uông Tiểu Mộng giơ tay chỉ thẳng mặt Nhiếp Phán Nam.

Vừa cô đúng là một phen khiếp vía, ai mà ngờ đột ngột ghé sát mặt như thế.

Nghe thấy lời chỉ trích, Nhiếp Phán Nam lập tức tỉnh táo cái tát bất ngờ, cô cũng nổi khùng lên: "Sao cô dám đ.á.n.h !"

"Ai bảo cô dán sát mặt gì, cứ tưởng là ma hiện về chứ!" Uông Tiểu Mộng vỗ vỗ n.g.ự.c, vẻ mặt vẫn hết bàng hoàng.

Thẩm Thú Linh như , giọng cô mang theo vài phần mỉa mai: "Nửa đêm nửa hôm mà nhà báo Nhiếp lén lút mò đây, chắc là để phỏng vấn đấy chứ?"

Nhiếp Phán Nam đang bừng bừng tức giận bỗng chốc trở nên chột , giọng cũng nhỏ nhiều, cô : "Bác sĩ Thẩm, qua đây là vì chút việc tìm cô thôi."

"Nửa đêm nửa hôm cô tìm bác sĩ Thẩm việc gì? Trông cô tỉnh táo thế , chẳng giống đang bệnh chút nào." Uông Tiểu Mộng lập tức lên tiếng.

Cô cảm thấy phóng viên Nhiếp lén lút mò tới nửa đêm chắc chắn là ý đồ , chừng là hãm hại bác sĩ Thẩm cũng nên.

Trần Tĩnh Phương ở bên cạnh ngáp một cái: "Có chuyện gì thì để mai , giờ ai nấy đều buồn ngủ rũ mắt ."

Những khác cũng phụ họa: "Phải đấy, ai tìm lúc nửa đêm, ồn ào khiến chúng chẳng ngủ nghê gì ."

Nhiếp Phán Nam , trong mắt lóe lên vài phần hoảng loạn và oán hận, trong lòng thầm nghĩ.

Nếu do cái đồ ngu Lưu Lệ loạn lên thì cô cũng chẳng ép đây gọi , chắc chắn sớm lừa Thẩm Thú Linh bờ sông nhỏ .

"Phóng viên Nhiếp tìm việc gì thì cứ thẳng , nếu trong khả năng giúp , chắc chắn sẽ từ nan." Thẩm Thú Linh thong thả lên tiếng.

thể thấy rõ sự hoảng loạn nơi đáy mắt đối phương.

Nhiếp Phán Nam đám đông đang chằm chằm theo dõi trong lều, nghiến răng : "Bác sĩ Thẩm, chút việc riêng tìm cô, cô ngoài với một lát ."

Cứ lừa tính cách xóa sạch hiềm nghi , dù trong lều vẫn còn một Nhiếp Tố Tố, cùng lắm thì cứ để Nhiếp Tố Tố chịu tội là xong.

"Bác sĩ Thẩm thể ngoài với cô , chuyện gì thì cứ ở đây, chúng cũng chẳng thèm trộm ." Uông Tiểu Mộng lập tức chặn .

cái cô phóng viên Nhiếp chẳng giống lành gì.

Nhiếp Phán Nam Uông Tiểu Mộng tát cho một cái, nếu việc quan trọng hơn, cô chắc chắn lao xé xác cô .

Giờ thấy Uông Tiểu Mộng còn dám đối đầu với , cô trừng mắt qua một cái thật dữ tợn.

"Bác sĩ Thẩm với thì liên quan gì đến cô? Cô bớt lo chuyện bao đồng !" Giọng điệu của Nhiếp Phán Nam gay gắt, còn vẻ thiện như .

Uông Tiểu Mộng thấy cũng hừ lạnh: "Ai mà nửa đêm nửa hôm cô ôm cái ý đồ xa gì, bản cô vốn lai lịch bất minh , đừng tưởng đeo cái thẻ công tác là chứng minh là phóng viên nhé, giỏi thì cô gọi lãnh đạo của tới đây !"

Mọi đều đến đây để hỗ trợ vùng thiên tai, lẽ nên tương trợ lẫn , cùng nỗ lực sắp xếp chăm sóc bà con, ai mà ngờ lòi một "kẻ phá đám" như phóng viên Nhiếp .

Không giúp gì thì thôi, còn gây ác cảm với dân, mưu mô thì nhiều, so với những phóng viên khác đang ở tiền tuyến tư liệu, phỏng vấn thì cái tên phóng viên họ Nhiếp cứ như đồ giả .

Nhiếp Phán Nam Uông Tiểu Mộng chất vấn, cô nghiến c.h.ặ.t răng, ánh mắt chuyển sang âm hiểm, trông khá đáng sợ.

" ngoài chuyện với cô." Thẩm Thú Linh chủ động dậy khỏi giường.

Cô cũng xem cô phóng viên Nhiếp đang giở trò quỷ gì, gian chính là chỗ dựa của cô, bên trong chỉ d.a.o mà còn s.ú.n.g, tệ nhất thì cô cũng thể trốn gian.

, cô sợ phóng viên họ Nhiếp ý đồ gì.

Nhiếp Phán Nam thể theo, ánh mắt lập tức lóe lên, cô cũng chẳng thèm để tâm đến Uông Tiểu Mộng nữa, trực tiếp : "Vậy chúng ngoài ."

Uông Tiểu Mộng và những khác trong lều đều lộ vẻ lo lắng, nhưng họ cũng dám thêm gì.

Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, Thẩm Thú Linh tiếng khá lớn trong nhóm nhân viên y tế , ngoại trừ hai đội trưởng , đều ngầm coi cô như dẫn đầu.

Bên ngoài lều.

Nhiếp Phán Nam cũng lời nào, trực tiếp dẫn Thẩm Thú Linh hướng về phía bờ sông.

Thẩm Thú Linh về phía bờ sông, thản nhiên hỏi: "Phía là bờ sông , chuyện gì mà tận đó ?"

Khóe mắt cô thoáng thấy vài bóng đen ẩn hiện trong bóng tối.

Nhiếp Phán Nam lúc đang căng thẳng, trái tim đập thình thịch liên hồi, cô hạng lành gì, nhưng chuyện ngay mũi quân đội thì đây là đầu tiên.

Vạn nhất xảy sai sót gì, cô sẽ tiêu đời mất.

nghĩ đến những chuyện để trở về nhà họ Nhiếp, ánh mắt trở nên kiên định, giàu sang liều lĩnh, những chuyện đây tuy nguy hiểm bằng nhưng cũng vi phạm pháp luật .

Lần còn thoát , chắc chắn cũng sẽ thôi, chuẩn sẵn xe và t.h.u.ố.c mê , chỉ cần cô đưa tới đó là thể lặng lẽ mang .

Không tìm thấy xác thì bọn họ cũng chẳng , hơn nữa thời khắc mấu chốt, cô còn thể đẩy Nhiếp Tố Tố chịu tội .

nhận một tiền lớn mà đưa cho, cùng lắm thì nơi khác lẩn trốn, đợi êm xuôi , tiền đó đủ cho cô cả đời ăn trắng mặc trơn .

Nhà họ Nhiếp ở Kinh Thành tuy sánh với những gia đình quyền quý đại phú đại quý, nhưng cũng thuộc tầng lớp trung lưu trong thành phố, Nhiếp Phán Nam ở nông thôn suốt hai mươi năm, sớm cha nuôi hành hạ cho hỏng bét , cô trân trọng là gì, chỉ sống theo lòng hận thù và bản năng của .

Nhiếp Phán Nam chìm đắm trong thế giới của riêng , cô trả lời câu hỏi của Thẩm Thú Linh, ngược bước chân càng lúc càng nhanh.

Thẩm Thú Linh thong thả theo .

Hai đến bờ sông, Nhiếp Phán Nam bắt đầu đông ngó tây khu rừng xa, cô đang tìm gã đàn ông hẹn để tiếp ứng.

Thẩm Thú Linh hỏi: "Cô đang tìm ai thế?"

"Câm miệng!" Nhiếp Phán Nam lộ bộ mặt hung ác, cô đưa tay túi áo mò mẫm con d.a.o gọt hoa quả.

Đã đến bờ sông , cô cần giả vờ nữa, đối phương là cá thớt.

Thẩm Thú Linh bộ mặt đổi của Nhiếp Phán Nam, cô mỉm : "Nhiếp Tố Tố, , nên gọi cô là Nhiếp Phán Nam mới đúng."

Lời thốt , Nhiếp Phán Nam sững sờ cô, kinh hãi hoảng loạn hỏi: "Sao cô ?"

Nói xong, cô thu hồi vẻ mặt hoảng loạn, lạnh: "Cô cũng , dù chuyện cũng sẽ chẳng bao giờ khác ."

Người sắp biến mất , cô cũng chẳng cần lo lắng mấy chuyện vớ vẩn nữa.

Thẩm Thú Linh hề sợ hãi những lời của Nhiếp Phán Nam, mà tiếp tục : "Nếu cô là Nhiếp Phán Nam, cô mạo danh – Nhiếp Tố Tố là ai? Là chị em của cô ? Cô giấu cô trong lều, thật sự thấy an ? Cô nghĩ thật sự ai phát hiện ?"

Vừa , cô tiến gần Nhiếp Phán Nam.

Trong bóng tối, Nhiếp Phán Nam rõ mặt Thẩm Thú Linh, nhưng theo bản năng lùi khi đối phương ép tới, cô chột chút dọa bởi những lời của cô.

"Cô... cô gì..." Cô lắp bắp lên tiếng.

Thẩm Thú Linh mắt khiến cô cảm thấy sợ hãi một cách kỳ lạ, cô đầu về phía rừng cây, gã đàn ông đó vẫn xuất hiện.

Dưới ánh trăng, khu rừng vô cùng yên tĩnh, giống như bên trong chẳng một bóng .

Lòng Nhiếp Phán Nam càng thêm hoảng loạn, gã đàn ông tìm cách để móc nối với , lẽ nào thất hẹn ?

Để lừa Thẩm Thú Linh đây, cô thậm chí chẳng màng đến hậu quả ...

"Người hẹn với cô tới ?" Thẩm Thú Linh thể rõ biểu cảm mặt Nhiếp Phán Nam.

Giọng điệu cô vẫn ôn hòa như khi, nhưng vang lên bên tai Nhiếp Phán Nam như tiếng sấm nổ.

Nhiếp Phán Nam trợn trừng hai mắt, nhãn cầu suýt thì lồi ngoài, cô rít lên: "Ý cô là ? Cô cái gì ?"

Nói xong, cô định xông lên giằng co với Thẩm Thú Linh, nhưng đẩy văng , cô cam tâm lao tới định cào cấu.

'Chát' một tiếng, là tiếng tát tai giòn giã và vang dội.

Cái tát Thẩm Thú Linh đ.á.n.h nặng, lời cô chỉ là phỏng đoán, ngờ đoán trúng thật.

Đối mặt với kẻ hại , cô sẽ nương tay.

Một cái tát của Thẩm Thú Linh chỉ đơn giản là mặt ửng hồng, cái tát giáng xuống, Nhiếp Phán Nam trực tiếp tại chỗ hai vòng nghiêng , ngã bệt xuống đất.

Nhiếp Phán Nam đ.á.n.h cho choáng váng, chỉ cảm thấy má trái đau rát như lửa đốt, đầu óc và tai đều ù , bàn tay chống xuống đất cũng sỏi đá trầy da.

Ngay lúc cô đang đau đớn hít khí lạnh, đột nhiên mấy luồng ánh sáng đèn pin chiếu thẳng mặt, ánh sáng mạnh rọi , cô tức thì mở mắt nổi.

Ngay đó, một giọng trầm thấp, nghiêm nghị vang lên: "Không cử động, giơ tay lên!"

Năm sáu bộ đội nhanh ch.óng tiến lên, trực tiếp khống chế Nhiếp Phán Nam xuống đất thèm một lời thừa thãi.

Nhiếp Phán Nam trong lòng hoảng loạn nhưng vẫn gào lên: "Các cái gì thế? Dựa cái gì mà bắt , các lý do để bắt !"

Gã đàn ông rõ ràng tới, những quyền bắt cô .

Lời cô dứt, liền thấy hai quân nhân áp giải một gã đàn ông tới, ánh sáng của vài chiếc đèn pin, cô rõ diện mạo của gã.

Chính là Phi Điểu, kẻ mãi thấy xuất hiện.

Mặt Nhiếp Phán Nam trắng bệch như tờ giấy, lúc mới hiểu lý do Phi Điểu mãi xuất hiện, thì sớm phía quân đội khống chế .

"Lát nữa đưa hết bọn chúng rừng," Cố Cẩn Mặc với mấy quân nhân khác, giọng điệu lạnh lùng, ánh mắt Nhiếp Phán Nam và Phi Điểu mang theo sát khí.

Khu vực lều trại dân làng và nhân viên y tế sinh sống, tiện thẩm vấn, trực tiếp chuyển rừng núi, chỉ cần chặn miệng là xong.

Ngày mai là lên đường trở về , tối nay cứ thẩm vấn ở đây một chuyến , đó mới đưa về quân khu thẩm vấn kỹ càng.

Bộ dạng gã đàn ông trông giống kẻ hại bình thường, lưng gã chắc chắn còn khác, đưa thẳng về quân khu là an nhất.

Anh cũng để chuyện qua tay khác.

Nhiếp Tố Tố trong chiếc lều nhỏ cũng nhanh ch.óng đưa ngoài, lúc trông cô vô cùng nhếch nhác, mắt sưng húp, tay còn vết lằn của dây thừng, cô sụt sùi nhỏ, hai áp giải hai bên đưa đến.

Khi thấy Nhiếp Phán Nam đang áp giải bên bờ sông, cô dường như suy sụp, hét lớn: "Phán Nam, em thể đối xử với chị như thế, còn những chuyện nữa? Chẳng lẽ nhà đối xử với em còn đủ ? Em nhất định con đường , em chuyện gây tổn thương cho chị và bố lớn đến nhường nào ?

Nhà đối xử với em đủ ? Chị nhường cả quần áo và phòng ngủ cho em, tiền lương mỗi tháng cũng chia cho em một nửa, bố cũng ngừng mua đồ cho em, em cái gì cả nhà đều đáp ứng, tại em chứ, lòng em bằng đá ?!"

Nhiếp Tố Tố hét xong những lời liền thở hổn hển, khuôn mặt đầy vẻ thất vọng và giận dữ nhưng trút .

Nhiếp Phán Nam lúc hai quân nhân bẻ quặt tay , má trái sưng vù, tóc tai rối bời, vẻ mặt vốn tê dại tuyệt vọng bỗng trở nên điên cuồng vì những lời của Nhiếp Tố Tố.

'ha ha ha' mấy tiếng, nước mắt cũng chực trào , lúc mới lên tiếng: "Các tưởng thế là đối xử với ? Nếu thật sự với , những khổ cực chịu ở nông thôn chẳng lẽ đều là giả ?

Chẳng lẽ trở thành thế chắc? Lúc đôi súc sinh hành hạ thì các ? Lúc nhốt trong chuồng lợn, ăn ngủ cùng lợn thì các ?

Chị đừng tưởng cứ tùy tiện mua cho ít đồ, cho ít tiền là sẽ cảm kích các , sẽ cùng các một gia đình hòa thuận êm ấm nhé?

Chị xem bao nhiêu vết thương, cơ thể đ.á.n.h nát bao nhiêu . Nếu các thật sự yêu , thật sự với , thể vứt bỏ ở nông thôn để mặc cho lũ súc sinh hành hạ cơ chứ!!!"

Gương mặt Nhiếp Phán Nam điên dại, từng màn trong quá khứ liên tục hiện lên trong đầu cô . Đôi súc sinh cha nuôi chỉ đ.á.n.h đập mà còn bắt cô ngủ chuồng lợn, tống cô cũi ch.ó.

Nghe con tiện nhân , cô mua về để "vật dẫn" cho em trai nó, đôi súc sinh căn bản sinh nổi con, càng sinh con trai.

Cái tên Phán Nam, thực chất chính là 'Phán Nam' (Mong mỏi con trai)...

Từ khi bắt đầu ký ức, mỗi ngày cô đều nhiều việc, lúc đầu còn đỡ, cô chỉ hai con súc sinh sai bảo việc ngơi tay, nhưng đó thấy hai mãi đẻ , chúng bắt đầu dùng đủ cách để hành hạ cô .

Hai con súc sinh đổ hết sinh con lên đầu cô , cho rằng tại cô mang con trai cho nhà chúng. Cô nhẫn nhục chịu đựng sự ngược đãi và t.r.a t.ấ.n của chúng, từ sợ hãi lấy lòng cho đến phẫn nộ im lặng, cô mất mười tám năm.

Không ai trải qua những gì mới biến nỗi sợ hãi thành sự phẫn nộ.

Năm mười bảy tuổi, khi bọn buôn đến giao hàng, cô cởi bỏ quần áo, dùng cách để moi thông tin về cha ruột từ tên buôn . Sau đó, cô cùng hai con súc sinh đến Kinh Thành để khám hiếm muộn, cuối cùng cũng tìm cơ hội thấy diện mạo của cha ruột .

Cha ruột của cô hóa điều kiện như , đối xử với chị song sinh của cô cũng như thế. Cô sinh trong địa ngục, còn chị lớn lên ở thiên đường.

Nhìn thấy bố và đầy vẻ hiền từ mua quần áo cho chị, chị là nàng công chúa nhỏ trong lòng họ, cô đau lòng hưng phấn.

chọn cách xông nhận ngay, mà một mẩu giấy nhét nhà bố , đó cùng đôi súc sinh về cái hố đó một nữa.

Sau khi trở về, trong vòng một tuần, cô tìm cách tự tay giải quyết hai con súc sinh đó. Khi những vệt m.á.u đỏ tươi, nóng hổi b.ắ.n tung tóe lên mặt đất, lên tường và lên da thịt , nỗi sợ hãi và kinh hoàng mà cô tưởng tượng xuất hiện, đó là một cảm giác hưng phấn kỳ lạ trào dâng.

Máu của hai kẻ súc sinh đó đ.á.n.h thức một mặt khác trong con cô, hoặc lẽ, mặt tối đó vốn nảy sinh từ trong những chuỗi ngày hành hạ dứt...

Khi cha ruột tìm đến, cô đang thẫn thờ căn nhà ngọn lửa bao trùm. Đêm hôm , hai kẻ súc sinh uống rượu say đuổi cô chuồng lợn ngủ, nhờ mà cô mới thoát c.h.ế.t khi đám cháy bất ngờ bùng phát.

Dân làng và công an đều mặt. Nhìn cô, ánh mắt công an đầy vẻ nghi hoặc, còn cha cô thì tràn đầy sự xót xa.

Dân làng bàn tán xôn xao, bảo rằng do hai kẻ ăn ở quá thất đức nên giờ mới quả báo. Nghe những lời xì xào , sự xót thương mặt cha cô dần chuyển thành phẫn nộ.

Vụ việc phanh phui một đường dây buôn bán , khiến nhiều kẻ mua trẻ em và phụ nữ trong làng cũng liên lụy. Cái c.h.ế.t của hai kẻ súc sinh bỗng nhiên lu mờ một cách lạ lùng.

Cô thuận lợi thoát khỏi sự nghi ngờ, theo cha về Kinh thành, sống trong một ngôi nhà mới xinh . Nhà chỉ một cô chị gái, nhưng cô ghét chị ...

Nhìn chị gương mặt giống đến năm phần, sự đố kỵ và giận dữ trong lòng cô ngừng lớn dần. Cô cướp tất cả thứ của chị , từ những thứ nhỏ nhặt như quần áo, giày dép cho đến phòng ở công việc, cô đều chiếm lấy bằng .

Tất cả đều là của cô, vốn dĩ chúng thuộc về cô, cô nhất định lấy !

Nhiếp Tố Tố những lời Nhiếp Phán Nam , sự sụp đổ và thất vọng gương mặt dần chuyển thành nỗi hối hận.

Đôi môi chị mấp máy, khẽ giải thích: "Phán Nam, năm đó khi em bọn buôn bắt , suốt bao nhiêu năm qua bố vẫn luôn tìm em. Họ từng từ bỏ dù chỉ một ngày, khi chị lớn lên chuyện, chị cũng dán tờ rơi tìm em khắp nơi."

Chị tiếp tục: "Cả nhà ai cũng tìm em cả, như em nghĩ . Thực chúng vẫn luôn tìm cách để thấy em, bao giờ từ bỏ..."

Nhớ thời gian Nhiếp Phán Nam mới trở về, chị mừng rỡ đau xót. Mừng vì em gái hằng mong nhớ cuối cùng cũng về, đau vì khi trở về, em gái mang đầy thương tích.

Chị từng tắm cho Nhiếp Phán Nam, những vết sẹo chằng chịt em gái khiến chị vô cùng đau lòng. Đó cũng là lý do vì cả nhà, bao gồm cả chị , dung túng cho Nhiếp Phán Nam đến .

Em gái chịu bao nhiêu khổ cực mới đoàn tụ với gia đình, tên của em cũng đổi từ Phán Nam (mong con trai) sang Phán Nam (phương Nam). Những ngày tháng đó, họ đều hy vọng Nhiếp Phán Nam thể sống , dù bản chị chịu chút thiệt thòi cũng .

So với những khổ nạn mà Nhiếp Phán Nam trải qua, sự ấm ức của chị chẳng đáng là gì.

chị ngờ rằng Nhiếp Phán Nam càng ngày càng quá quắt, thậm chí đến mức vi phạm pháp luật...

Nghe lời giải thích của Nhiếp Tố Tố, Nhiếp Phán Nam lạnh: "Chuyện cũng , giờ chị thế nào mà chẳng ."

Chẳng lẽ bao nhiêu năm tủi nhục và đau đớn đó, chỉ để một gánh chịu ?

Nhiếp Tố Tố đôi mắt vô cảm của Nhiếp Phán Nam, cả kìm mà run rẩy. Chị thể chấp nhận việc đứa em gái hằng mong nhớ bao năm qua trở nên như thế .

Chị dám tưởng tượng đến cảnh bố chuyện sẽ , đứa con gái họ mong chờ bấy lâu nay về nhà phạm tội...

Thẩm Thú Linh Nhiếp Tố Tố và Nhiếp Phán Nam với ánh mắt chút phức tạp, cô lên tiếng: "Tâm lý của Nhiếp Phán Nam vặn vẹo , chị gì cũng vô ích thôi. Cô sẽ chỉ đổ chuyện lên đầu những mà cô trách."

Loại chỉ đắm chìm trong thế giới của riêng , quan trọng hơn là cô còn phạm pháp nữa.

Cố Cẩn Mặc gật đầu, hiệu cho những lính đang áp giải ba : "Đưa trong rừng."

Anh thẩm vấn ba ngay trong đêm. Qua cuộc đối thoại giữa Nhiếp Tố Tố và Nhiếp Phán Nam, thể thấy đại khái Nhiếp Tố Tố liên quan đến chuyện tối nay.

vẫn cần đưa thẩm vấn cùng , sẽ phát hiện thêm điều gì khác.

Cố Cẩn Mặc lệnh cho áp giải ba , còn đích đưa Thẩm Thú Linh lều nghỉ ngơi, đó mới về phía khu rừng.

Ngay khi Thẩm Thú Linh bước lều, ánh mắt của đồng loạt đổ dồn về phía cô, trong đó cả sự lo lắng, tò mò lẫn quan tâm.

"Bác sĩ Thẩm, chị chứ? Vừa nãy hình như bên ngoài bắt , ngay ở lều nhỏ của phóng viên Nhiếp . Không một phụ nữ lều của cô , bọn em cũng dám nhiều," Uông Tiểu Mộng là lên tiếng , giọng điệu đầy vẻ lo lắng.

Kể từ lúc bác sĩ Thẩm theo phóng viên Nhiếp ngoài, trong lều đều ngủ . Ai cũng lo lắng bác sĩ Thẩm về nên luôn chú ý quan sát tình hình bên ngoài.

Khi thấy các chiến sĩ bắt , ai nấy đều hốt hoảng, tưởng chuyện gì lớn xảy . Giờ thấy bác sĩ Thẩm bình an trở về, họ mới thở phào nhẹ nhõm.

Dưới ánh đèn dầu hỏa, những gương mặt lo lắng xung quanh, Thẩm Thú Linh cảm thấy một luồng ấm áp dâng trào trong lòng.

Cô nở một nụ trấn an : "Cảm ơn sự quan tâm của , cả. Chuyện bên phóng viên Nhiếp quân đội sẽ xử lý, chỉ cần ngày mai về đúng giờ là ."

Ở một diễn biến khác, trong khu rừng.

Cố Cẩn Mặc dùng một vài biện pháp nghiệp vụ, khiến gã đàn ông mật danh là Phi Điểu khai mục đích thật sự.

Quả nhiên đối phương đang việc cho phía Nhật Bản, sở dĩ bọn chúng nhắm Thẩm Thú Linh là vì kỹ thuật y học xuất thần của cô.

Bọn Nhật hiểu tò mò về Đông y, chỉ bỏ một lượng lớn tiền bạc để thu gom các đơn t.h.u.ố.c giá trị trong nước, mà giờ đây thậm chí còn trực tiếp cử đến bắt cóc nhân tài.

Thẩm Thú Linh khá nổi tiếng ở Kinh thành, nên tự nhiên lọt tầm ngắm của chúng.

Cố Cẩn Mặc dùng ủng quân đội giẫm mạnh lên đầu Phi Điểu, gặng hỏi: "Mục đích thật sự của phía bên là gì? Khai mau!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-402-co-nguoi-vo-quan-nhan-nao-ma-gioi-giang-nhu-the-khong.html.]

Hai tay và hai chân của Phi Điểu đều trói c.h.ặ.t, gã Cố Cẩn Mặc giẫm đất với một tư thế vô cùng quái dị. Miệng gã nhét đầy giẻ rách, mồ hôi lạnh và m.á.u hòa lẫn thấm xuống nền đất.

Tiểu Mao bên cạnh tiến lên, giật phăng miếng giẻ trong miệng Phi Điểu .

Phi Điểu thở dốc hồng hộc, cơn đau dữ dội truyền khắp cơ thể khiến gã thể chống cự. Gã vốn chẳng loại huấn luyện đặc biệt gì, chỉ là một tên lưu manh trôi nổi đầu đường xó chợ, nên mở miệng là lập tức khai sạch tin tức .

Kinh nghiệm của gã cũng gần giống với tên Mặt Rỗ đây, đó là tìm cách đưa những thầy t.h.u.ố.c Đông y mà bọn Nhật nhắm tới , đặc biệt là những vị lương y uy tín và thực tài.

Trong nước, Đông y đang Tây y chèn ép dữ dội, nhiều vị lương y già cuối cùng chọn cách giải nghệ, hoặc là ở nhà dưỡng già, hoặc là đợi tìm đến tận cửa chứ bao giờ ngoài khám bệnh nữa.

Trong miệng Phi Điểu, đây là bắt cóc mà là "mời" xem bệnh. Kẻ tìm đến gã rằng trong nhà bệnh nặng, cực kỳ cần thầy t.h.u.ố.c Đông y giỏi đến giúp đỡ.

Thẩm Thú Linh lọt mắt xanh của chúng. Vì thời gian gấp rút, để tránh việc đối phương đồng ý, chúng định cứ đưa tính .

Người đưa cho Phi Điểu một khoản tiền kếch xù, bởi vì năng lực của Thẩm Thú Linh quá mạnh, phía Nhật Bản chỉ coi trọng y thuật mà còn cả khả năng chế d.ư.ợ.c của cô.

Bọn chúng sẵn sàng bỏ một cái giá trời để mang bằng .

Phi Điểu thể sự nguy hiểm đằng cái gọi là "mời" ? Nếu thật sự đơn giản như thế, liệu chúng cần đưa cho gã nhiều tiền đến ?

Chính vì tiền lớn đó mà gã chọn cách tò mò, cũng chẳng thắc mắc gì thêm.

Vị trí hiện tại của Thẩm Thú Linh cũng là do đó cung cấp. Phi Điểu tốn nhiều công sức mới đến đây, đó lảng vảng quanh làng suốt mấy ngày mới bắt liên lạc với Nhiếp Tố Tố.

Mọi chuyện cơ bản rõ ràng, Cố Cẩn Mặc nhận đây là một vụ án bình thường. Ngay khi trời hửng sáng, chọn vài trực tiếp lái xe quân sự trong thành phố.

Theo lời Phi Điểu khai, kẻ tìm đến gã vẻ là một cán bộ cấp thấp trong thành phố. Hắn lợi dụng chức vụ để tìm tung tích của mấy vị thầy t.h.u.ố.c Đông y quanh vùng và đều Phi Điểu đưa thành công.

Chiếc xe quân sự lao nhanh đường, cuối cùng dừng ở tiệm ăn quốc doanh trong thành phố. Sau khi mua tạm ít bánh bao, cả nhóm đến hợp tác xã mua quần áo dân sự để , bắt tay ngay việc điều tra vụ .

*

Sáng hôm khi Thẩm Thú Linh thức dậy, cô gặp Tiểu Mao đang chờ sẵn bên ngoài lều.

Thấy cô ngoài, Tiểu Mao lập tức kéo cô sang một bên, hạ thấp giọng : "Chị dâu, Đoàn trưởng Cố bảo em nhắn với chị là chuyện tối qua tiến triển mới, cần ở tỉnh Bình thêm một thời gian. Đợi xong việc mới về Tây Bắc, Đoàn trưởng bảo chị đừng lo cho , chuyện gì nguy hiểm ."

Chỉ cần tóm kẻ thể tìm thêm nhiều manh mối. Loại án hệ nguy hiểm cao, nhưng thể sẽ khá tốn thời gian.

theo dấu vết để nhổ tận gốc cả đường dây chuyện dễ dàng, khi còn nhờ đến sự phối hợp của công an địa phương.

Nghe Tiểu Mao , Thẩm Thú Linh đại khái đoán chắc chắn phát hiện điều gì từ tên Phi Điểu , nhưng cô những chuyện cụ thể thì phép tiết lộ.

8 giờ 30 phút sáng, Thẩm Thú Linh cùng đoàn cán bộ y tế Tây Bắc bắt đầu hành trình trở về.

Uông Tiểu Mộng kéo tay Thẩm Thú Linh đầy lưu luyến, chào tạm biệt hết đến khác mới chịu buông tay.

"Bác sĩ Thẩm, nếu chị dịp đến Kinh thành, nhất định, nhất định đến tìm em đấy nhé, đừng quên em đấy!" Uông Tiểu Mộng thùng xe tải quân sự vẫy tay gọi với theo.

Cô nàng hận thể đóng gói chính theo đoàn về quân khu Tây Bắc, nếu theo trợ lý nhỏ cho bác sĩ Thẩm thì mấy.

Chắc chắn sẽ học hỏi nhiều điều hơn là theo những khác!

Thẩm Thú Linh cũng mỉm vẫy tay chào Uông Tiểu Mộng. Cô cũng thích cô gái nhiệt tình, phóng khoáng, dám yêu dám hận .

Chiếc xe tải quân sự từ từ chuyển bánh, Uông Tiểu Mộng im tại chỗ chờ cho đến khi chiếc xe khuất bóng khúc quanh mới thẫn thờ rời . Hôm nay cô cũng chuẩn lên đường về Kinh thành.

Trên xe tải, vẫn túm tụm với như lúc . Chỉ khác là Trương Bành, điều đến một vị trí "đặc biệt", khi về sẽ tiếp nhận điều tra từ tổ chức.

Còn Lưu Lệ cũng còn hoạt bát như , cô lẳng lặng ở một góc, tham gia câu chuyện của , cũng bắt chuyện với bất kỳ ai.

Mà thực tế là dù lúc chuyện thì cũng chẳng ai thèm đoái hoài.

Chuyện Lưu Lệ vu khống bác sĩ Thẩm và Đoàn trưởng Cố quan hệ bất chính ở bờ sông hôm đó ai cũng cả , giờ cùng xe với cô đều thấy xui xẻo.

"Bác sĩ Thẩm, chị và Đoàn trưởng Cố đến với như thế nào , hai thật sự là một đôi trời sinh đấy," Trần Tĩnh Phương mắt sáng rực lên vì tò mò.

Nghe , những xung quanh cũng đồng loạt về phía Thẩm Thú Linh, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng háo hức.

Thẩm Thú Linh mỉm , trả lời: "Chúng hôn ước từ nhỏ."

Vào thời điểm , chuyện đính hôn từ bé là phổ biến, ít hôn ước kiểu .

khi lời thốt từ miệng Thẩm Thú Linh, nó như phủ thêm một lớp hào quang lãng mạn, khiến Trần Tĩnh Phương khỏi thốt lên một tiếng "Oa".

ngưỡng mộ : " là những ưu tú duyên phận thì kiểu gì cũng sẽ về chung một nhà, em gặp một đối tượng hôn ước như Đoàn trưởng Cố nhỉ."

Nghĩ đến gã vị hôn phu bình thường, thậm chí phần kém cỏi của , cô thấy thoải mái trong lòng, thế mà bố cô cứ nhất quyết bắt cô lấy .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

chẳng hiểu nổi cái gã gì cũng để gia đình lo, ở nhà đến cái chai dầu đổ cũng dựng lên, trong mắt bố đàn ông hiếu thảo, lễ phép .

"Chao ôi, chẳng vì cả hai đều ưu tú , một là quân y, một là Đoàn trưởng, ai mà chẳng khen là trai tài gái sắc cơ chứ."

" thế, đây bác sĩ Thẩm và Đoàn trưởng Cố thấy tướng phu thê , ai ngờ hai họ đúng là một cặp thật!"

Sau khi khen ngợi Thẩm Thú Linh một hồi, sang Lưu Lệ đang ở góc xe.

Một nữ y tá ngoài bốn mươi tuổi mỉa mai: "Hễ ưu tú là y như rằng kẻ nhòm ngó, kết hôn mà vẫn giả ngây giả ngô, bác sĩ Lưu thấy đúng ?"

" bảo bác sĩ Lưu đây còn ưng Đoàn trưởng Cố nữa kìa, vợ mà vẫn cứ sấn sổ nịnh bợ, đúng là đồ hổ."

"Đời thuở nhà ai cứ thích phá hoại gia đình khác thế , thấy chồng giỏi giang thì thèm thuồng, giỏi thì tự mà tìm lấy một ..."

"Ôi dào, xuất sắc như Đoàn trưởng Cố và bác sĩ Thẩm dễ tìm. Chẳng đó Trương Bành cũng nịnh bợ bác sĩ Thẩm đấy thôi? Có điều một thì bắt điều tra , còn một thì vẫn bình chân như vại, đúng là may mắn thật đấy."

"May mắn gì chứ, thấy nhất là Lưu Lệ cũng nên bắt luôn cho rảnh nợ. Có cô ở đây, danh tiếng của bệnh viện quân khu chúng bôi nhọ hết sạch , năm mới bắt đầu gặp chuyện ."

"Vốn dĩ chi viện cho vùng thiên tai là việc vinh quang, nhưng chuyện xảy cái sự vinh quang đó cũng vấy bẩn theo. Nếu lãnh đạo mà , e là cả năm lụng vất vả của chúng đổ sông đổ biển, danh hiệu bệnh viện quân y tiên tiến chắc cũng chẳng giữ nổi ."

"Ngứa ngáy quá thì về nhà mà tự giải quyết, chứ cái kiểu động cỡn đúng lúc đúng chỗ đúng là hại c.h.ế.t , tất cả chúng đều liên lụy!"

Đây là thời đại mà cực kỳ coi trọng danh dự tập thể. Chuyến chi viện vốn là việc , nhưng nếu chuyện của Lưu Lệ truyền ngoài, việc sẽ biến thành việc .

Lưu Lệ những lời mắng nhiếc cho hổ c.h.ế.t, cả khuôn mặt đỏ bừng lên. Cô thừa nhận chút tâm tư , nhưng đến mức những sỉ nhục như ?

mắng họ, nhưng những lời bàn tán xung quanh khiến cô ngẩng đầu lên nổi.

Thấy Lưu Lệ cúi đầu càng ngày càng thấp, Thẩm Thú Linh mỉm lên tiếng hòa giải: "Thôi , chuyện gì cũng qua , nếu việc gây ảnh hưởng gì, lãnh đạo và tổ chức chắc chắn sẽ truy cứu trách nhiệm, cũng cần vì loại mà rước bực ."

Dồn quá mức, lỡ như cô nghĩ quẩn mà nhảy xe thì thành tội, cô vì một liên quan mà vướng rắc rối.

Nghe Thẩm Thú Linh , xe đều đồng thanh khen cô đại lượng, thêm một hồi tán dương nhiệt liệt.

Quách Cường Quốc ném cho Thẩm Thú Linh một ánh mắt tán thưởng. Chuyện nên dẹp yên là nhất, vì nếu lớn chuyện sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của cả bệnh viện quân khu.

Lợi ích tập thể luôn lớn hơn cá nhân.

Nghe chuyển sang chủ đề khác, bàn tay đang siết c.h.ặ.t bên hông của Lưu Lệ mới từ từ nới lỏng . Mỗi phút mỗi giây xe đối với cô đều là một sự giày vò vạn phần.

Ngay khi chiếc xe tải quân sự dừng ở quân khu Tây Bắc, Lưu Lệ vội vàng nhảy xuống xe, một chạy thục mạng về phía , cô vô cùng khao khát thoát khỏi nơi .

Quách Cường Quốc theo bóng lưng Lưu Lệ rời , nhịn mà lắc đầu, đó sang với Thẩm Thú Linh: "Bác sĩ Thẩm , bản chuyện cũng đến mức đưa công khai, nhưng cô tự ý gọi dân làng đến định dội nước bẩn lên cô, tính chất sự việc đổi ."

Chuyện sẽ trung thực bản tổng kết, cô điều gì đặc biệt nêu ?"

Chuyện lớn lên sẽ ảnh hưởng đến tập thể, ông riêng chuyện báo cáo, coi như minh chứng với lãnh đạo rằng ông quan tâm và xử lý xong xuôi.

Thẩm Thú Linh mỉm : " gì để cả, sự cứ theo sắp xếp của Đội trưởng Quách và tổ chức thôi ạ. Dù chuyện cũng ngăn chặn khi gây tổn thương, tổ chức xử lý thế nào cũng ý kiến gì."

Cô thể hiện thái độ ôn hòa, hề ý định truy cứu Lưu Lệ. Trong lòng cô quả thật cũng nghĩ như , nếu thật sự truy cứu, cô sẽ lợi dụng chuyện mà sẽ tìm cơ hội khác.

Lưu Lệ đáng để cô hao tâm tổn trí.

Quách Cường Quốc thì mắt híp cả : "Bác sĩ Thẩm, cô chỉ y thuật siêu quần mà phẩm chất đạo đức cũng vô cùng xuất sắc. Chẳng trách nhiều lãnh đạo ở Kinh thành đều khen ngợi cô hết lời, tâm tính của cô quả thực hiếm ai bì kịp."

Cô yên tâm, trong báo cáo , sẽ nhiệt liệt biểu dương cô, trung thực tất cả những gì cô cho dân vùng lũ để lãnh đạo thấy tâm huyết và sự nỗ lực của cô!"

Thẩm Thú Linh gật đầu, thái độ khiêm tốn: "Vậy thì phiền Đội trưởng Quách quá."

"Không phiền, phiền, đây đều là việc nên mà." Quách Cường Quốc vui vẻ xua tay.

Trước đó ông còn lo Thẩm Thú Linh cứ bám lấy chuyện của Lưu Lệ buông, bởi vì ông là đội trưởng, đến lúc lãnh đạo điều tra xuống, ngoài Lưu Lệ gặp họa thì ông ít nhiều cũng thoát khỏi liên đới.

Giờ thấy Thẩm Thú Linh đại lượng như thế, ông lập tức cho cô vài câu mặt lãnh đạo.

Đồng chí đúng là thật mà!

Thẩm Thú Linh hàn huyên với Quách Cường Quốc vài câu xách hành lý về phía khu tập thể quân đội.

Bây giờ đang là giờ cơm trưa, trong khu tập thể thoang thoảng hương thơm của thức ăn, thỉnh thoảng thấy các bà các chị bưng bát cơm dạo quanh sân.

Thấy Thẩm Thú Linh xách hành lý trở về, những đều nhao nhao chào hỏi nhiệt tình.

"Ối dào, đại hùng của chúng về đấy ! Cô Thẩm , giấu kín chuyện thế chứ."

" đấy đúng đấy, đó là chuyện rạng danh gia đình mà. Nếu chồng cô kể thì cả khu tập thể chẳng ai cô giỏi giang đến thế."

"Hồi cô Thẩm mới đến thấy cô tầm thường . Mới tới đây hơn một năm mà thành đại hùng, khu tập thể chúng một đại hùng như , thật là nở mày nở mặt!"

"Chứ còn gì nữa, cô Thẩm khác hẳn với những chỉ quanh quẩn bên xó bếp như chúng . Cô giống mấy bà già chị em chúng , cô rạng danh đất nước đấy."

Thẩm Thú Linh cứ một đoạn là các bà các chị hàng xóm khen một hồi, thậm chí còn chạy từ trong sân để góp lời khen ngợi.

Cô cũng xảy chuyện gì, chỉ thể mỉm gật đầu, về đến nhà mà mặt đơ vì quá nhiều...

Thẩm Thú Linh với gương mặt cứng đờ còn tới cửa nhà, từ xa mười mấy mét thấy tiếng chuyện ríu rít truyền từ trong sân.

Đó là tiếng của chồng cô và hàng xóm xung quanh, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng "a a, ư ư" của hai bé Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh.

tới cổng thấy bà Cao Ngọc đang hăng hái : "Thú Linh nhà chúng tính tình khiêm tốn lắm. Nếu con bé bảo Kinh thành một chuyến, cũng chẳng Huân chương hạng Nhì ."

"Hầy, bảo Thú Linh nhà cứ liều mạng thế . những việc quả thực để chuyên môn xử lý mới , Thú Linh nhà cũng là giao trọng trách lớn mà, ha ha ha..."

" con bé cùng Cẩn Mặc đến ngôi làng nguy hiểm lắm, rắn độc với sâu bọ bò đầy đất. Nếu Thú Linh chế t.h.u.ố.c đuổi côn trùng, đoán nhiệm vụ đó chắc chắn lành ít dữ nhiều."

"Thằng Cẩn Mặc nhà lấy Thú Linh đều là nhờ cả đấy. Các bà đừng thế mà bảo bản sự, hôn sự của hai đứa nó ngày đó là do chính tay vun vén đấy. Các bà xem, giờ cháu trai cháu gái đều đủ cả, Thú Linh giỏi giang như , thật rạng danh nhà họ Cố !"

Bảy tám bà thím tụ tập trong sân, ai nấy đều say sưa bà Cao Ngọc khoe khoang.

Đây trở thành hoạt động cố định mỗi ngày . Chuyện Thẩm Thú Linh nhận Huân chương hạng Nhì vốn cô hề tiết lộ, giờ qua miệng bà Cao Ngọc quảng bá rình rang đến mức cả khu tập thể đều .

Thẩm Thú Linh ngoài sân, cuối cùng cô cũng hiểu vì lúc nãy bộ về nhiều khen đến .

Hóa là vì chồng đang giúp cô tuyên truyền miễn phí...

"A... ... !!!" Bé Tiểu Nguyệt Lượng đang trong chiếc cũi gỗ là đầu tiên thấy trở về, con bé phấn khích gọi quơ quơ đôi chân ngắn nhỏ xíu.

Cả con bé toát lên vẻ vui sướng tột độ.

Ở một chiếc cũi gỗ khác, bé Tinh Tinh đang ôm cái đùi gà gặm dở cũng thấy cô, lập tức bắt chước Tiểu Nguyệt Lượng kêu lên a a ư ư.

"Ôi trời, Thú Linh về đấy ! Nhìn con bé mệt mỏi kìa, gầy hẳn ." Bà Cao Ngọc vội vàng chạy tới mặt Thẩm Thú Linh, đón lấy hành lý tay cô với giọng điệu đầy xót xa.

Chị Trần Cúc đang mang bầu cũng mỉm tới, chị : "Bác sĩ Thẩm của chúng về , chắc là đói , mau đây ăn cơm , ăn no chuyện ."

Bụng của Trần Cúc bây giờ lộ rõ, cũng mập so với , gương mặt đầy đặn hơn hẳn.

Nghe hai , những bà thím khác trong sân cũng quây , nhịn mà nhao nhao hỏi thăm Thẩm Thú Linh.

"Cô Thẩm , chuyến chi viện vùng lũ thuận lợi ? Có cứu nhiều cô?"

"Bây giờ gọi là bác sĩ Thẩm . Nghe Trung y của bác sĩ Thẩm giỏi lắm, hồi Tết vị lãnh đạo họ Tống còn đặc biệt tìm đến bác sĩ Thẩm để chữa bệnh đấy."

"Ối chà, hóa bác sĩ Thẩm giỏi đến thế, hèn gì nhiều lãnh đạo tìm gặp, đúng là chẳng khác gì thần y cả!"

Mọi vây quanh Thẩm Thú Linh, ai nấy đều tò mò vô cùng.

Bà Cao Ngọc vội vàng gạt để đưa Thẩm Thú Linh trong, bà : "Thú Linh mới nhiệm vụ về, vất vả bao lâu nay chắc chắn là mệt đói, còn cần nghỉ ngơi nữa. đưa con bé ăn chút gì , gì mai chuyện với nhé."

Nói xong, bà tới chỗ Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh, đặt hành lý lên bàn đá, một nách xách hai cái cũi gỗ nhỏ chứa hai cục cưng lên.

Cũi gỗ khẽ đung đưa khiến Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh reo hò thích thú, chúng thích cảm giác đung đưa như thế .

Thẩm Thú Linh mỉm chào tạm biệt các bà thím hàng xóm xách hành lý nhà chính. Trần Cúc ở bên ngoài giúp mời về cũng ý mà về nhà .

"Mẹ hôm nay con về nên trong nhà cũng chẳng món gì ngon. Đây là rau xanh mua ở nhà ăn, đây là thịt viên Sư t.ử đầu, còn khoai tây hầm đậu quả. Còn đĩa bánh thịt với sủi cảo là chị Trần với cô Ngọc Trân mang sang cho. Để hâm nóng thức ăn cho con, Thú Linh, con mau bộ đồ sạch sẽ rửa tay chân ." Bà Cao Ngọc nhanh thoăn thoắt.

giới thiệu món ăn giục Thẩm Thú Linh tắm rửa sửa sang .

Nhìn dáng vẻ tháo vát của bà Cao Ngọc, Thẩm Thú Linh bỗng thấy chồng dường như trở nên gần gũi và bình dân hơn nhiều. Tuy tính hư vinh vẫn đổi, nhưng ít nhất bà lụng việc nhà.

Cô cúi chào hai nhóc tì một tiếng mới phòng quần áo. Vừa thu xếp, cô âm thầm tính toán trong lòng.

Vẫn nên tìm một chuyên giúp trông trẻ mới . Mẹ chồng tuy việc nhanh nhẹn hơn nhưng cũng thấy rõ là bà tiều tụy ít nhiều.

Khi Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh ngày một lớn, sức lực lớn bỏ sẽ càng nhiều hơn. Sau cô cũng thời gian ngày nào cũng trông nom hai đứa nhỏ, cần một tin cậy để phụ giúp một tay.

Thay quần áo xong, Thẩm Thú Linh giếng khoan rửa tay mới nhà chính, bế hai đứa nhỏ vốn chờ đợi nổi lên.

Cô mỗi tay bế một đứa, khẽ nhấc lên nhấc xuống : "Mẹ mới mấy ngày mà hai đứa nặng thêm đấy."

Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh bế thì phấn khích vô cùng, lộ bốn cái răng sữa nhỏ xíu rạng rỡ, miệng còn bô bô như đang gì đó.

Cứ như thể đang kể cho những ngày cô vắng nhà chúng sống thế nào. Tiểu Nguyệt Lượng vòng tay ôm lấy cổ , ngừng dụi cái đầu nhỏ lòng .

Con bé nhớ c.h.ế.t .

Bà Cao Ngọc đặt sủi cảo và bánh thịt hâm nóng lên bàn, cũng : "Trẻ con mỗi ngày một khác mà, chắc chắn là nặng thêm . Con cứ đặt hai đứa xuống , mau ăn chút gì ."

Nói đoạn, bà đón lấy Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh từ tay Thẩm Thú Linh. Hai đứa nhỏ tuy nhớ nhưng lúc bế cũng quấy .

Chúng đang đói và cần ăn cơm.

Thẩm Thú Linh ăn khá nhiều, đĩa sủi cảo đầy ắp cô ăn sạch, thịt viên Sư t.ử đầu cũng ăn hết hai cái. Đồ ăn ở vùng lũ hề , tuy cô công tác y tế nhưng việc gì cũng tốn sức lực.

gian trong tay nhưng cô cũng dám lấy đồ , bởi vì ở đó đông mắt tạp. Mấy ngày nay cô ăn bánh khô khốc với cháo loãng cùng .

Ăn đến mức cô thấy thiếu chất béo trầm trọng, chồng cô gầy cũng sai chút nào.

Trong lúc Thẩm Thú Linh ăn cơm, bà Cao Ngọc ở bên cạnh trông trẻ, thần sắc và động tác đều vô cùng dịu dàng, hề chút gì là giả tạo, khiến cô cảm thấy mới mẻ.

"Ôi ôi, hai cục cưng của bà nội , ngoan nhé, tí nữa bà nội xé đùi gà cho các cháu ăn."

Bà Cao Ngọc âu yếm xoa mặt Tinh Tinh nựng má Tiểu Nguyệt Lượng. Hai đứa nhỏ khiến tâm trạng bà hơn nhiều.

Thẩm Thú Linh mái tóc của bà Cao Ngọc chỉ buộc vội đầu cùng những sợi tóc rối xòa xuống bên tai, cô nhịn : "Mẹ ơi, là chúng tìm một về trông Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh giúp nhé."

Cô cảm thấy so với lúc mới đến, chồng quả thật tiều tụy nhiều. Đằng sự tháo vát chính là sự lao động vất vả.

Trước đây chồng là yêu cái đến thế, mà bây giờ đến tóc tai cũng chẳng buồn chải chuốt...

Nghe Thẩm Thú Linh , bà Cao Ngọc trợn tròn mắt, lập tức từ chối: "Không , con đừng hòng để ngoài chăm sóc Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh. Hơn nữa ngoài chăm mà kỹ bằng bà nội ruột như ?"

"Thú Linh , cho dù con thích , chê bai , thì con cũng nghĩ cho Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh chứ..."

Nói đoạn, bà Cao Ngọc bắt đầu rơm rớm nước mắt.

Bà thấy tủi vô cùng: "Mẹ , nhưng cũng đang nỗ lực học hỏi mà. Con thấy chỗ nào đúng thì cứ trực tiếp bảo , sẽ cố gắng sửa đổi."

"Đôi khi bận xuể thì cô Ngọc Trân với chị Cúc sang phụ một tay, cần một ngoài đến chăm sóc hai đứa nhỏ."

"Vả mấy ngày nay học khối món ăn , đều là cô Ngọc Trân với chị Cúc kiên trì dạy đấy. Tuy xuất sắc nhưng vẫn đang tiến bộ mà, con thể đến cả cơ hội tiến bộ cũng cho chứ... hu hu hu..."

Lòng bà Cao Ngọc đắng ngắt, để chăm sóc hai đứa nhỏ bà cố gắng đến mức , mà con dâu vẫn hài lòng.

"Mẹ lúc đầu con thành kiến với , nhưng cũng , đang nỗ lực sửa chữa đây. Chủ tịch cũng sửa sai là đồng chí , con bây giờ cũng là cột trụ của đất nước , theo lời Chủ tịch dạy mới đúng."

Nói xong những lời , bà Cao Ngọc bèn ôm mặt hu hu.

Thẩm Thú Linh: ...

Nhìn bộ dạng tủi của chồng, cô hiếm khi kiên nhẫn giải thích: "Mẹ ơi, con ý định đuổi . Con thấy Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh giờ ngày càng lớn, chắc chắn là ngày càng khó trông, nên mới mời thêm một về giúp đỡ thôi, chứ đuổi ."

Bà Cao Ngọc đang ôm mặt thấy thế thì tiếng khựng , lập tức ngẩng đầu cô, dè dặt hỏi: "Thật ?"

Thẩm Thú Linh gật đầu: "Mấy ngày qua chỉ con gầy , ạ, con thấy cũng tiều tụy . Con từng trông Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh , đứa trẻ nào mà nghịch ngợm. Có thêm phụ giúp thì cũng thời gian mà chăm sóc bản , chẳng yêu cái nhất ?"

Cách ăn mặc bây giờ của chồng cô chẳng khác gì những bà thím bình thường trong khu tập thể, nhan sắc tụt mấy bậc liền. Nếu nhờ khí chất gánh đỡ thì đúng là trông như mấy bà lão nông thôn thật .

Trong tay cô tiền, nhà chồng cũng chẳng thiếu tiền. Tuy hiện tại tình hình nhạy cảm nhưng thể nghĩ cách lách luật một chút.

Gương mặt tiều tụy khổ sở của bà Cao Ngọc lập tức biến mất, đó là vẻ mặt hớn hở đầy kích động.

"Thú Linh , con đối với quá, hèn gì cứ suốt ngày khoe con ở bên ngoài."

Nói xong, bà hai bé Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh đang ngoan ngoãn, chút ngại ngùng bảo: "Mẹ thật lòng với con nhé, thực trông hai cục cưng chẳng thấy mệt chút nào ."

"Hai đứa nó ngoan lắm, chỉ cần chỗ nào khó chịu là chẳng bao giờ quấy phá, đưa cho cái đồ chơi là tự chơi lâu lắm, ăn uống cũng hợp tác. Con thấy luộm thuộm thế thực là vì mấy việc lặt vặt trong nhà nó cho đấy..."

việc nhà việc gì cũng lóng ngóng chân tay, mãi đến hai ngày nay mới bắt đầu quen việc.

Thẩm Thú Linh cũng chồng cả đời hưởng phúc, đây thực cũng chuyện . Cô : "Tìm chắc cũng mất khối thời gian đấy ạ, đến lúc đến, nếu thấy vẫn kham nổi việc trông cháu thì cứ để việc nhà cũng ."

Bà Cao Ngọc xong gật đầu lia lịa: "Được , con thế thì yên tâm . Hai cục cưng đáng yêu thế , nỡ để ngoài trông cho , chẳng yên tâm chút nào ."

Sau khi hai rõ ràng chuyện, Thẩm Thú Linh cũng thêm về việc Cố Cẩn Mặc vẫn thành xong nhiệm vụ nên về.

Bà Cao Ngọc xua tay vẻ để tâm: "Hầy, cũng cả."

Bây giờ bà trông cậy con dâu để nở mày nở mặt với thiên hạ đấy, con trai mà sánh với con dâu chứ? Hai đứa cháu nội kháu khỉnh, đáng yêu thế cũng là do con dâu sinh mà!

Sau khi dặn dò xong, Thẩm Thú Linh phòng nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm , bà Cao Ngọc phòng bế Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh phòng chính. Sau khi cùng Trần Cúc sắp xếp xong bữa sáng, chẳng bao lâu ngoài sân bắt đầu náo nhiệt hẳn lên.

Thẩm Thú Linh đ.á.n.h thức bởi những tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên từng hồi. Cô giường, thấy tiếng bà Cao Ngọc đang thao thao bất tuyệt vọng tai.

"Chuyến của Thú Linh chắc chắn là để chữa bệnh cứu . Các bà nghĩ mà xem, động đất kinh khủng thế , nhà cửa sụp đổ, bao nhiêu vùi lấp, chắc chắn là nhiều thương binh. Thú Linh đến đó chính là cứu từ cõi c.h.ế.t trở về đấy. Nhìn kìa, cằm con bé nhọn hẳn , xót xa chịu ..."

"Lần con bé huân chương hạng mấy á? Cái đó , còn chờ lãnh đạo quyết định chứ, các bà đừng lung tung. mà nếu Thú Linh cơ hội lập công, nhất định sẽ bày vài mâm tiệc ngay tại sân để thết đãi ."

"Gớm, bày vài mâm thì nào? Cái gì mà bảo đàn ông trong khu tập thể ai cũng huân chương? Thú Linh nhà giống mấy ông hùm hùm hổ hổ . Phụ nữ mà lập công trạng thì vẻ vang hơn đàn ông nhiều. bày thêm mấy mâm nữa cũng chẳng vấn đề gì hết!"

" đúng, bà Cao chí , tụi cũng chỉ hỏi thế thôi. Nếu tin vui thì nhất định bày tiệc, đây quả thực là chuyện đại hỷ, nở mày nở mặt vô cùng."

Thẩm Thú Linh đang giường: "..."

Cứ theo đà khoe khoang của chồng, chẳng mấy chốc cô sẽ trở thành "kẻ thù công khai" của cả khu tập thể quân đội mất.

Thẩm Thú Linh nhanh ch.óng dậy, khi mặc quần áo chỉnh tề, cô sân khéo léo mời những hàng xóm đang bàn tán xôn xao về.

Cổng sân đóng , Thẩm Thú Linh liền với bà Cao Ngọc: "Mẹ ơi, nhà cần khiêm tốn một chút. Những chuyện qua một , ngày nào cũng đem kể thì lắm ạ."

Bà Cao Ngọc híp mắt trêu đùa Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh, bà liên tục gật đầu: "Mẹ , cũng vì thấy con bình an trở về nên mới vui quá thôi. Từ giờ sẽ nhiều nữa, khiêm tốn, khiêm tốn."

bà cũng khoe đủ , sự ngưỡng mộ và cảm thán của mấy bà hàng xóm thỏa mãn lòng hư vinh của bà.

Thấy chồng lời như , Thẩm Thú Linh cũng thêm gì nữa.

sang sân nhà bên cạnh bảo: "Mấy ngày con vắng, vất vả cho chị Trần và thím Diệp chăm sóc nhà . Lát nữa con phục vụ xã xem hôm nay miếng thịt nào ngon , trưa nay mời sang đây ăn cơm luôn ạ."

Mắt bà Cao Ngọc sáng lên: " là ý tưởng lớn gặp ! Chị Ngọc Trân mới dắt xe đạp phục vụ xã xong, cũng bảo là trưa nay chúng ăn chung đấy. Giờ chị Trần đang ở bên nhà Ngọc Trân trông bé Sơ Tuyết ."

Ba gia đình bình thường qua thiết, phần lớn thời gian đều cùng ăn cơm.

Thẩm Thú Linh : "Ăn sáng xong con cũng qua đó xem ."

Nói xong, cô phòng chính ăn sáng. Bữa sáng bánh bao, cháo thịt băm rau xanh, còn cả bánh viên chiên và thịt tẩm bột rán giòn.

"Chỗ bánh viên và thịt chiên là Ngọc Trân từ sáng sớm đấy, hẳn nửa chậu mang hết sang nhà . Chị bảo con nhiệm vụ vất vả, cần bồi bổ thật mới . Chị phục vụ xã cũng là để mua gà về nấu cho con đấy." Bà Cao Ngọc từ bên ngoài bước .

Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh cứ ngọ nguậy trong lòng bà, đòi xuống đất.

Bà Cao Ngọc đặt hai nhóc tì trong xe tập để hai đứa tự đẩy chơi. Chiếc xe tập là đồ đặc biệt gửi từ Kinh thành tới, ở vùng Tây Bắc hiếm thấy lắm.

Thẩm Thú Linh hai cái đuôi nhỏ đang hăng hái vận động trong xe tập , chợt nhớ trong kho gian của hình như t.h.ả.m trải sàn, thể lấy trải xuống đất cho hai đứa nhỏ bò trườn.

Ăn xong, cô một chuyến phòng chứa đồ lặt vặt...

 

Loading...