TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 410: Tôm khô
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:46:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chị dâu ơi, bưu phẩm của chị gửi tới , em tiện đường lấy về luôn cho chị ."
Tiểu Nguyệt Lượng lập tức đầu ngoài cổng, khi thấy Tiểu Mao, đôi mắt đen láy như quả nho sáng lên, bé giơ đôi tay mũm mĩm về phía cổng sân.
Cất tiếng gọi bằng giọng sữa non nớt: "Mao, Mao..."
Tiểu Mao thường xuyên mang đồ đến cho nhà Thẩm Thú Linh nên Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh sớm quen mặt .
"Mang đây giúp chị với," Thẩm Thú Linh gọi Tiểu Mao.
Tiểu Mao dắt xe đạp , yên xe buộc một thùng bưu phẩm lớn, trông chừng bên trong đựng ít đồ đạc.
"Chị dâu, là đồ từ tỉnh Lâm gửi tới ạ."
Vừa dựng xe đạp lên, đó tới ngắm nghía hai nhóc tì đang trong lòng Thẩm Thú Linh.
"Trắng trẻo mập mạp, thật là càng lớn càng trai xinh gái , mau gọi chú nào," Tiểu Mao thấy tay bẩn nên chạm hai đứa nhỏ, chỉ nhe hàm răng trắng .
Nhìn thấy hai nhóc tì , cũng nhanh ch.óng tìm một cô gái để kết hôn, tiếc là mãi vẫn thấy ai phù hợp. Với cả tìm vợ thì cũng thể để theo quân , quê nghèo, sợ chịu khổ.
"Mao, Mao," Tiểu Nguyệt Lượng ê a gọi.
Bé tên là Tiểu Mao, bé bố gọi như thế mà.
Tiểu Mao 'ha ha', hiểu lời bập bẹ của Tiểu Nguyệt Lượng, liền : "Tiểu Nguyệt Lượng, mau học cho nhanh gọi chú nhé."
Nói xong, sang bảo Thẩm Thú Linh: "Chị dâu, chị mau đặt bọn trẻ xuống , Tiểu Nguyệt Lượng với Tinh Tinh ngày càng lớn, chị bế cả hai đứa nặng lắm, đừng để mệt."
Anh lo lắng chị sẽ ngã các bé.
Thẩm Thú Linh nhẹ nhàng xốc xốc m.ô.n.g hai đứa nhỏ, giọng điệu thoải mái: "Sức chị lớn lắm, em lo ."
Bế hai đứa bé với cô vẫn còn dư sức chán.
"Ha ha ha."
"Ha ha ha."
Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh xốc lên thì khoái chí thôi, trẻ con ở lứa tuổi đứa nào cũng thích trò đó.
Nhìn Thẩm Thú Linh bế hai đứa trẻ một cách nhẹ tênh, Tiểu Mao khỏi cảm thán: "Sức khỏe của chị dâu hình như đúng là đáng nể thật đấy."
Nhớ mấy em nhiệm vụ về kể rằng, chị dâu thể một đấu một gã đàn ông trưởng thành, thậm chí còn đạp gãy xương chân đối phương, lúc đó Tiểu Mao còn tưởng mấy đó đang bốc phét.
Không tin, mà là vì trông chị dâu quá đỗi yếu đuối, vẻ ngoài đó thật sự dễ đ.á.n.h lừa khác.
giờ thấy chị dâu bế hai đứa nhỏ bụ bẫm một cách nhẹ nhàng như , thầm nghĩ chắc mấy em hề điêu.
Thẩm Thú Linh mỉm : "Sức lực của chị lớn hơn phụ nữ bình thường một chút thôi."
Nói xong, cô chuyển chủ đề: "Tiểu Mao, trưa nay nếu rảnh thì qua nhà chị ăn cơm nhé. Hôm nay nhà chị gà với thịt bò, nhiều món thịt lắm, đủ cho ăn đấy."
Thịt gà và thịt bò buổi trưa chắc chắn ăn hết, nhân tiện cô gọi Tiểu Mao sang ăn cùng cho vui.
Ánh mắt Tiểu Mao sáng rực lên: "Thế thì em khách sáo với chị dâu nữa ạ."
Cơm nước nhà chị dâu món nào cũng ngon, quan trọng nhất là thức ăn nhà chị lúc nào cũng nhiều dầu mỡ và thịt thà hơn hẳn những nhà khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-410-tom-kho.html.]
Chỉ mới nghĩ thôi mà thèm chảy nước miếng.
Tiểu Mao hớn hở về, chỉ mong cho mau đến giờ cơm trưa.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Thẩm Thú Linh đặt hai đứa nhỏ lên t.h.ả.m trải sàn, một tay xách túi bưu phẩm to đùng trong nhà.
Lúc Diệp Ngọc Trân cũng tới và bếp bận rộn, bà Cao Ngọc thì cô đẩy ngoài. Dù bà Cao Ngọc nấu ăn, nhưng Diệp Ngọc Trân vẫn yên tâm cho lắm.
Nồi cá thối hoắc thật sự để bóng ma tâm lý cho cô , nhất là hôm nay nhà mua cá về.
Thế là ở ngoài phòng khách, bà Cao Ngọc cùng Trần Cúc vây quanh Thẩm Thú Linh để mở bưu phẩm.
"Oa, đây là tôm khô ? Cồi sò điệp khô nữa ? Ơ, ngửi thấy tanh tí nào, cả một túi to tướng thế cơ ." Trần Cúc lôi một túi vải lớn.
Từng con tôm khô to bằng bàn tay lộ , mở xem thì thấy ít nhất hai ba trăm con. Cộng thêm cồi sò điệp nữa, cái túi chắc cũng nặng mười cân, chiếm hơn nửa trọng lượng của cả thùng bưu phẩm.
Bà Cao Ngọc thấy thì sáng mắt lên: "Tỉnh Lâm giáp biển, mấy con tôm khô chắc chắn là đồ hải sản . Kích thước to thế ăn ngon lắm, cho sức khỏe nữa. Đầu tôm còn thể dùng để nấu canh cải thảo, ngọt nước !"
Tôm khô to cỡ là qua tuyển chọn kỹ càng. Ngay cả đồ đặc cung ở Kinh thành cũng chắc con to thế , mà mỗi cũng chỉ một ít, gì nhiều như .
Thẩm Thú Linh nở nụ : "Thành phố Thủy cũng gần biển, mấy đứa nhỏ đang mọc răng mà dùng loại tôm khô để mài răng là nhất đấy ạ."
Đây là tôm sấy khô tự nhiên, thêm thắt gì cả, khi sấy hết nước thì thể để lâu. Vỏ tôm và đầu tôm bóc đều dùng để nấu ăn , hề lãng phí.
Bác Tăng gửi nhiều tôm thế chắc chắn là dành cho Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh. Cô bác kiếm nhiều tôm thế , nhưng cô chắc chắn bác tốn ít công sức.
Ngoài tôm khô còn một ít rau khô, rau dại khô, cùng với quần áo và đồ chơi nhỏ gửi cho hai đứa bé. Những thứ đều do dì Trịnh và Vương Văn tự tay khâu từng mũi kim đường chỉ, cuối cùng là một bức thư do chính tay bác Tăng .
Trong thư bác rằng hãy đưa tôm cho Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh mài răng, bác còn sức khỏe của ngày càng hơn, giờ thể xuống ruộng việc, kiếm chút công điểm nhẹ nhàng .
Bác Tăng vì đuổi lợn rừng mà thương nên trưởng thôn cũng chiếu cố bác một chút, sắp xếp cho bác những việc nhẹ nhàng. Tuy công điểm nhận ít nhưng cũng chẳng thua kém bình thường là bao.
Chuyện trong thôn ai ý kiến gì, nhà họ Tăng sớm hòa nhập với dân làng, thậm chí còn thấy họ đáng thương vì bác Tăng thương.
Những biến động thời gian qua ảnh hưởng đến họ, thậm chí chẳng ai rõ bối cảnh thật sự của nhà họ Tăng, chỉ họ là thanh niên tri thức về nông thôn hỗ trợ xây dựng.
Người duy nhất nắm rõ thông tin chính xác là trưởng thôn, nhưng ông hề nhắc tới chuyện , cũng bất kỳ thành kiến nào với nhà họ Tăng, rõ ràng là ông đang cố ý giúp che giấu.
Thôn Điệp nhỏ bé thế nào thì giờ vẫn thế, sự hỗn loạn nơi thành thị hề phiền đến họ. Có điều trong chuồng bò của thôn liên tục thêm mấy hạ phóng tới ở, đều là tư bản quan hệ với nước ngoài, còn một gia đình giàu , nhà cũ ở phố đều là loại nhà cổ mấy gian mấy tầng.
Bác Tăng bác mà thấy hãi hùng, những đó thì đáng thương nhưng chẳng ai dám gần. Nhà bác cũng ghi nhớ lời Thẩm Thú Linh dặn là dây dưa , càng tò mò.
Thẩm Thú Linh xong thư, nụ môi vẫn dứt.
Sức khỏe bác Tăng , cảnh nhà họ Tăng hiện tại cũng , uổng công cô sắp xếp từ đầu.
Khi cô xong thư thì thấy bà Cao Ngọc bóc tôm khô cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một con ăn ngon lành, Trần Cúc và bà Cao Ngọc cũng mỗi cầm một con ăn nhấm nháp.
Thẩm Thú Linh : "Chị Trần, chị mang một ít về , thứ bổ dưỡng, cho em bé trong bụng chị lắm đấy."
Trần Cúc gật đầu: "Được, lát nữa mua một ít mang về, cái ăn thơm thật đấy."
Nghe đối phương bảo mua, Thẩm Thú Linh cũng từ chối, loại tôm khô vốn dĩ rẻ, cô thu chút tiền cũng vấn đề gì.
Thẩm Thú Linh dọn dẹp bưu phẩm, đó lấy thêm một ít tôm khô chuẩn gửi cho An An ở khu tập thể nhà máy, con bé đó lớn lên ở thành phố Thủy, chắc chắn cũng thích ăn món .
Đến giờ cơm trưa, Tiểu Mao chỉ một mà còn dẫn theo cả Lão thủ trưởng đến nữa...