TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 419: Tôi đồng ý điều động, đi đâu cũng được

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:47:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy An An , nếu bố đưa con rời khỏi đây..." Văn Tùng Bân khó khăn thốt câu , sự áy náy và đau buồn trong lòng hiện rõ mồn một gương mặt .

An An đang vui vẻ đếm ngón tay bỗng nhận tâm trạng của bố , cô bé lập tức bật dậy giường.

"Bố ơi, bố ? Có chuyện gì xảy ạ? Tại chúng ?" Cô bé bố, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.

Tại bố lộ vẻ mặt buồn bã như thế? Trong lòng cô bé cũng buồn theo, sự vui vẻ lúc nãy tan biến sạch sành sanh.

Văn Tùng Bân sự thật cho An An , con bé vẫn còn quá nhỏ, nên những chuyện .

Anh xoa xoa đầu An An, cố gượng một nụ : "An An, một chuyện xảy , thể bố đưa con rời khỏi khu nhà máy. Là bố vô dụng, thể cho con tiếp tục sống ở đây, con thích nơi như thế..."

Anh đời nào cưới Lữ Hoa. Bản thể chịu đựng, nhưng còn An An thì ? Lữ Hoa chắc chắn sẽ đối xử với con bé, tuyệt đối để con chịu uất ức.

"Vậy bố sẽ luôn luôn đưa con theo chứ ạ?" An An hỏi.

Văn Tùng Bân ngạc nhiên: "Tất nhiên , con là con gái của bố, hai bố con thiết nhất đời mà. Bố cũng sẽ đưa con theo, bất kể là nơi nào."

An An nhào lòng bố, : "Chỉ cần bố luôn đưa con theo thì con cũng thích ạ, miễn là bố đừng bỏ rơi con."

Cô bé vẫn luôn nhớ những ngày tháng ở nhà bà nội, cô bé bao giờ cuộc sống đó nữa.

Nghe An An , cha như Văn Tùng Bân nước mắt cứ chực trào trong hốc mắt, sự áy náy trong lòng càng nặng nề hơn, nhưng gánh nặng tâm lý thì trút bỏ.

Chỉ cần An An sẵn lòng theo là đủ .

"Được, bố sẽ đưa con , khỏi khu nhà máy chúng vẫn thể sống ." Văn Tùng Bân đỡ An An xuống, hai bố con thêm vài câu nữa mới tắt đèn rời khỏi phòng.

Ngày hôm .

Văn Tùng Bân đến nhà máy từ sớm, đợi cửa văn phòng lãnh đạo.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Chủ nhiệm Lâm tay bưng cốc tráng men, tay xách bữa sáng tới thì thấy Văn Tùng Bân đang cửa phòng . Người đàn ông dáng dấp thanh mảnh, cặp kính sống mũi càng tôn lên vẻ ôn nhu như ngọc, ngũ quan tuấn tú, đường nét rõ ràng.

Trong lòng ông thầm cảm thán, hèn gì mấy cô gái trong xưởng đều thích nhóc , trông quả thực khá.

"Có việc gì thì phòng ." Chủ nhiệm Lâm chào hỏi Văn Tùng Bân.

Cậu thanh niên chỉ ngoại hình mà tính tình cũng , quan trọng nhất là năng lực giỏi, là nhân tài nòng cốt mà nhà máy đang tập trung bồi dưỡng.

Hai bước văn phòng, chủ nhiệm Lâm mở rèm và cửa sổ để ánh nắng ban mai rọi phòng, đó mới xuống ghế, thong thả hớp một ngụm nước kỷ t.ử vợ pha cho.

Văn Tùng Bân hít một thật sâu, : "Chủ nhiệm Lâm, xin thôi việc."

"Phụt!"

Ngụm nước kỷ t.ử đỏ táo uống phun sạch ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-419-toi-dong-y-dieu-dong-di-dau-cung-duoc.html.]

Chủ nhiệm Lâm chẳng kịp lau vũng nước bàn, ông vội vàng đặt cốc xuống, cau mày Văn Tùng Bân, giọng điệu đầy vẻ cấp bách: "Sao tự nhiên ? Lúc đây ký hợp đồng , đây nơi thích đến thì đến, thích thì ."

Nói xong, ông dậy tới mặt Văn Tùng Bân, hỏi: "Tùng Bân, gặp chuyện gì ? Có khó khăn gì thì cứ , tổ chức nhất định sẽ giúp đỡ , việc gì mở miệng là đòi ngay như thế."

Đây là nhân tài mà cấp coi trọng, thuộc kiểu thiên phú, nếu bồi dưỡng sẽ đóng góp cực lớn. Vì cả về đời sống lẫn công việc, lãnh đạo như ông đều quan tâm, sợ vấn đề gì ảnh hưởng đến công việc của nhà máy.

Văn Tùng Bân thở hắt một , đem bộ sự việc xảy ngày hôm qua kể sót chữ nào.

"Vô lý! Quá quắt! Sao cô thể chụp mũ như chứ! Đây là hành vi hại nhân tài kỹ thuật quốc gia, là một hành động phi đạo đức!" Chủ nhiệm Lâm đập bàn giận dữ quát lên.

Lữ Hoa ông cũng , là một kỹ thuật viên bình thường ở phân xưởng bên cạnh. Cô trúng Văn Tùng Bân thì ông ngạc nhiên, vì đồng chí Văn ưu tú như , thích cũng là lẽ thường.

vị đồng chí dùng phương thức cực đoan như để ép buộc đồng chí Văn kết hôn, việc chỉ vi phạm đạo đức mà còn đang thách thức cả pháp luật.

Sao nhà máy của họ xuất hiện một đồng chí tư tưởng đạo đức thấp kém đến thế chứ!

Đập bàn xong, chủ nhiệm Lâm vỗ n.g.ự.c cam đoan với Văn Tùng Bân: "Tùng Bân, yên tâm, chuyện tổ chức sẽ giải quyết cho . Cậu cứ tiếp tục việc bình thường, những việc còn cứ giao cho tổ chức lo."

Một bên là kỹ thuật viên bình thường tư tưởng nguy hiểm, một bên là cán bộ kỹ thuật cao cấp ưu tú của nhà máy, chuyện nên xử lý thế nào thì trong lòng ông tính toán.

Văn Tùng Bân lắc đầu: "Chủ nhiệm Lâm, tiếp tục ở đây nữa. Nếu chỉ một , thật sự bận tâm chuyện , nhưng còn con gái, lo chuyện sẽ gây ảnh hưởng đến con bé."

"Trước đây con gái vì những lời con Lữ Hoa riêng với con bé mà buồn bã suốt một thời gian dài. Bây giờ xảy chuyện thế , nghĩ nên rời thì hơn..."

Mặc dù ký hợp đồng, nhưng thể xin điều động công tác sang nơi khác.

Nghe , chủ nhiệm Lâm rơi trầm tư, ông dùng ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn, một lúc mới cau mày lên tiếng: "Nếu thực sự đây, thể điều nơi khác một thời gian, thể là vài năm, cũng thể là vài tháng, đợi khi sóng gió qua về, thấy thế nào?"

Ông hiểu rõ vị trí của bé An An trong lòng Văn Tùng Bân lớn đến nhường nào. Lần An An ốm, Văn Tùng Bân thậm chí còn định bất chấp tất cả để từ chức, bài học đó nên ông xử lý hết sức cẩn thận.

Hơn nữa tình hình bên phía Lữ Hoa đúng là định, cô lớn, ngộ nhỡ quấy rối bé An An thì lúc đó e là Văn Tùng Bân sẽ kiên quyết đòi bằng .

Để giữ chân nhân tài , ông cũng sẵn sàng nhượng bộ một bước, giải quyết thỏa chuyện .

Ánh mắt Văn Tùng Bân sáng lên, ngờ chủ nhiệm Lâm dễ chuyện như , lập tức đáp: " đồng ý điều động, cũng ạ."

Vốn dĩ đến đây với tâm thế sẽ bất đồng ý kiến, thậm chí là cãi một trận to với chủ nhiệm Lâm, nhưng ngờ chủ nhiệm suy nghĩ cho như , khiến thấy chút hẹp hòi.

Chủ nhiệm Lâm gật đầu, : "Vậy thế , Tùng Bân, cụ thể điều để cân nhắc , sẽ thông báo cho khi tan hôm nay. Giờ cứ về việc ."

Gần đây mấy nơi mới mở nhà máy, ông nghiên cứu xem nên đưa Văn Tùng Bân để rút về thì lãnh đạo bên đó gây khó dễ.

Bản lĩnh của Văn Tùng Bân tuy quá kiệt xuất nhưng cũng vượt xa thường, loại cũng sẽ lãnh đạo coi trọng thôi.

"Cảm ơn chủ nhiệm Lâm." Văn Tùng Bân cảm ơn một tiếng rời khỏi văn phòng.

Ngày hôm đó, vài vị lãnh đạo cấp trung bước văn phòng chủ nhiệm Lâm, khi rời vẻ mặt ai nấy đều vui cho lắm.

 

Loading...