TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 449: Muốn khẳng định chủ quyền

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:47:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng ngày hôm đó, lĩnh lương và thẻ công tác mang về nhà.

Về phía trường Y Hòa Hiệp, Viện trưởng Hồ cũng một lá thư giới thiệu, lá thư thể trực tiếp học mà cần qua thi cử.

Phía Tiết Sáng cũng cho một lá thư giới thiệu, lá thư là đặc biệt giới thiệu với Giáo sư Lâm.

Hiện tại Giáo sư Lâm đang ở trong một tình cảnh khó xử nhưng bản ông thấy chẳng cả. Ông nghĩ dù cũng gạt sang một bên , hằng ngày dạy thế nào cũng .

ở Hòa Hiệp cũng giáo sư riêng của họ, cùng lắm thì ông đây dưỡng già luôn. Ông nghĩ cũng sắp xuống lỗ , mệt mỏi , chẳng buồn tranh giành sức gì nữa.

Bây giờ mỗi tuần Giáo sư Lâm chỉ ba tiết học, đều là dạy cho lệ, tiết của ông cũng xếp môn tự chọn, sinh viên lên lớp nhiều, đa đều là đến để lấy điểm cho xong.

Tiết Sáng thư giới thiệu cho , Giáo sư Lâm thấy chắc chắn sẽ đối đãi qua loa mà sẽ truyền dạy cho những kiến thức thực thụ.

Tuy thư giới thiệu của Tiết Sáng quyền lực lớn như của Viện trưởng Hồ để giúp miễn thi, nhưng đối với Giáo sư Lâm thì nó vẫn cực kỳ giá trị.

Khi tiết trời cây cỏ xanh tươi, mùa hè đang dần tới, chọn một ngày thứ Hai để trực tiếp lên đường tới trường Y Hòa Hiệp.

Khoảng cách từ nhà đến trường cũng khá xa, nếu đạp xe thì mất nửa tiếng, nhưng ô tô thì nhanh.

Ngày đầu tiên đến trường, Cố Cẩn Mặc còn đặc biệt xin nghỉ một ngày để đưa .

Trước cổng trường, sinh viên tấp nập, những gương mặt trẻ trung tràn đầy nhựa sống khiến cả ngôi trường trông thật rạng rỡ, đầy sức trẻ.

Vốn dĩ các trường đại học và kỳ thi đại học nên đình trệ, nhưng ở kiếp thứ vẫn dừng , tuy cũng chút ảnh hưởng nhưng vấn đề quá lớn.

Mười năm đình trệ thậm chí là thụt lùi vì các phong trào giờ đây vẫn đang tiếp tục nỗ lực tiến về phía .

Nhìn tấm biển trường Y Hòa Hiệp, thấy nhiều thứ đổi, từ góc độ vĩ mô, thậm chí còn cảm thấy cả đất nước sẽ những bước ngoặt lớn.

Có lẽ ở kiếp , Tổ quốc thể trỗi dậy nhanh ch.óng hơn...

Cố Cẩn Mặc lái ô tô thẳng trong khuôn viên trường, khi đỗ xe xong, trực tiếp xuống xe đóng cửa .

để Cố Cẩn Mặc xuống xe tiễn , hôm nay đưa đến đây là tranh thủ thời gian lắm .

"Anh mau về ." bên lề đường vẫy vẫy tay với chiếc xe quân sự của Cố Cẩn Mặc, hiệu cho rời .

Cố Cẩn Mặc cô vợ dù ăn mặc giản dị nhưng vẫn vô cùng nổi bật đang ven đường, kìm hạ kính xe xuống : "Chiều nay tan học đến đón em."

Trong trường đại học bao nhiêu là nam sinh trẻ trung, thấy cần thường xuyên mặt ở đây. Đây tin tưởng, mà ngược là do chút tự tin.

So với những nam sinh đầy sức sống trong trường, bỗng thấy hình như "dừ" một chút. Anh đám nam sinh so sánh xuống, càng thể để đám nam sinh đó cho mờ mắt ...

Nói cách khác, chính là đang cảm giác nguy cơ, đến để khẳng định chủ quyền.

chẳng hề cái tâm tư nhỏ nhen của Cố Cẩn Mặc nên trực tiếp từ chối luôn: "Không cần , hôm nay em chỉ đến xem thôi, cũng lịch học sắp xếp thế nào, lúc đó em tự bắt xe buýt về là ."

Ngõ Đặng T.ử thuận tiện, ngay bên ngoài xe buýt chạy thẳng đến trường.

Sự thật đúng là như , Cố Cẩn Mặc kiên trì đưa đón cũng , cuối cùng đành buồn bực lái xe rời .

Thẩm Thù Linh theo biển chỉ dẫn trong khuôn viên trường, thẳng đến văn phòng hiệu trưởng.

Trong văn phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-449-muon-khang-dinh-chu-quyen.html.]

Viện trưởng Đường đặt điện thoại xuống, ông thở dài một tiếng giận dữ lẩm bẩm: "Thật là quá đáng, chẳng coi gì cả!"

Mấy cái trường học với bệnh viện đều tung tích của bác sĩ Thẩm, chỉ riêng ông là . Ông vác mặt đến hỏi mà còn bọn họ từ chối thẳng thừng.

Đám đó cứ nghĩ trường Y Hòa Hiệp bọn ông gì, nên cố tình cô lập, chịu cho ông bác sĩ Thẩm đang ở , thật tức c.h.ế.t ông mà.

Ông và trường Hòa Hiệp chỗ nào chứ? Cho dù đội ngũ giảng viên bằng các trường khác, thiết cũng bằng, điểm tuyển sinh cũng cao bằng, nhưng cũng đến mức ngay cả tung tích bác sĩ Thẩm cũng giấu nhẹm chứ?

Đã chê trường ông gì thì còn giấu giếm cái gì? Có giỏi thì địa chỉ và tung tích của bác sĩ Thẩm cho ông !

Nói cái gì mà tiện tiết lộ, ma mới tin! Mấy khác chắc chắn xách quà cáp đến tận cửa bao nhiêu , cứ đến chỗ ông là thành tiện tiết lộ...

Viện trưởng Đường ghế càng nghĩ càng giận, tức đến mức đập mạnh xuống bàn, còn buột miệng c.h.ử.i thề một câu.

Chuyện đúng là Viện trưởng Đường hiểu lầm. Lý do ông ngóng tin tức quả thật là vì " tiện tiết lộ". Sau mấy lão viện trưởng kéo đến nhà Thẩm Thù Linh hôm , ngay tối hôm đó bọn họ ông cụ Tống cảnh cáo.

Ông cụ Tống cảm thấy đám đang loạn, chẳng hề để ý đến ý nguyện của Thẩm Thù Linh, ai nấy đều ích kỷ vô cùng. Sau khi mắng đám lão già một trận trò, ông tuyên bố thẳng thừng là cho phép bất cứ ai tìm đến phiền cô nữa.

Mọi thông tin cá nhân của Thẩm Thù Linh cứ thế phong tỏa, nếu thì thời gian qua nhà cô chẳng thể nào một ngày bình yên.

Thẩm Thù Linh đến cửa thì thấy tiếng đập bàn vọng từ bên trong văn phòng, động tác định giơ tay gõ cửa của cô khựng .

ở cửa đợi vài giây, xác định bên trong còn động tĩnh gì mới gõ cửa. Sau khi gõ ba cái với lực , cô liền hạ tay xuống.

"Thưa hiệu trưởng, chào ông, đến báo danh."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Đợi một lúc lâu, bên trong mới vang lên tiếng trả lời: "Vào ."

Lúc Hiệu trưởng Đường thu cơn giận, đang cúi đầu xem tài liệu. Khi Thẩm Thù Linh đẩy cửa bước , ông cũng ngẩng đầu lên.

Thẩm Thù Linh đặt bức thư giới thiệu của Viện trưởng Hồ lên bàn.

: "Thưa hiệu trưởng, là sinh viên đến báo danh hôm nay, đây là thư giới thiệu của ."

Nghe thấy câu , Hiệu trưởng Đường mới lập tức ngẩng đầu lên.

Ông thấy nữ sinh mặt xinh thanh tú, dù mặc đồ bình thường nhưng khí chất vẫn phi phàm, qua là gia thế. Ở mảnh đất Bắc Kinh , kiểu như cũng là hiếm thấy.

Hiện tại trường học khai giảng một thời gian , cầm thư giới thiệu đến, thế rõ ràng là học ngang xương .

Nghĩ đến đây, ông kìm mà nhíu mày hỏi: "Cô là do ai giới thiệu đến ?"

Nói thật, ông chẳng nhận những sinh viên kiểu chút nào. Nếu quan hệ thật rộng, ông đẩy sang trường khác cho rảnh nợ.

Ông cho rằng học thì thi cử đàng hoàng, chỉ dựa việc cửa thì chẳng bản lĩnh gì. Huống hồ đây còn là trường y, tương lai đời là để cứu .

Hoặc thì đẩy cô sang chuyên ngành khác cũng .

Thẩm Thù Linh cũng nhận vẻ mặt mấy tình nguyện của Viện trưởng Đường, nhưng cô để tâm, chỉ : "Là Viện trưởng Hồ Kính của Viện nghiên cứu giới thiệu ạ."

"Viện trưởng Hồ? Cô là do Viện trưởng Hồ giới thiệu ?" Viện trưởng Đường nhanh ch.óng xé thư giới thiệu xem.

Ông lướt qua thật nhanh, càng mắt càng trợn trừng, vẻ mặt ngày càng kinh ngạc...

 

Loading...