TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 500: Quả đắng
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:48:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Thù Linh đến học viện y, ở nhà lúc chỉ Cao Ngọc và dì Ngô.
Tào Kim Ngân cố ý vòng cửa để gõ. Khi Cao Ngọc mở cửa thấy là ông, bà hiểu ngay mục đích.
"Đồng chí Cao, đến tìm bác sĩ Thẩm. Phía nhà họ Lư sang tên nhà xong , xem bác sĩ Thẩm thời gian , nếu tiện thì hôm nay nốt thủ tục cho xong luôn." Tào Kim Ngân nở nụ niềm nở.
Người nhà của ông đưa cha con Lư lão đầu đến đơn vị để ứng lương, còn ông thì tự tách đoàn qua đây.
Cao Ngọc suy nghĩ một chút : "Thù Linh hiện nhà. Để mang sổ hộ khẩu và các giấy tờ cùng ông một chuyến."
Bà cũng quen một vài ở Cục quản lý nhà đất, chỉ cần mang đủ giấy tờ thì dù Thù Linh mặt chắc vẫn giải quyết xong xuôi .
Tào Kim Ngân Cao Ngọc liền khẳng định là vấn đề gì.
Hai nhanh ch.óng rời bằng cửa .
Đến sáu giờ rưỡi chiều khi Thẩm Thù Linh từ học viện trở về, Cao Ngọc liền đưa tờ chứng nhận nhà đất mới toanh cho cô xem. Cô thấy tên giấy tờ thì chút kinh ngạc.
Cao Ngọc hếch cằm, giọng điệu đầy vẻ tự hào: "Mẹ con dù cũng quen chút ít ở bên Cục quản lý nhà đất mà."
Thẩm Thù Linh giơ ngón tay cái: "Mẹ, thật lợi hại."
Bà Cao Ngọc thì ưỡn n.g.ự.c đầy tự hào.
Hôm nay khi Tào Kim Ngân thủ tục sang tên nhà xong, còn chuẩn một phong bao lì xì lớn đưa cho bà Cao Ngọc, nhưng bà kiên quyết nhận. Căn nhà đáng giá mấy ngàn tệ , bà thể lấy thêm tiền lì xì nữa.
Bà cảm thấy chuyện nhà chiếm hời .
Tào Kim Ngân thì nghĩ , ơn cứu mạng con gái ông là vô giá. Khi bà Cao Ngọc từ chối phong bao dày cộm đó, trong lòng ông còn chút thấp thỏm.
trưởng bối của bác sĩ Thẩm , ông cũng chỉ đành thu tiền về, thầm nghĩ lễ tết sẽ qua thường xuyên hơn, biếu thêm nhiều đồ một chút.
Buổi tối lúc ăn cơm, Thẩm Thù Linh với bà Cao Ngọc: "Mẹ, bên nhà họ Lư cứ đợi họ dời hẳn , qua một thời gian nữa hãy xem."
Nhà mới tay, nhất là nên để trống một thời gian mới dọn .
Bà Cao Ngọc gật đầu: "Được, con tất."
Bà cũng thấy để một thời gian thì hơn.
Tiếp theo nhà họ Tào xử lý nhà họ Lư thế nào, nhà họ Lư khi chuyển khỏi ngõ Đắng T.ử sống thì ai .
Tuy nhiên, mấy bà cô bà thím rảnh rỗi trong ngõ vẫn chuyên môn chạy ngóng, dù đây cũng là chuyện nóng hổi nhất trong ngõ gần đây.
Những ngày đó, Thẩm Thù Linh từ học viện trở về đều ít tin tức mà bà Cao Ngọc và dì Ngô ngóng .
Hai cha con lão Lư đến nhà họ Mã tìm con trai thứ hai và Mã Thái Lan đòi tiền, Mã Thái Lan thẳng là cô và Lư Thương hề động , còn bảo cha chồng vu khống .
Trong lòng Mã Thái Lan vốn dĩ giận tủi , nếu chồng gây chuyện thì bây giờ cô đến nỗi ép về nhà đẻ, còn dẫn theo chồng con ở nhờ thế . Cô sắp trong thôn cho thối mũi , mấy chị dâu trong nhà cũng chẳng ai ưa cô .
Thời gian cô và Lư Mãn ở nhà đẻ chịu ít ánh mắt khinh thường, hàng xóm láng giềng trong thôn cứ xếp hàng đến xem náo nhiệt, ngóng tình hình nhà họ Lư. Chuyện chồng cô tìm kẻ l.ừ.a đ.ả.o mua t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i truyền khắp cả thôn.
Người trong thôn mà buôn chuyện thì còn khó hơn cả thành phố, cha cô cũng vì chuyện mà hài lòng với cô và Lư Thương.
Giờ cha chồng và cả đến khăng khăng bảo cô và Lư Thương lấy tiền của gia đình, cô oan ức vô cùng!
Mã Thái Lan dạo sống chẳng , trong lòng sớm nghẹn một bụng lửa giận, cô chẳng màng gì nữa, cứ thế mắng xối xả mặt cha chồng và cả.
Lão Lư và Lư Mãn Mã Thái Lan mắng, xung quanh bao nhiêu vây xem, hai thẹn quá hóa giận bèn cãi ầm ĩ với Mã Thái Lan.
Cuối cùng, bốn lớn cộng thêm hai đứa con trai của Mã Thái Lan đều nhà họ Mã đuổi thẳng ngoài.
là quân mất mặt hổ!
"Bây giờ cả sáu nhà họ Lư đều chen chúc trong căn nhà tập thể mà lão Lư xin , sáu miệng ăn chui rúc trong hai căn phòng nhỏ, chắc là lão Lư với Lư Mãn một phòng, Lư Thương dẫn theo vợ con một phòng, chỉ nghĩ thôi thấy chật chội ." Bà Cao Ngọc xong liền gắp một miếng thịt kho tàu bỏ miệng.
Vừa ngọt béo, ngon thật, thơm phức!
Dì Ngô đút cho Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh mỗi đứa một miếng thịt kho nhỏ, dì : " lão Lư khắp nơi tìm con gái lớn với con gái thứ hai nhà họ Lư, cuối cùng còn báo công an nữa, lúc đấy mới tra hai đứa nhỏ đó xuống nông thôn , đúng là những đứa trẻ chủ kiến."
"Tiền của nhà họ Lư chắc tám phần là hai đứa đó lấy , cầm tiền chạy đến cái đảo xa tít tắp để xuống nông thôn, nhà họ Lư dù cũng chẳng gì ." Giọng bà Cao Ngọc mang theo vẻ hả hê.
Bà hai đứa con gái lớn nhà họ Lư ở nhà chẳng khác gì trâu ngựa, bình thường cũng cam chịu lụng, ai ngờ hai đứa nhỏ gan đến thế.
Nhắc đến chuyện hai đứa con gái nhà họ Lư, dì Ngô cũng hào hứng hẳn lên, liền miệng : "Bây giờ trong ngõ đều bảo là hai đứa con gái nhà họ Lư lấy tiền , nhà họ Lư giờ chẳng còn một đồng tiền tiết kiệm nào nữa. Ai mà ngờ mấy đứa con gái nhà đó to gan chứ, đều lén khen hai đứa nó lắm!"
Bây giờ đều thích xem nhà họ Lư gặp họa. Nhà họ Lư xảy chuyện mất mặt lớn như thế, những sống cùng ngõ đều bận rộn giẫm thêm một chân để tỏ ý và hạng đó cùng một con đường.
Nói xong chuyện nhà họ Lư, họ bắt đầu bàn sang chuyện nhà họ Tào.
Bà Cao Ngọc: "Bên nhà họ Tào cũng chẳng khá khẩm gì, tuy giữ mạng cho Tào Phượng nhưng sức khỏe cũng hỏng . Tuy cái thứ nước Hoàng Lương t.ử đó là do Đái Thúy Phân mang đến, nhưng chính cô cũng chấp nhận uống, chuyện truy cứu ."
Dì Ngô cũng gật đầu: "Tào Phượng cũng trách nhiệm, nhưng cô cũng coi như chịu thiệt thòi lớn, con mất, sức khỏe cũng suy sụp."
Đây là tin dì từ Thù Linh.
"Nếu sự việc tiếp tục lan rộng, phía công an lẽ sẽ biện pháp xử lý với Tào Phượng, nhưng đây cũng là trái đắng cô tự chuốc lấy." Thẩm Thù Linh lên tiếng.
Thuốc chuyển t.h.a.i chỉ hại t.h.a.i nhi mà còn gây tổn thương lớn cho , cơ thể Tào Phượng sẽ vô cùng yếu ớt, thậm chí khả năng liệt giường.
Thẩm Thù Linh ăn cơm bà Cao Ngọc và dì Ngô chuyện, cơm ăn xong thì chuyện náo nhiệt cũng xong.
Sau bữa cơm, đèn trong sân bật lên, cả sân nhỏ soi sáng ấm áp.
Cô dẫn theo Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh đá cầu trong sân, Đại Hắc cũng lẽo đẽo theo bên cạnh bọn nhỏ. Sân nhà rộng, chỗ để chạy nhảy.
Bà Cao Ngọc thu quần áo trong sân dặn dò: "Hai cái đứa nhỏ đừng vườn rau nghịch ngợm đấy, đá cầu đằng ."
Mấy cây cải thảo nhỏ trong vườn rau là bà mới trồng hồi ban ngày.
Vừa dứt lời, quả cầu bay về phía vườn rau, ngay đó hai nhóc tì định chạy , Đại Hắc liền ngoạm lấy gấu áo Tiểu Nguyệt Lượng cho tiếp.
Tinh Tinh lách chân né mấy mầm cải nhỏ, đó khom cẩn thận nhặt quả cầu lên, hề giẫm rau của bà nội.
"Bà ơi!" Đứa nhỏ về phía bà Cao Ngọc, vẻ mặt như 'con ngoan nhất đấy', bà Cao Ngọc vội vàng giơ ngón tay cái khen ngợi.
Thẩm Thù Linh bước tới dắt tay Tiểu Nguyệt Lượng dẫn cô bé khỏi rìa vườn rau, xoa đầu Đại Hắc, khen một câu: "Chó ngoan."
Đại Hắc cũng để con bé chắc chắn là sẽ hỏng vườn rau, thế nên mới ngoạm lấy vạt áo nó.
"Không vườn rau, con nhớ ?" Thẩm Thù Linh xoa đầu con gái giống như xoa đầu Đại Hắc .
Con bé gật đầu nhỏ, đôi mắt tròn xoe chớp chớp: "Dít dồi ạ!"
Hứa thì nhanh lắm, nhưng chẳng để đầu .
Tinh Tinh đá quả cầu , Tiểu Nguyệt Lượng tung tăng chạy nhặt, Đại Hắc cứ theo bên cạnh hai đứa nhỏ, lúc quả cầu lăn đến chỗ Thẩm Thù Linh, cô cũng đá nhẹ một cái.
Cố Cẩn Mặc nhiệm vụ xong, cả lấm lem bụi đất trở về, mở cửa sân thì thấy ngay cảnh tượng ấm áp sum vầy ...
Tay xách một chiếc túi, mặc bộ quần áo vá víu, dính đầy bùn đất, mặt mũi cũng lem luốc tro đen, trông vô cùng nhếch nhác.
Cố Cẩn Mặc bước sân, Tiểu Nguyệt Lượng đang chơi cầu trông thấy liền hét lớn: "Ăn xin, ơi, ăn xin!"
Nói xong con bé bỏ mặc quả cầu, chạy ôm c.h.ặ.t đùi . Bà nội bảo nhiều ăn xin bắt cóc trẻ con lắm, nó bắt .
Tinh Tinh đầu bóng xám xịt bức bình phong, cũng lạch bạch chạy ôm lấy chân của .
Cậu nhóc cũng sợ ăn xin!
Cố Cẩn Mặc: ...
Vừa giận buồn .
Trong thời gian nhiệm vụ nhớ nhà, kết thúc là vội vàng về ngay mà kịp ghé qua đơn vị, kết quả là hai cục cưng hằng mong nhớ nhận nhầm thành kẻ ăn xin.
Thẩm Thù Linh thấy phản ứng của hai đứa nhỏ thì nhịn mà bật , cô : "Đây là bố các con đấy, mau đây cho bố xem nào, chẳng lúc sáng còn bảo nhớ bố ."
Lúc ăn sáng hai đứa vẫn còn nhắc đến bố, mà giờ nhận .
Cố Cẩn Mặc Thẩm Thù Linh thì lòng mềm nhũn , hèn gì sáng nay cũng đặc biệt nhớ hai đứa nhỏ, hóa là tâm linh tương thông.
Nghĩ , sải bước về phía vợ và hai đứa con.
Tiểu Nguyệt Lượng thấy "kẻ ăn xin" xám xịt tiến về phía thì sợ đến mức ôm c.h.ặ.t lấy , đôi chân nhỏ ngừng giậm đất, miệng hét lên: "Mẹ ơi, cứu! Mẹ ơi, cứu con!"
Người ăn xin sắp bắt nó !
Tinh Tinh tuy kêu lên nhưng cũng ôm c.h.ặ.t lấy đùi , khuôn mặt nhỏ dán c.h.ặ.t chân vì sợ bắt .
Thẩm Thù Linh ngớt.
Cố Cẩn Mặc mặt cô, cúi đầu hai đứa nhỏ đang thực sự hoảng sợ, trong lòng cảm thấy chút tủi , chỉ Đại Hắc là vẫy đuôi rối rít cứ thế dụi .
là đ.á.n.h cái nhận ngay.
Cố Cẩn Mặc đẩy cái đầu ch.ó , thụp xuống nhẹ nhàng : "Tiểu Nguyệt Lượng, Tinh Tinh, bố về đây, hai con nhớ bố ?"
Khuôn mặt lấm lem bụi đất càng đôi mắt thêm sáng, đang đầy mong đợi hai đứa nhỏ.
Tiểu Nguyệt Lượng thấy tiếng bố từ phía , con bé cẩn thận đầu , đập mắt nó là một khuôn mặt xám xịt phóng đại, chẳng rõ hình thù gì.
"Oa! Hu hu hu, con bắt , bắt ..."
Tiểu Nguyệt Lượng sợ đến mức cả câu dài .
Con bé , Tinh Tinh cũng sợ quá mà thành tiếng theo.
Thẩm Thù Linh vội vàng xuống ôm hai đứa nhỏ lòng, cô cố gắng nhịn .
Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh liều mạng rúc lòng .
Đây chắc chắn bố của chúng, bố của chúng trai lắm, cái dạng , bố thể biến thành như !
Bà Cao Ngọc và dì Ngô đang dọn dẹp trong nhà thấy tiếng động ngoài sân liền vội vàng bỏ việc chạy .
Bà Cao Ngọc thấy con trai đang bệt đất hai đứa nhỏ thét lên, bà liền tiến tới đẩy một cái, miệng cằn nhằn: "Làm mấy đứa nhỏ sợ phát khiếp , mau tắm rửa ."
Nói xong, bà xuống kiểm tra xem hai đứa nhỏ dọa cho .
Cố Cẩn Mặc vợ đang cố nhịn , giọng điệu chút tủi : "Tiểu Nguyệt Lượng với Tinh Tinh nhận nữa ."
Anh cứ nghĩ là mặt mũi chỉ bẩn một chút thôi, hai đứa nhỏ nhận nhỉ.
Thẩm Thù Linh giao Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh nín cho chồng và dì Ngô, cô : "Anh mặc quần áo bình thường, mặt bẩn, trông chẳng khác gì kẻ ăn xin chạy nạn cả."
" thế đấy, mau tắm . Đàn ông đàn chẳng mấy khi ở nhà chớ, về một cái là trẻ con sợ phát khiếp," bà Cao Ngọc ôm lấy Tiểu Nguyệt Lượng, quên trách móc.
Cố Cẩn Mặc sờ sờ mũi, thì đúng là sai thật.
"Bố ơi, hổ quá ," Tiểu Nguyệt Lượng nấp trong lòng bà Cao Ngọc để lộ một con mắt, đưa tay lên quẹt quẹt cái má nhỏ mềm mại của .
Qua cuộc đối thoại , con bé cũng ăn xin bẩn thỉu mặt thực sự là bố nên còn sợ nữa, thậm chí còn trêu chọc cả bố.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tinh Tinh trong lòng dì Ngô cũng đầu bố, khuôn mặt nhỏ còn vương vệt nước mắt nhưng biểu cảm mang theo nụ , rõ ràng cũng nhận cha già của .
Cố Cẩn Mặc thấy hai nhóc tì nhận , liền hào hứng : "Đợi bố tắm một cái chơi với các con ngay!"
Nói xong, sải bước về phía phòng tắm.
Bà Cao Ngọc bóng lưng tràn đầy sức sống của con trai, mắng yêu một câu: "Cái đức hạnh gì ."
Đứa con trai thứ hai của bà chỉ khi ở mặt vợ con mới bộc lộ cảm xúc rõ rệt như thế. Trong lòng bà thấy mừng, cũng thấy gì .
Bà và ông Cố đây cảm thấy mắc nợ con trai thứ hai, chuyện đó cách nào bù đắp , nhưng may mà nó cưới vợ , hai đứa con ngoan.
Bà mừng cho nó, bình thường bà cũng đối xử với con dâu và các cháu nhiều hơn. Bà chỉ cần với Thù Linh và hai nhóc tì thì con trai bà cũng sẽ vui vẻ.
Thù Linh chính là ngôi may mắn của nhà bà. Từ khi cô về, mối quan hệ của bà và con trai thứ cũng dịu ít, nó còn cái vẻ lạnh lùng như máy giống lúc nữa.
Tối hôm đó, Cố Cẩn Mặc ngủ cùng vợ con. Anh để hai đứa nhỏ ở giữa kể chuyện Tây Du Ký cho chúng .
Giọng của đàn ông trầm thấp và chậm rãi, khiến như đắm câu chuyện, Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh đến mê mẩn.
Đợi đến khi hai đứa nhỏ ngủ say, Thẩm Thù Linh mới bắt đầu kể về những chuyện xảy trong thời gian qua, cô tóm tắt việc một lượt cho chồng .
Cố Cẩn Mặc xong liền : "Ngày mai đến đơn vị báo cáo công tác xong sẽ ghé qua văn phòng của ba một lát, xem manh mối nào xâu chuỗi mấy chuyện với ."
Về phía nhà họ Phạm, thẩm quyền để can thiệp, nhưng chuyện về Hoàng Lương Tử, phương t.h.u.ố.c lúc , cũng như tình hình của Giáo sư Lâm ở học viện thì vẫn thể ngóng .
Lúc nhiệm vụ, thỉnh thoảng vẫn nhớ đến chuyện , trong lòng khỏi lo lắng cho sự an của nhà. Bây giờ nhiệm vụ thành, dự định sẽ điều tra cho lẽ.
Sự liên đới của những vụ án rộng hơn nhiều so với tưởng tượng của , thể xử lý xong trong một sớm một chiều . Trong lòng chút bất an, sợ tra gì, sợ những thứ tra quá mức nghiêm trọng.
dù thế nào nữa, cũng quyết định sẽ đích nhúng tay điều tra chuyện .
Sau khi Thẩm Thù Linh kể xong chuyện, cô cũng buồn ngủ, mơ màng chìm giấc nồng.
Cố Cẩn Mặc vợ và các con đang ngủ say, nhẹ nhàng dậy, bế hai đứa nhỏ đặt nôi, đó mới ôm vợ ngủ một giấc thật ngon.
Đi nhiệm vụ suốt một thời gian dài như , nhớ con, và càng nhớ vợ da diết.
Sáng hôm , Thẩm Thù Linh tiếng của Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh cho tỉnh giấc. Trong cơn mơ màng, cô mở mắt sang bên cạnh nhưng chẳng thấy bóng dáng các con , hai đứa nhỏ ngủ giường.
Bản cô thì đang gọn trong vòng tay của đàn ông, còn Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh bế nôi từ lúc nào.
Chuyện chắc chắn là do Cố Cẩn Mặc ...
Lúc , Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh đều đang trong nôi, hai tay bám c.h.ặ.t thành nôi, gào ầm ĩ để phản đối.
Rõ ràng tối qua chúng ngủ cạnh , mà ngủ dậy một giấc thấy trong nôi một cách khó hiểu, khiến hai đứa nhỏ tức giận thét lên.
Thẩm Thù Linh vùng vẫy thoát khỏi vòng tay đàn ông, giơ tay véo mạnh tay một cái : "Anh mau dậy dỗ con ."
Ai chúng thì đó mà dỗ.
Cố Cẩn Mặc thực cũng tỉnh từ nãy, giờ vợ lệnh, vội vàng dậy dỗ dành hai nhóc tỳ.
Anh bế hai đứa bé lên hai bên tay, Tiểu Nguyệt Lượng bế giơ tay nhéo má , Tinh Tinh thấy cũng phối hợp với em gái, nhéo nốt bên má còn của ba .
"Ba... !" Tiểu Nguyệt Lượng nhéo lầm bầm đầy vẻ bất mãn.
Đừng tưởng em còn nhỏ mà chính ba là nửa đêm bế hai em nôi nhé.
Cố Cẩn Mặc: "..."
Chẳng bảo trẻ con dễ lừa nhất ? Sao con nhà đứa nào đứa nấy đều tinh ranh như khỉ thế .
Thẩm Thù Linh phiền ba cha con bồi đắp tình cảm, cô dậy mặc quần áo khỏi phòng. Hôm nay Cố Cẩn Mặc cũng về đơn vị, một lúc cũng bế hai đứa nhỏ .
Bà Cao Ngọc ngoài mua đồ ăn sáng, đợi cả nhà dùng bữa xong, Thẩm Thù Linh và Cố Cẩn Mặc cũng lượt rời nhà.
*
Ba tháng , Thẩm Thù Linh và lão Kỳ cuối cùng cũng thành việc soạn thảo giáo trình Trung y, đồng thời nộp lên cho lãnh đạo cấp phê duyệt.
Trong ba tháng , những buổi lên lớp mỗi tuần một của Thẩm Thù Linh thu hút nhiều sinh viên yêu thích Trung y. Chuyên ngành Trung y vốn vắng vẻ, nay đông đúc sinh viên hơn hẳn.
Còn bản cô cũng thuận lợi nghiệp từ chỗ Giáo sư Lâm. Mọi quá trình từ thi cử đến cấp bằng đều do đích Viện trưởng Đường giám sát.
Thẩm Thù Linh vốn là một sinh viên bình thường, việc cô thể nghiệp sớm và nhận bằng hề khiến ai nghi ngờ. Các môn thi của cô chỉ bao gồm Tây y của Giáo sư Lâm, mà còn cả Trung y, lâm sàng và nhiều môn học khác.
Sinh viên trong trường đề thi nào thì cô đề thi đó, chuyện ưu tiên cửa .
Thành tích của cô ai ai cũng thấy rõ, tự nhiên chẳng ai thắc mắc gì.
Khi Viện trưởng Đường tận tay trao bằng nghiệp cho Thẩm Thù Linh, ông cái tên tấm bằng mà suýt chút nữa thì rơi nước mắt.
Chỉ nhờ sự xuất hiện của đồng chí Thẩm mà cả Học viện Y học Hòa Hiệp như hồi sinh. Ngay cả ông khi ngoài cũng thể nhờ hào quang của đồng chí Thẩm mà gia nhập các vòng tròn xã giao cao cấp, vật tư do cấp phân bổ, học viện cũng đều nhận đầy đủ.
Đồng chí Thẩm mang cho ông và học viện quá nhiều lợi ích mà đây ông từng dám mơ tới.
Hiện tại, chuyên ngành Trung y của học viện bọn họ là nơi phát triển rầm rộ nhất khắp kinh thành. Những sinh viên học Trung y, nơi đầu tiên họ tìm hiểu chính là Học viện Y học Hòa Hiệp.
Bên phía Giáo sư Lâm, các tiết học cũng chật kín , thậm chí ngay cả lúc tan học vẫn nhiều sinh viên vây quanh đặt câu hỏi. Những sinh viên trong tháp ngà vẫn giữ sự ngây thơ nguyên bản.
Khi nhận Giáo sư Lâm là một ông lão lập dị nhưng thực tài, đều thi lấy lòng ông, cố gắng ông vui để mong truyền thụ thêm nhiều kiến thức quý báu.
Lúc đầu Giáo sư Lâm thấy quen lắm, nhưng ông sống chừng nấy tuổi đầu, lòng chân thành giả dối ông đều phân biệt . Ông những sinh viên ý nên dần dần cũng mở lòng hơn.
Cả Học viện Y học Hòa Hiệp đều tràn ngập bầu khí vui vẻ, hòa thuận.
"Đồng chí Thẩm, học viện chúng tự hào vì cô." Viện trưởng Đường dùng hai tay trao bằng nghiệp cho Thẩm Thù Linh, mắt ông rưng rưng, giọng chút nghẹn ngào.
Ông thật sự nỡ để đồng chí Thẩm rời .
Thẩm Thù Linh thấy chút dở dở , cô : "Sau mỗi tháng em vẫn sẽ đến giảng bài cho các bạn sinh viên mà, Viện trưởng Đường, chúng vẫn còn nhiều cơ hội gặp ."
Viện trưởng Đường gật đầu lia lịa: "Phải, , chỉ là thấy xúc động. Đồng chí Thẩm, cô mới đến học viện vài tháng mà khiến nơi đổi ch.óng mặt, thực sự luyến tiếc."
Tình hình của học viện ai rõ hơn ông, nếu đồng chí Thẩm chọn học viện , chừng bây giờ ông về quê chăn lợn cuốc đất .
"Viện trưởng Đường đừng , em cũng gì nhiều cho học viện, chỉ là học đúng giờ và mỗi tháng lên lớp giảng bài định kỳ cho các bạn thôi mà." Thẩm Thù Linh .
Cô thực sự cảm thấy đóng góp gì to tát, những đổi của học viện thời gian qua cô cũng đôi chút qua lời kể của Giáo sư Lâm.
Viện trưởng Đường lẽ mượn danh tiếng của cô một phần, nhưng nếu bản ông tư duy tiến bộ thì dù danh tiếng của cô lớn đến , học viện cũng khó lòng đổi mạnh mẽ đến thế.
Thấy Thẩm Thù Linh khiêm tốn như , Viện trưởng Đường càng thêm cảm kích, ông nhịn mà tiến lên bắt tay cô.
Ông : "Chừng đó là đủ , bác sĩ Thẩm, cô chọn học viện của chúng là điều tuyệt vời nhất , thực lòng cảm ơn cô."
Đối với ông và học viện, đây chính là cơ hội để đổi đời. Ông cũng chẳng hoài bão tham vọng gì to lớn, chỉ tạo dựng một môi trường cho sinh viên và giáo sư, đảm bảo giáo trình và thiết cần thiết đều đáp ứng đầy đủ.
Tiếp xúc với Viện trưởng Đường bấy lâu, Thẩm Thù Linh cũng nể trọng ông. Cô cảm thấy cả Viện trưởng Đường và Giáo sư Lâm đều là những tấm lòng son sắt.
Hai họ cùng việc trong một học viện quả thực là một sự kết hợp hảo.
"Cảm ơn sự công nhận của Viện trưởng Đường. Sau nếu vấn đề gì về Trung y, ông thể đến Viện nghiên cứu tìm em, chắc là em sẽ ở đó một thời gian, hoặc gọi điện thoại cũng ạ." Thẩm Thù Linh mỉm .
Cô thích giao lưu với những như Viện trưởng Đường, toan tính mà chính kiến và sự kiên trì riêng.
Thẩm Thù Linh cầm bằng nghiệp rời khỏi văn phòng Hiệu trưởng, ngoài thấy Giáo sư Lâm đang đợi ở cửa với một cuốn sổ ghi chép tay.
"Giáo sư Lâm, thầy trong?" Cô ngạc nhiên.
Giáo sư Lâm xua tay: " đây đợi đưa đồ cho em thôi, mười phút nữa tiết ."
Nói xong, ông đưa cuốn sổ ghi chép trong tay cho cô.
Thẩm Thù Linh đón lấy cuốn sổ dày cộm, lật mở một trang, cô thấy những dòng chữ bằng b.út máy dày đặc, đó chính là nét chữ của Giáo sư Lâm.
"Thiên phú của em , cũng vì mà thời gian em theo học quá ngắn. Trong cuốn sổ ghi nhiều nội dung Tây y mà cho là quan trọng, hy vọng em sẽ giúp bảo quản nó thật ." Giáo sư Lâm dặn dò.
Dù chỉ thầy của cô trong vài tháng, nhưng ông thực sự coi cô là học trò cưng, hơn nữa còn là từng cứu mạng .
Chuyện của Lý Anh và Ngụy Đình Đình đều nhờ cô giải quyết, thêm việc cô do ông lão họ Tiết giới thiệu tới, nên trong mắt ông cô chính là nhà.
Đã là nhà thì ông chắc chắn sẽ dốc túi truyền thụ tất cả.
Thẩm Thù Linh xúc động, cô theo bản năng : "Giáo sư Lâm, cái quý giá quá."
Cuốn sổ dày cộp chứa đựng bộ tâm huyết của Giáo sư Lâm, cô thể cứ thế mà nhận lấy.
"Em cứ cầm lấy , những thứ trong đó đều trong đầu , thể giảng bất cứ lúc nào lớp. em chắc thời gian đến giảng nữa, tài năng của em vượt xa bất cứ ai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-500-qua-dang.html.]
"Sở dĩ giao cuốn sổ cho em là vì khi em thấu hiểu và nắm vững, hãy vận dụng những kiến thức những nơi quan trọng hơn." Giọng điệu của Giáo sư Lâm nghiêm túc, câu cuối cùng rõ ràng mang hàm ý sâu xa.
Ông giao vốn liếng cả đời cho Thẩm Thù Linh vì hy vọng cô thể kết hợp chúng Trung y.
Giáo sư Lâm Viện nghiên cứu dự án kết hợp Đông Tây y, nhưng nội dung cụ thể thế nào thì ông rõ.
Bản ông dù tinh thông Tây y nhưng đặt kỳ vọng lớn Trung y của nước nhà. Nếu một ngày nào đó thực sự thực hiện việc kết hợp Đông Tây y, liệu ngành y học của chúng sẽ còn phụ thuộc quá nhiều nước ngoài nữa ?
Nhiều kỹ thuật y học tiên tiến vượt bậc ở nước ngoài nghiên cứu bằng những thủ đoạn phi nhân tính và chính đáng, ông căm ghét những thủ đoạn đó, nhưng buộc sử dụng những phương pháp từ chúng.
Ông cảm thấy việc Thẩm Thù Linh đang hiện nay là một việc vô cùng ý nghĩa và cần thiết, bản ông chỉ tặng một cuốn sổ ghi chép thì đáng là bao.
Thẩm Thù Linh hiểu ý tứ trong lời của Giáo sư Lâm, cô khẽ đáp: "Em sẽ cố gắng hết sức ạ."
Hai nhanh ch.óng chào tạm biệt, Giáo sư Lâm còn tiết dạy, còn Cố Cẩn Mặc thì đang đợi Thẩm Thù Linh ở cổng trường.
Thẩm Thù Linh cầm tấm bằng nghiệp mới lò bước lên xe.
Tâm trạng cô , còn vẫy vẫy tấm bằng mặt đàn ông: "Từ giờ em chính là sinh viên đại học đấy nhé."
Cố Cẩn Mặc khởi động xe quân dụng, : "Vậy hôm nay chúng đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa để chúc mừng thôi."
Đây quả thực là một chuyện vui.
Thẩm Thù Linh ngoài cửa xe, ngắm dòng qua phố. Đang là giữa mùa hè, các đồng chí nam mặc áo ngắn tay quần đùi, còn các đồng chí nữ thì diện những chiếc váy hoa nhí tối màu.
Trên gương mặt mỗi đều rạng rỡ nụ . So với kinh thành năm ngoái, kinh thành hiện tại dường như tràn đầy sức sống hơn nhiều.
Trong vài tháng gần đây, tình hình cấp bắt đầu dần nới lỏng, các hoạt động chợ đen và giao dịch tư nhân cũng nhiều lên, lượng thanh niên tri thức về thành phố cũng tăng đáng kể.
Người dân trong thành phố trông vẻ năng động hơn hẳn, khi thêm nhiều con đường mưu sinh, cuộc sống của cũng dễ thở hơn.
Mấy ngày khi Thẩm Thù Linh gọi điện cho ông cụ Tống, ông cũng rằng cuộc sống của sẽ ngày càng , nhiều thứ sẽ từng bước mở cửa.
"Chúng về nhà đón cả ba cùng tiệm cơm quốc doanh nhé." Ánh mắt Thẩm Thù Linh vẫn dừng nụ của những đường ngoài cửa sổ.
Dù hiện tại vẫn mở cửa, nhưng đường phố mang một vẻ phồn vinh rạng rỡ. Cô thấy đưa nhà ngoài dạo nhiều hơn cũng là một ý .
Đợi cả nhà ăn trưa xong, họ còn thể dạo công viên, trong công viên bây giờ cả bán bong bóng .
Cố Cẩn Mặc mím môi, ý định cùng vợ ăn một bữa hẹn hò riêng tư thế là tan thành mây khói.
Hai về nhà đón , còn tạt qua trường của Cố Thời để đón bé luôn.
Đang là giờ cơm trưa nên tiệm cơm quốc doanh đông khách. Ở sảnh chính ít đang hút t.h.u.ố.c, Thẩm Thù Linh trực tiếp đặt một phòng bao.
Dưới sự dẫn dắt của phục vụ, cả gia đình nhanh ch.óng phòng bao, gọi mấy món đặc sản và cả những món điểm tâm mới của nhà hàng.
Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh giờ , chúng sải đôi chân ngắn cũn chạy tung tăng trong phòng bao, Cố Thời thì bám theo để bảo vệ hai đứa em.
Bà Cao Ngọc cầm bằng nghiệp của Thẩm Thù Linh cùng xem với thím Ngô, cả hai xem ngớt lời cảm thán.
"Chà chà, Thù Linh nhà bây giờ là sinh viên đại học , học vị cao thế , đến mà chẳng săn đón chứ!" Bà Cao Ngọc giơ tấm bằng lên ngắm nghía.
Trong mắt thím Ngô tràn đầy sự ngưỡng mộ: "Thù Linh đúng là quá giỏi giang, y thuật lợi hại như mà còn là sinh viên ưu tú nữa."
Bà mà một cô con dâu bản lĩnh thế thì chắc mơ cũng tỉnh. bà cũng tự , con trai thế thì mà cưới vợ giỏi như Thù Linh.
Bà Cao Ngọc ôm tấm bằng lòng: "Tất nhiên , Thù Linh là giỏi nhất mà."
Thù Linh chính là niềm tự hào của cả gia đình bà.
Chờ về đến nhà, cô sẽ đem tấm bằng khen đặt ở nơi bắt mắt nhất trong nhà chính!
Sau khi cả nhà ăn một bữa no nê ở tiệm cơm quốc doanh, buổi chiều liền dạo công viên, còn mua ba quả bóng bay ở góc đường cho mấy đứa nhỏ.
Trong công viên còn trò chèo thuyền, cùng chèo thuyền, ba đứa nhỏ vui vẻ cực kỳ, thuyền ngập tràn tiếng .
Dạo công viên xong về, mấy đứa nhỏ mới lên xe ngủ , trẻ con khi vui chơi thỏa thích là ngủ liền ngủ ngay.
Cố Cẩn Mặc đưa nhóm Thẩm Thù Linh về nhà xong, còn chạy tới Cục Công an một chuyến.
Vụ án của Lý Anh và Hoàng Lương T.ử tắc nghẽn, hai bọn họ đó lâu thì sợ tội tự sát, vụ án cứ thế khựng ở khâu nhân chứng vật chứng quan trọng. Mọi đều lờ mờ đoán chuyện thoát khỏi liên quan đến nhà họ Phạm, nhưng mãi vẫn tìm đột phá khẩu.
Cha của Triệu Nhã Lệ cuối cùng thể nước ngoài, là do phía công an tìm cách ngăn . Bản cha họ Triệu vì cháu nội cùng nên cũng , chỉ cần tìm mấy bà thím phố xúi giục vài câu, chuyện chẳng là xong ?
Vốn dĩ phía công an trực tiếp bắt , nhưng phía bộ đội đưa ý kiến khác.
Chuyện liên quan trọng đại, phía bộ đội cho rằng thể thả nước ngoài để tóm gọn cả mẻ lưới tội phạm, nhưng phía công an cảm thấy tính bất quá cao.
Cả vụ án xem chừng rơi bế tắc, nhưng thực tế việc điều tra bí mật vẫn đang tiếp tục, dấu vết của nhà họ Phạm dần lộ , những manh mối đó đều nhà họ Triệu.
Phía Phạm Mưu Nghĩa tạm thời cảm thấy gì bất thường, các cơ quan liên quan điều tra cẩn thận, cố gắng hết sức để khác nhận .
Cố Cẩn Mặc lái xe đến Cục Công an.
Thẩm Thù Linh đưa mấy đứa nhỏ về nhà xong liền cùng Cao Ngọc rủ đến ngõ 17, chính là căn nhà cũ của nhà họ Lư.
Hai tuần , Cao Ngọc mời thợ mộc đến đóng đồ đạc, cũng đang dần chuyển một đồ trong nhà sang đây.
Người trong ngõ thấy họ 17 đều tới hỏi thăm, lời giải thích bên ngoài là nhà họ Tào thấy ghét nơi , nhà cô mua nhà nên dứt khoát mua từ nhà họ Tào luôn.
Với cách , ngoài việc cảm thấy trùng hợp thì cũng suy nghĩ gì khác.
Dù nếu họ là nhà họ Tào thì cũng thể dọn đến ở, nhà để cũng uổng, bán cũng là chuyện bình thường.
Nửa tháng , Cố Phong Quốc cùng Cố Thành Châu hai cha con thuận lợi dọn ngõ Đặng Tử. Cả hai đều kín tiếng, khi dọn cũng tổ chức linh đình, chỉ cùng nhà tụ họp ăn một bữa cơm.
Người trong ngõ thấy Cố Phong Quốc thì chút e dè, đối phương trông còn nghiêm túc hơn cả Đoàn trưởng Cố, một cái là thấy ngay phong thái lãnh đạo.
Những hàng xóm cùng lắm cũng chỉ là lãnh đạo nhỏ ở đơn vị, từng tiếp xúc với cấp lãnh đạo như Cố Phong Quốc?
Cố Phong Quốc dọn đến đây đều là vì vợ, bản ông sớm về trễ, chỉ mong tối đến thể cùng vợ sưởi ấm giường lò.
Còn về hàng xóm ở ngõ Đặng Tử, ông chẳng hề quan tâm, thậm chí còn hiếm khi chạm mặt.
Cố Thành Châu càng như , mỗi ngày về , về nhà là dẫn Tiểu Thời sang nhà em trai và em dâu, ít khi tiếp xúc với hàng xóm.
*
Thời gian nhanh ch.óng trôi tới ngày Tết Quân đội, hôm nay đơn vị hoạt động, đây cũng là ngày Tết Quân đội đầu tiên Cố Cẩn Mặc đón ở đơn vị tại Kinh Thành.
Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh cũng đều hai tuổi , đúng là lứa tuổi thích náo nhiệt.
Thẩm Thù Linh quyết định dẫn hai bạn nhỏ đơn vị xem chương trình, khi đến Kinh Thành cô vẫn đơn vị xem nào, nhân lúc hôm nay xem cho .
Thẩm Thù Linh hôm nay vốn dĩ dẫn Cao Ngọc cùng , hiềm nỗi cha chồng từ sáng sớm dẫn theo chồng một bước .
Đôi vợ chồng già còn quấn quýt hơn cả cô và Cố Cẩn Mặc.
Cố Cẩn Mặc cũng lái xe cùng cô, nhưng hai đứa nhỏ lề mề quá, Thẩm Thù Linh liền bảo .
Chương trình ở đơn vị cũng chờ đến mười giờ sáng, cô dẫn con thong thả qua là , cần vội vàng như thế.
Cố Cẩn Mặc hai đứa nhỏ trong nhà đang la hét vệ sinh, khi dặn dò Thẩm Thù Linh một hồi lâu, chỉ đành bất lực .
Sáng nay còn việc, đến đúng giờ mới .
Hai nhóc tì bóng lưng bố rời , khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mềm mại lập tức lộ nụ tinh quái, chẳng thèm gào thét đòi vệ sinh nữa.
Hừ, bố thối, dám giành với chúng .
Từ khi bố về, tối nào chúng cũng ngủ cạnh , ngày nào cũng bắt chúng ngủ với dì Ngô, lúc bố nhà, chúng đều ngủ với cách ngày một .
Thẩm Thù Linh tâm tư nhỏ của hai em, hai đứa nhỏ tuy thông minh nhưng suy cho cùng vẫn là trẻ con, vẫn đang trong quá trình khám phá và xây dựng các quy tắc của thế giới .
Cô giơ tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ trắng trẻo mềm mại của hai đứa, : "Đừng tưởng trong lòng hai đứa đang nghĩ gì, lừa bố như là bố sẽ buồn đấy nhé."
Trẻ con vốn dối là một việc khiến khác đau lòng.
Tiểu Nguyệt Lượng chớp chớp đôi mắt như quả nho đen, chút phục mà mách lẻo: "Là do buổi tối bố cứ bế chúng con sang cho dì Ngô mà!"
" thế, bố thật đáng ghét, chiếm đoạt , bố quá bá đạo luôn!" Tinh Tinh gật gật cái đầu nhỏ, giọng điệu nghiêm túc.
"Bá đạo" và "chiếm đoạt" đều là những từ mới mà bé học gần đây.
Hai đứa nhỏ dạo gần đây bắt đầu học nhận mặt chữ, lúc Cao Ngọc và Thẩm Thù Linh rảnh rỗi sẽ dạy hai đứa nhận chữ. Bản hai đứa vốn thông minh, cộng thêm bây giờ đang là lúc tò mò với thứ, đưa sách cho là chúng sẽ tự mày mò nghiên cứu, mấy từ ngữ đơn giản học nhanh.
Cao Ngọc cảm thấy hai đứa nhỏ giống như thần đồng, dạy từ ngữ thơ ca đều học nhanh, bà từng thấy đứa trẻ nào thông minh như , khiến bà vui mừng khôn xiết.
Thẩm Thù Linh hai đứa trẻ đang giận dỗi, kiên nhẫn : "Vậy hai con thể với bố , bảo là bố thế khiến hai con tức giận, xem bố thế nào . Nếu bố xin thì hai con hãy tha thứ cho bố một , còn nếu bố kiên quyết sửa thì hãy với , chúng cùng nghĩ cách."
Trẻ thông minh càng cần sự dẫn dắt đúng đắn.
Dì Ngô ở bên cạnh cũng : " đấy, chuyện gì trao đổi , giải quyết thì với lớn."
Bà trông hai nhóc tì cũng mấy tháng , càng trông lâu càng cảm thán sự thông minh của Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh. Bà từng thấy nhà ai mà trẻ con hơn một tuổi nhận chữ, thơ, cái là ngay mầm non đại học .
Tuy bà từng trông đứa trẻ nào thông minh đến , nhưng bà cũng đối với càng thông minh thì càng lý lẽ, giảng giải cặn kẽ nguyên nhân cho đứa trẻ .
Đứa trẻ hiểu , tự nhiên sẽ phạm nữa.
Trẻ con bình thường đ.á.n.h một trận, mắng vài câu lẽ , nhưng với trẻ thông minh thì tuyệt đối thể như .
Tiểu Nguyệt Lượng và dì Ngô , con bé nhíu mày, cuối cùng mới gật đầu, dùng giọng sữa : "Vậy lát nữa con với sẽ tìm bố đàm phán!"
Con bé lý lẽ với bố, bảo bố rằng như thế là đúng.
Tinh Tinh gật gật đầu, bé sẽ cùng em gái.
Thẩm Thù Linh hắng giọng: "Lúc tìm bố chuyện thì nhất nên tìm chỗ nhé."
Chuyện gì mà bố xa giành , để khác thì chút nào.
Tiểu Nguyệt Lượng vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ của : "Con mà, bố thích giữ thể diện, con sẽ giữ thể diện cho bố !"
Con bé lớn đều sĩ diện.
Nói chuyện xong, Thẩm Thù Linh và dì Ngô dẫn hai đứa nhỏ ngoài bắt xe buýt, ngay cửa xe buýt chạy thẳng đến điểm cuối là đơn vị bộ đội.
Khi hai lớn và hai đứa nhỏ đến cổng đơn vị bộ đội Kinh Thành thì là chín giờ rưỡi sáng.
Thẩm Thù Linh hôm nay mặc một chiếc váy dài chiết eo họa tiết hoa nhí màu đen, mái tóc mượt mà như lụa buộc nửa để xõa gáy, chân đôi xăng đan đen đơn giản. Cả trông trang nhã và xinh , còn rạng rỡ hơn cả mấy ngôi báo ảnh vài phần.
Tiểu Nguyệt Lượng mặc một bộ đồ liền màu hồng, tóc con bé giống , đen dày, b.úi thành hai chỏm nhỏ đỉnh đầu, trông trắng trẻo đáng yêu.
Tinh Tinh mặc bộ đồ liền màu xanh cùng kiểu với Tiểu Nguyệt Lượng, ngũ quan của bé trông giống em gái, cộng thêm quần áo cùng kiểu, cái là ngay cặp song sinh.
Dì Ngô bên cạnh thì trông giản dị, nhưng quần áo bà sạch sẽ chỉnh tề, mái tóc ngắn kẹp bằng chiếc kẹp tăm đen tai, trông thần sắc và nhanh nhẹn.
Bốn tới trạm gác, Thẩm Thù Linh đưa giấy tờ tùy cho chiến sĩ gác cổng xem, đăng ký thông tin cá nhân, đó mới đơn vị.
Trước khi cổng, lính nhỏ còn nhắc nhở họ lộ trình đến hội trường diễn hoạt động, tránh để họ nhầm đường.
Sáng nay Đoàn trưởng Cố đặc biệt dặn nhắc nhở chị dâu, cái vẻ mặt đó, ai còn tưởng chị dâu là trẻ con bằng. giờ thấy chị dâu, cũng hiểu tại Đoàn trưởng Cố lo lắng sốt sắng như thế.
Có vợ và con thế , là ai cũng thấy lo lắng thôi.
Hôm nay đơn vị tổ chức hoạt động nên qua cũng ít, phần lớn là nhà quân nhân thành từng nhóm, mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ , đủ lứa tuổi từ già đến trẻ.
Thẩm Thù Linh dẫn các con khu quân đội, họ theo chỉ dẫn của lính nhỏ rẽ một con đường tương đối hẹp, bước con đường là thể thấy nhiều hơn đang hướng về phía hội trường.
Những lượt ném ánh tò mò về phía họ, Thẩm Thù Linh, Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh.
Trong con đường nhỏ xe cộ qua , Thẩm Thù Linh đường nhỏ liền buông tay hai nhóc tì để chúng tự chạy nhảy đường.
Hai bên đường trồng những hàng cây lớn, tán lá rậm rạp che bớt ánh mặt trời, gió nhẹ thổi qua mang theo mát sảng khoái.
Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh bước đôi chân ngắn chạy nhanh, đừng thấy hai đứa mới hơn một tuổi mà nhầm, cơ thể chúng còn linh hoạt hơn cả khỉ, khả năng giữ thăng bằng hơn nhiều so với những đứa trẻ khác, chiều cao cũng nhỉnh hơn hẳn bạn đồng trang lứa.
Ai còn tưởng hai đứa hai ba tuổi chứ.
Ánh mắt Thẩm Thù Linh luôn dõi theo bóng dáng nhỏ bé của Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh, dì Ngô tươi , thỉnh thoảng gọi tên hai nhóc tì, miệng quên dặn dò chú ý an .
"Ôi, chị Ngô, đúng là chị thật , mấy tháng gặp chị đổi nhiều thế , tinh thần trông hơn hẳn đấy." Chị dâu Chu từ đằng xa thấy bóng dáng dì Ngô, chị còn chút dám tin mắt .
Trước trạng thái của chị Ngô ở khu gia binh tệ thế nào đều thấy rõ, từ khi cháu gái nhỏ còn, con trai ly hôn, cả chị Ngô đều suy sụp hẳn .
Giờ thấy tinh thần chị Ngô phấn chấn hơn nhiều, chị cũng mừng cho đối phương từ tận đáy lòng.
Nghĩ đến đây, chị dâu Chu kìm mà sang Thẩm Thù Linh bên cạnh dì Ngô, trong ánh mắt tràn đầy sự tò mò và kinh ngạc.
Việc dì Ngô đến nhà họ Cố bảo mẫu ai , bên ngoài đều là về nhà .
"Đây là đứa cháu gái họ đằng ngoại của , đang ở nhà nó để thư thả đầu óc, nó cũng là nhà quân nhân nên hôm nay cùng đến xem chương trình." Dì Ngô giới thiệu với chị dâu Chu.
Hai quan hệ ở khu gia binh, quê quán cũng cùng một nơi, là đồng hương là chị em thiết.
Thẩm Thù Linh mỉm với chị dâu Chu, : "Chào chị dâu ạ, chị cứ gọi em là Thù Linh là ."
Chị dâu Chu vội : "Chào em, chào em, Thù Linh cứ gọi chị là chị dâu Chu nhé."
Chị với chị Ngô như mà cũng từng đứa cháu gái họ nào, trông cô cháu gái còn xuất chúng như thế nữa, cần nghĩ cũng bên trong chắc chắn còn ẩn tình gì đó .
chị Ngô sống là , chị cũng hạng thích tọc mạch chuyện riêng tư của khác, thì thôi.
Thẩm Thù Linh gọi: "Chị dâu Chu ạ."
lúc , Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh đang chạy phía bỗng lộn ngược trở , mỗi đứa ôm một bên chân của dì Ngô, miệng gọi bằng giọng sữa: "Bà Ngô ơi, bà Ngô ơi, phía nhiều chú đeo hoa hồng đỏ ạ."
Nói xong : "Mẹ ơi, ơi, bố cũng ở trong đó ạ?"
Những chú đeo hoa đỏ đó mặc quần áo giống hệt như bố .
Dì Ngô bế thốc Tinh Tinh lên, giọng điệu cực kỳ dịu dàng: "Phía chính là hội trường, chắc là bố ở trong đó đấy, để bà đưa các cháu xem nhé."
Thẩm Thù Linh bế Tiểu Nguyệt Lượng lên, áp mặt khuôn mặt nhỏ của con bé, : "Chúng tìm bố thôi nào."
Nói xong, cô khẽ gật đầu với chị dâu Chu, đó vươn tay về phía Tinh Tinh.
"Để đưa các con tìm bố nhé." Cô như .
Chị dâu Chu là bạn của dì Ngô, hai giờ gặp chắc chắn là ôn chuyện cũ .
Tinh Tinh sà lòng , thím Ngô chút yên tâm: "Thù Linh, cháu mau đặt con xuống , cẩn thận kẻo cụp xương lưng đấy."
Hai cái đuôi nhỏ chẳng nhẹ nhàng gì, bà còn chẳng bế nổi hai đứa cùng lúc, gì đến Thù Linh.
Thẩm Thù Linh mỗi tay bế một đứa, trông vô cùng nhẹ nhàng, cô cũng đặt con xuống mà mỉm : "Thím Ngô, thím với chị Chu cứ thong thả tới nhé, cháu qua đằng xem ."
Nói xong, cô bế hai nhóc tỳ mất.
Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh vô cùng phấn khích, miệng ngừng reo hò vui vẻ.
"Mẹ giỏi quá, là giỏi nhất!" Tiểu Nguyệt Lượng vỗ tay , tài nịnh bợ đúng là dạng .
Cái miệng nhỏ của cô nhóc ngọt xớt, chẳng kém gì An An.
Tinh Tinh ôm cổ , gương mặt nhỏ nhắn mềm mại nở nụ rạng rỡ, thể thấy bé đang vui.
Chị Chu bóng lưng Thẩm Thù Linh bế con rời , khỏi cảm thán: "Cháu gái chị sức dài vai rộng thật đấy."
Trông cô mảnh mai, xinh như minh tinh tranh báo, mà một tay bế một đứa trẻ nhẹ tênh như , sức lực chắc chắn hề nhỏ.
Thấy cách chuyện giữa Thẩm Thù Linh và thím Ngô thiết, chị Chu tự nhiên mặc định hai đúng là quan hệ họ hàng.
Hiện tại tuy chính sách nới lỏng nhiều, nhưng quy định cụ thể vẫn ban xuống, nên chị Chu nghĩ đến việc thím Ngô đang thuê.
Thẩm Thù Linh bế Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh còn đến khu vực lễ đường thì thấy Cố Cẩn Mặc trong bộ quân phục, vai cài bông hồng đỏ đang sải bước về phía họ.
Bên cạnh Cố Cẩn Mặc còn hai đàn ông khác cũng mặc quân phục cùng.
"Ba ơi, ba ơi!" Tiểu Nguyệt Lượng đang Thẩm Thù Linh bế liền lập tức vươn tay về phía Cố Cẩn Mặc, đôi chân nhỏ cũng đạp đạp đòi xuống đất.
Thẩm Thù Linh đặt hai đứa trẻ xuống.
Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh lập tức như đôi chim non lao về phía ba , sớm quăng chuyện lúc sáng đầu.
Cố Cẩn Mặc cúi đón lấy hai nhóc tỳ, đặt Tiểu Nguyệt Lượng lên vai , còn Tinh Tinh thì bế trong lòng dậy.
Tiểu Nguyệt Lượng phấn khích tột độ, Tinh Tinh cũng vô cùng vui vẻ.
Thẩm Thù Linh mỉm tiến đến bên cạnh Cố Cẩn Mặc, ánh mắt cô rơi bông hoa đỏ cài vai , đóa hoa to rực rỡ chân của cô nhóc ép cho bẹp dí.
Chưa kịp để cô lên tiếng, hai đồng chí cạnh Cố Cẩn Mặc đồng thanh hô lớn: "Chào chị dâu ạ!"
"Thường Đoàn trưởng Cố nhắc về chị dâu, Đoàn trưởng Cố thích nhất là khen chị dâu ưu tú, khiến đều tò mò thôi." Vương Thước trêu chọc, nụ gương mặt chữ điền rám nắng để lộ hàm răng trắng.
Thang Đào cũng : "Chả trách Đoàn trưởng Cố ngày nào cũng nhắc đến chị dâu, hôm nay chị dâu đến đơn vị một chuyến, đúng là rạng danh cho Đoàn trưởng Cố nhà chúng em."
Trước đây, thỉnh thoảng Đoàn trưởng Cố vợ thế thế nọ, bọn họ đều để tâm, chỉ nghĩ cố ý mang vợ lá chắn cho mấy cô nàng đang ý đồ thôi.
Dù trong quân khu cũng quá nhiều đồng chí nữ xinh , nhất là mấy cô văn công, ai nấy đều mơn mởn, dáng vóc thì khỏi bàn.
Vợ Đoàn trưởng Cố dù , giỏi đến , thì liệu bằng mấy cô bên văn công ?
Ai ngờ "chị dâu" mà Đoàn trưởng Cố luôn treo bên cửa miệng thực sự xinh đến , trông cứ như minh tinh phim ảnh !
Cố Cẩn Mặc Vương Thước và Thang Đào đến đỏ cả tai, khẽ hắng giọng, trầm giọng quát: "Im miệng hết cho ."
Nói xong, mới giới thiệu với Thẩm Thù Linh: "Thù Linh, đây là Vương Thước, Liên trưởng, còn đây là Thang Đào, Phó liên trưởng."
Thẩm Thù Linh mỉm gật đầu với hai , xem như chào hỏi.
Vương Thước và Thang Đào đều là gốc Kinh Thành, hiện tại vẫn còn độc . Điều kiện của hai đều tệ, thuộc kiểu thanh niên yêu đương tạm bợ, nên dù đến tuổi lập gia đình nhưng vẫn tìm đối tượng phù hợp.
Lúc thấy Thẩm Thù Linh, tâm tư hai tránh khỏi chút rục rịch.
Vương Thước kìm mà lên tiếng : "Chị dâu ơi, em vẫn còn độc đây , nhà chị chị em nào phù hợp thì giới thiệu cho em với..."
Không ý đồ gì , mà đàn ông ai chẳng tìm vợ , tìm ưu tú như chị dâu thì tìm tương đương một chút cũng mà.
"Chị dâu, chị dâu, em cũng độc , cũng tìm giúp em một với ạ." Thang Đào cũng vội vàng tiếp lời, cũng thích xinh mà.
Cố Cẩn Mặc vui, sa sầm mặt tặng cho mỗi một cú đá m.ô.n.g.
"Mau việc chính , đừng ở đây mà lải nhải, nếu rảnh rỗi quá thì lát nữa xem xong chương trình tập tăng cường cho ."
Đừng lượn lờ mặt vợ .
Vương Thước và Thang Đào thì vội vàng ôm m.ô.n.g bỏ chạy, khó khăn lắm mới nghỉ một ngày, họ phạt tập thêm .
"Chị dâu nhớ đấy nhé, ai hợp thì giới thiệu cho bọn em đấy..."
Trước khi chạy mất hai còn cố với một câu, trong lòng thầm nhủ Đoàn trưởng Cố thật là hẹp hòi, bọn họ còn kịp với hai đứa trẻ nữa mà.
Thẩm Thù Linh: "..."
"Đừng để ý đến họ, đưa em và các con lễ đường." Cố Cẩn Mặc xong liền nắm lấy tay cô.
Thẩm Thù Linh quanh, chút do dự rút tay : "Đây là trong đơn vị, liệu ảnh hưởng ?"
Hồi ở đơn vị vùng Tây Bắc, hai hầu như bao giờ nắm tay khi ở bên ngoài.