TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 515: Chuồng bò
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:49:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong gian chính, khi chú Tằng kể bộ sự việc, gương mặt Tằng Hồng Hà lộ rõ vẻ vui mừng và kích động.
"Nếu thật sự tin tức của ông Liễu thì Thù Linh cũng thêm và chỗ dựa ." Giọng Tằng Hồng Hà chút nôn nóng.
Thù Linh là ân nhân của gia đình cô. Thấy ân nhân của lẻ bóng một đời , cô cũng thấy xót xa. Nếu thể liên lạc với gia đình ông Liễu thì lưng Thù Linh sẽ chống lưng .
Trong mắt Tằng Hồng Hà, tuy nhà họ Cố đối xử với Thẩm Thù Linh nhưng đó suy cho cùng vẫn là nhà đẻ. Tuy gia đình cô cũng sớm coi cô là nhà nhưng dù cũng quan hệ huyết thống.
Cô cảm thấy chắc hẳn Thẩm Thù Linh cũng thấy cô đơn.
Chú Tằng cũng gật đầu lia lịa: "Phải, , đợi đến nửa đêm ba sẽ chuồng bò ở đầu thôn xem ."
"Ba, con cũng với ba nữa." Tằng Hồng Hà vội , cô cũng giúp một tay.
Chú Tằng xua tay: "Con cứ ở nhà nghỉ ngơi trông con , trong nhà những ba đứa nhỏ cơ mà, cứ để thằng Trần Lương cùng ba là ."
Tằng Hồng Hà và Trần Lương ở riêng, ngôi nhà mới xây cách đây hai năm và cũng xa nhà chồng là bao.
Sau khi kết hôn, hai sinh hai trai một gái. Con trai lớn bảy tuổi, đứa thứ hai năm tuổi, con gái út mới lên ba, đang là lúc bám . Áp lực trong nhà tuy lớn nhưng may mắn là cả gia đình luôn hòa thuận, thỉnh thoảng bên nhà chồng cũng sang giúp đỡ.
Tằng Hồng Hà ba cũng gật đầu: "Được , tối nay ba với Lương nhớ cẩn thận một chút, để con tìm đèn pin cho hai ."
Tình cảm vợ chồng họ , chuyện của nhà họ Tằng thì Trần Lương đều rõ. Anh cũng góp ít công sức, ít nhất là giúp tạo dựng tiếng thơm cho gia đình nhà vợ ở vùng .
Trần Lương luôn cảm thấy ơn vì lấy cô vợ thành phố. Nhà vợ việc gì cần đến là thấy vui, gã chân lấm tay bùn cuối cùng cũng cơ hội thể hiện mặt nhạc phụ đại nhân.
Tằng Hồng Hà phòng tìm đèn pin, lắp pin lấy một cái túi vải đựng thêm ít gạo và bột mì, chuẩn tối nay để ba cô mang qua đó.
Cuộc sống ở chuồng bò chẳng dễ dàng gì. Những nhốt ở đó những đủ ăn mà ban ngày còn việc nặng, điểm công nhận cũng ít hơn nhiều so với bình thường. Nếu chẳng may đổ bệnh thì chỉ nghiến răng chịu đựng, vẫn như thường, ít cứ thế mà kiệt sức qua đời.
Tuy tình hình ở thành phố hiện giờ vẻ nới lỏng hơn, nhưng đó chỉ là đối với bình thường. Còn những giam trong chuồng bò thì cuộc sống vẫn tăm tối như cũ, đôi khi cấp xuống kiểm tra, họ còn chịu thêm cảnh đày đọa và nhục nhã.
Khi đồng, thỉnh thoảng Tằng Hồng Hà đưa mắt về phía chuồng bò đằng xa. Nếu nhờ Thù Linh, lẽ cả gia đình ba cô cũng đó ở .
Chú Tằng theo Tằng Hồng Hà, bảo: "Bỏ thêm mấy cái bánh khô nữa, thứ đó cứ thế ăn với nước là ."
Bên đó ăn đủ no, mang gạo bột mì qua vẫn nấu nướng, bất tiện.
Tằng Hồng Hà bếp lấy thêm mười mấy cái bánh khô bỏ . Loại bánh khô khốc nên để lâu, khi bốn năm ngày cũng hỏng.
Hai sắp xếp đồ đạc xong thì Trần Lương cũng về, cùng còn hai đứa con trai tan học. Con gái út hôm nay bà nội trông, đợi ăn cơm tối xong mới về.
Trần Lương vác cuốc vai, thấy nhạc phụ đại nhân ở đó liền vội vàng tiến lên chào hỏi.
Tằng Hồng Hà kéo sang một bên kể tình hình, đương nhiên là sẵn lòng một chuyến.
Sau khi cả nhà ăn cơm tối xong, chú Tằng và Trần Lương hẹn giờ với , chuẩn nửa đêm sẽ dậy để chuồng bò.
Ba giờ rưỡi sáng.
Chú Tằng và Trần Lương mặc quần áo mò trong bóng tối cửa. Lúc cả thôn xóm chìm trong tĩnh lặng, xung quanh chỉ còn thấy tiếng côn trùng kêu râm ran.
Trăng tròn, ánh trăng vằng vặc trải khắp thôn, soi rõ con đường chân hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-515-chuong-bo.html.]
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Chuồng bò sườn núi ngoài thôn. Suốt quãng đường , cả hai đều lời nào, cũng bật đèn pin. Mãi cho đến khi lên đến sườn núi, những tán cây lớn che khuất ánh trăng, chú Tằng mới bật đèn pin lên.
Cách chuồng bò bốn năm mét, chú tắt đèn pin . Ở đây thể ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc của gia súc.
Khí hậu tỉnh Lâm , tuy gần thu nhưng nhiệt độ vẫn còn khá cao. Mùi hôi khó chịu lan tỏa khắp chuồng bò, nơi đây cũng là môi trường lý tưởng cho vi khuẩn sinh sôi.
Chú Tằng xách túi vải, đưa đèn pin cho Trần Lương, hiệu cho chuồng bò gọi .
Trong chuồng bò mấy hộ gia đình cùng ở nên thể gây động tĩnh lớn .
Trần Lương gật đầu, cầm lấy đèn pin rón rén về phía chuồng bò.
Hà Tông đang đống cỏ khô trong chuồng bò vẫn ngủ. Người vợ bên cạnh đang sốt nhẹ, thỉnh thoảng ho lên vài tiếng yếu ớt. Vì yên tâm về bà nên ông vẫn thức trắng.
Ông kẻ hãm hại dẫn đến đưa xuống đây mấy tháng . Ông cũng dần thích nghi với môi trường sống ở chuồng bò và thói quen việc quần quật suốt cả ngày. Đôi vai và tay chân ông giờ chai sần những lớp da dày.
Bản ông thể gượng sức chịu đựng những công việc nặng nhọc , nhưng vợ ông là Hàn Yên thì thể...
Mấy tháng qua, Hàn Yên đày đọa đến mức nửa bước đặt cửa t.ử, cả tuần nay bà thể gượng dậy nổi. Đầu óc bà lúc nào cũng mê man, hai ngày nay thậm chí còn ăn nổi thứ gì, chỉ thể uống chút nước để cầm .
Hà Tông nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ, thầm thì những lời bất lực: "Yên nhi, bà cố lên, con gái chúng vẫn còn đang đợi chúng mà..."
Những lời là để cho vợ , cũng là để cho chính bản ông .
Hàn Yên đống cỏ khô với thở yếu ớt, đôi mắt nhắm nghiền, đôi môi tái nhợt, cả gầy sọp chỉ còn da bọc xương. Bà gần như mất ý thức, chỉ còn cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nóng như lửa đốt, những tiếng ho là phản xạ tự nhiên của cơ thể.
Người trong thôn chỉ bằng lòng đưa cho họ một viên t.h.u.ố.c hạ sốt, nhưng vợ ông uống t.h.u.ố.c đó còn tác dụng gì nữa . Bà cần đến bệnh viện huyện để chạy chữa, nhưng chẳng ai chịu giúp đỡ họ cả.
Trong lòng Hà Tông đau đớn khôn nguôi.
lúc , một tia sáng quét qua chuồng bò, ông theo bản năng ngoài, thấp thoáng bóng đang di chuyển.
Tim Hà Tông đập thình thịch, ông vội vàng dậy để kiểm tra.
Chuồng bò bao quanh bởi những hàng rào thưa, bên chỉ che chắn sơ sài bằng mấy tấm vải rách, gió lùa thống thênh bốn phía.
"Chú ơi, chú là Hà Tông ạ?" Trần Lương hạ thấp giọng hỏi.
Cha vợ mới chỉ phương hướng, căn nhà sát bên ngoài chính là nhà họ Hà.
Hà Tông thấy đến tìm , ông cũng hạ thấp giọng hỏi: "Là đây, thanh niên, tìm việc gì ?"
Có thể tìm đến đêm hôm thế , ông đoán đa phần kẻ .
Trần Lương thấy tìm đúng , vội vàng : "Bác , cháu quen Thù Linh, là con gái bác nhờ Thù Linh bảo cháu đến xem tình hình thế nào, bác cứ ngoài chuyện với cháu ."
Nói xong, giơ tay chỉ về phía cái cây lớn bên ngoài, bác Tằng đang cầm một chiếc túi vải ở đó.
Hà Tông ngoái vợ một cái, mới thận trọng ngoài.
Sau gốc cây lớn, Hà Tông tới, bác Tằng liền lập tức kể tình hình một lượt, đưa túi vải cho đối phương.