TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 517: Khám bệnh

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:49:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Thù Linh nhận điện thoại, tình hình của gia đình vui, chỉ tiếc là điện thoại ở nhà chức năng gọi quốc tế. Khách sạn lớn nhất Cảng Thành thì cô , cô thể thư tới đó.

Cuối cùng cũng tin .

Năm đó khi Liễu Nhạc đưa cả gia đình nước ngoài, cũng từng Liễu Vân và Thẩm Thanh Sơn cùng, ông cho rằng ở nước ngoài sẽ cơ hội phát triển hơn, ngoài bôn ba một phen.

But tư tưởng của Thẩm Thanh Sơn thiên về bảo thủ, cộng thêm việc Thẩm Hoài Sơn luôn khuyên Thẩm Thanh Sơn nên ở trong nước, nên Liễu Vân cũng theo gia đình chồng ở .

Liễu Nhạc nước ngoài lâu thì mất liên lạc với trong nước, việc xuất ngoại gian nan, Liễu Vân cũng thể đơn độc nước ngoài tìm , hai gia đình từ đó mà bặt tin .

Thẩm Thù Linh gác máy, ăn xong bữa sáng thì Cố Cẩn Mặc lái xe đưa cô đến viện nghiên cứu, hôm nay bác Vương xin nghỉ.

xe, cô mới kể chuyện gặp Hà Sở Hân hôm qua. Vốn dĩ hôm qua cô định , nhưng tối qua tăng ca đến tận đêm khuya nên cơ hội.

Cố Cẩn Mặc xong lời kể của vợ, đôi lông mày sắc bén nhướn lên: "Phương Tấn? Trong trung đoàn của hiện tại, một phó trung đoàn trưởng cũng tên là Phương Tấn."

Hơn nữa Phương Tấn cũng kết hôn, xét về độ tuổi thì khả năng chính là cùng một mà Thù Linh nhắc tới.

Thẩm Thù Linh Cố Cẩn Mặc, giọng đầy ngạc nhiên: "Không lẽ trùng hợp đến thế ? Anh thấy con thế nào?"

"Con bình thường, năng lực nhưng ham công danh, thăng tiến." Cố Cẩn Mặc bình thản đưa nhận xét khá khách quan.

Hồi mới về đơn vị tiếp quản trung đoàn 03, Phương Tấn với tư cách là phó đoàn thể hiện sự bất mãn cực độ với , thậm chí còn cầm đầu khiêu khích hai , cuối cùng dùng đến vũ lực trấn áp mới chịu yên phận.

Anh cũng nhờ chuyện đó mới gây dựng uy tín trong trung đoàn.

Thẩm Thù Linh gật đầu: "Nghe cũng khá khớp với những gì Sở Hân kể với em. Tên Phương Tấn thể chút do dự mà vạch rõ ranh giới với cô , thậm chí nhanh ch.óng xem mắt, chắc chắn là vì cực kỳ sợ Sở Hân liên lụy."

Thực chuyện cũng gì đáng trách, ai mà chẳng một tương lai rộng mở, nhưng Phương Tấn nên ép Hà Sở Hân xuống nông thôn.

"Bạn của em cũng là chủ kiến, nhưng chuyện là vi phạm pháp luật đấy." Cố Cẩn Mặc vẫn đưa nhận xét khách quan, giọng điệu mặn nhạt.

Một khi Phương Tấn báo công an, để công an cuộc điều tra chuyện , phía nữ chắc chắn sẽ đồn bóc lịch. Tuy nhiên, ý kiến gì về việc .

Thẩm Thù Linh lườm Cố Cẩn Mặc một cái.

Chiếc xe quân dụng từ từ dừng cổng viện nghiên cứu, cô cầm túi xách bước xuống xe.

Cố Cẩn Mặc hạ cửa kính xe xuống : "Chiều đến đón em."

Thẩm Thù Linh vẫy vẫy tay.

Bên trong viện nghiên cứu, còn đến cửa văn phòng, Thẩm Thù Linh thấy một đám vây kín cửa, ngay cả Viện trưởng Hồ cũng mặt ở đó.

"Bác sĩ Thẩm đến !" Có chú ý thấy cô tới, lập tức reo lên đầy vui mừng.

Những đang vây quanh cửa văn phòng đồng loạt đầu cô, ào ào chạy tới vây kín lấy cô.

"Bác sĩ Thẩm, cô cuối cùng cũng đến , là lão Lý ở Cục Xây dựng, đây là nhà , bà cứ thấy trong khỏe, khám bao nhiêu bác sĩ khỏi, nhờ cô xem giúp cho."

"Bác sĩ Thẩm, là lão Lưu ở Cục Công thương, các khớp xương khắp đều đau nhức, chỉ dùng cao dán do cô mới đỡ chút, nhờ cô bắt mạch xem cách nào trị dứt điểm ."

"Bác sĩ Thẩm, là Tiểu Ngô ở ngân hàng bên cạnh, ho nửa năm nay , mãi thấy đỡ, nhờ cô khám giúp..."

...

Những vây lấy Thẩm Thù Linh ở giữa, ai nấy đều sốt sắng kể về triệu chứng của hoặc , hiện trường náo nhiệt vô cùng.

Họ đợi bác sĩ Thẩm khám suốt mấy tháng nay , giờ đây cuối cùng cũng mong cô tới, ai cũng sợ đến lượt .

Viện trưởng Hồ khó khăn lắm mới chen trong, lớn: "Mọi bình tĩnh , cứ để bác sĩ Thẩm văn phòng , hôm nay ai cũng sẽ khám, đừng vội!"

Những đúng là chẳng giữ kẽ gì cả, bình thường ở cơ quan oai phong bao nhiêu, thế mà đến đây chẳng khác gì mấy bà thím tranh mua thịt ngoài chợ.

Vương Sinh và Hà Sở Hân ngang qua cũng vội vàng giúp giữ trật tự, lúc Thẩm Thù Linh mới văn phòng sự giúp đỡ của .

Viện trưởng Hồ chặn ở cửa, yêu cầu xếp hàng, chờ Thẩm Thù Linh gọi mới .

Thẩm Thù Linh văn phòng áo blouse trắng, đó bắt đầu gọi , việc khám bệnh lập tức trở nên nề nếp hẳn, Viện trưởng Hồ ngay bên cạnh quan sát.

Vương Sinh chủ động chạy văn phòng phụ tá cho Thẩm Thù Linh, lúc thì rót nước, lúc thì lấy đồ giúp cô, trông phối hợp khá ăn ý.

Hà Sở Hân cùng Viện trưởng Hồ, cô chút ngưỡng mộ cô bạn trong văn phòng, mới sải bước về phía phòng nghiên cứu của Tiến sĩ Thân.

Hôm nay là ngày đầu tiên cô với tư cách là trợ lý của Tiến sĩ Thân, thứ vẫn đang trong giai đoạn quen, tuyệt đối lơ là.

Hôm qua ở viện nghiên cứu, cô ít lời đồn về Thù Linh, chỉ các loại t.h.u.ố.c viên của viện đều từ tay Thù Linh mà , mà còn Vương Sinh kể thêm nhiều chuyện khác.

kinh ngạc khâm phục, trong lòng kìm mà trỗi dậy niềm khao khát về một cuộc sống , thầm quyết định khi định công việc sẽ tìm Phương Tấn để ly hôn.

Đứa bé cô sẽ sinh và tự nuôi nấng, một chút liên quan gì đến nhà họ Phương cả.

Thẩm Thù Linh bắt đầu buổi xem bệnh và bận rộn thẳng cho đến tận trưa, phụ tá bên cạnh cũng đổi từ Vương Sinh sang Kỳ lão.

Kỳ lão đợi mãi thấy Vương Sinh nên tìm, thấy đang hăm hở chạy đôn chạy đáo phục vụ mặt Thẩm Thù Linh, ông liền tức đến mức trợn mắt mắng mỏ.

Ông bước đuổi thẳng Vương Sinh ngoài, đó tự bắt đầu phụ tá cho sư tổ.

Thẩm Thù Linh thấy chút bất lực nhưng cũng gì thêm, cô tiếp tục vùi đầu khám bệnh bốc t.h.u.ố.c. Có Kỳ lão ở bên cạnh giúp đỡ bốc t.h.u.ố.c, đơn, quả thực còn đắc lực hơn Vương Sinh nhiều.

Thuốc trong viện nghiên cứu quá đầy đủ, loại nào thì bốc, loại nào thì bảo bệnh nhân hiệu t.h.u.ố.c bên ngoài mua cũng như cả.

Buổi trưa nghỉ hai tiếng, bệnh nhân còn nhiều, chỉ còn sáu bảy xem. Họ thể để ngày mai hoặc đợi đến chiều, nhưng những đều về, ăn cơm xong sẽ ngay.

Cô xếp cho họ, để chiều nay sẽ khám theo đúng thứ tự phát.

Cơm trưa là do đích Viện trưởng Hồ mang đến, một hộp cơm trắng, một hộp thức ăn. Hôm nay nhà bếp món thịt kho khoai tây, ông đặc biệt dặn đầu bếp lấy nhiều thịt ít khoai cho cô.

Ngoài còn thêm ngồng rau diếp xào và khoai tây miếng, hai món thì lấy ít hơn một chút.

"Thù Linh, cháu vất vả , mau đây ăn cơm ." Viện trưởng Hồ sốt sắng đặt hai hộp cơm lớn lên bàn việc.

Ông nở nụ lấy lòng, nhưng trong mắt thoáng hiện vẻ chột .

Thẩm Thù Linh: "..."

Thẩm Thù Linh hỏi: "Viện trưởng Hồ, chuyện ạ?"

Vốn dĩ cô dự định hôm nay đến đây tiên sẽ xem tình hình của Sở Hân, sẵn tiện báo cho cô tin tức về bác Hà, đó mới thảo luận với Tiến sĩ Thân về phương án kết hợp Đông Tây y.

Không ngờ tới cổng thấy đông nghịt bệnh nhân, rõ ràng là sắp xếp. Nhìn thái độ của Viện trưởng Hồ lúc , cần đoán cũng chính ông là đưa họ tới.

Viện trưởng Hồ chút bất lực: "Vốn dĩ hôm qua chú chỉ bảo năm tới thôi, hiểu hôm nay kéo đến đông thế ."

Là do ông sơ suất, đ.á.n.h giá thấp sức hút của Thù Linh. Biết thế ông dặn mấy đó tự đến thôi, đừng rêu rao tin tức ngoài.

Thẩm Thù Linh cũng trách Viện trưởng Hồ, cô vốn là bác sĩ Trung y, lý nào đến viện nghiên cứu phòng khám mà xem bệnh. Xem chỉ thể gác chuyện bên phía Tiến sĩ Thân một lát .

Cô hỏi: "Viện trưởng Hồ, phía chú còn bao nhiêu bệnh nhân nữa?"

Viện trưởng Hồ liền lấy từ trong túi áo một cuốn sổ nhỏ, bắt đầu lẩm nhẩm tính toán: "Hôm nay ông Trần, ông Lâm, Lý... chắc là còn năm sáu chục nữa cháu ạ."

Ông một cách đầy nịnh nọt.

Thực đó là con khiêm tốn. Ông cũng chẳng rõ mà nhiều lắm bệnh thế, cứ âm thầm chạy đến nhờ vả ông. Lúc đó ông đang vui nên ghi tên hết , còn hứa với họ là chỉ cần Thù Linh bắt đầu phòng khám sẽ thông báo cho từng một.

Thế là chẳng từ lúc nào tích thành một danh sách dài dằng dặc như .

Những phần lớn đều phận tầm thường, giữ các chức vụ quan trọng ở các đơn vị. Lời ông thì buộc thực hiện, ai bảo đa bọn họ đều từng giúp đỡ hoặc tặng quà cho viện nghiên cứu chứ.

Hiện nay viện nghiên cứu mở rộng thêm nhiều thế đều là nhờ các mối quan hệ của họ hoặc kiến nghị của họ với cấp , ngay cả tòa nhà lớn phía cũng đang trong quá trình xây dựng đấy thôi.

Họ còn hứa sẽ xây riêng cho Thù Linh một tòa nhà, phê duyệt thêm thiết mới, đây là một cám dỗ quá lớn mà ông thể cưỡng .

Nhìn biểu cảm của Viện trưởng Hồ, Thẩm Thù Linh cũng hiểu là ông giảm nhiều . Cô suy nghĩ một lát bảo: "Vậy đợi cháu xem hết cho những , hãy tung tin cháu phòng khám ngoài ."

Làm như cũng là để giảm bớt khối lượng công việc cho cô.

Viện trưởng Hồ gật đầu lia lịa: "Được, cứ quyết định theo ý cháu."

Thẩm Thù Linh tiếp: "Những bệnh nhân hồi sáng, thực một cần thiết đến chỗ cháu . Chỉ là mấy bệnh vặt vãnh thì cứ để họ bệnh viện cho nhanh, bệnh viện chữa thì hãy tìm đến cháu."

Cô cảm thấy chỉ vì nhức đầu sổ mũi mà cũng đến đây thì thật lãng phí thời gian, bệnh viện còn nhanh gọn hơn. Sáng nay thậm chí cả sái cổ do ngủ sai tư thế, khiến cô dở dở .

Không xem, mà là vì ở đây đông xếp hàng, hiệu suất xử lý cũng thấp, bốc t.h.u.ố.c xong đôi khi còn ngoài mua, thật là vẽ chuyện. Vả trong đơn t.h.u.ố.c của cô cũng cả t.h.u.ố.c Tây.

Những trường hợp thể dùng t.h.u.ố.c Tây ít tác dụng phụ mà chữa nhanh là cô sẽ kê ngay t.h.u.ố.c Tây.

Viện trưởng Hồ cũng hiểu ý cô, ông xoa xoa tay, ngượng ngùng : "Thù Linh , những đều là nhắm danh tiếng của cháu mà tới, phần lớn họ đều giúp đỡ viện nghiên cứu của chúng ."

"Ví như vị Bí thư sái cổ sáng nay, chính là đề xuất cấp phê duyệt miếng đất cho chúng , cả cái phòng trị liệu mới xây bên cạnh cho cháu cũng là nhờ Bí thư tranh đấu mà đấy..."

Không ông từ chối, mà thực sự là những quá nhiệt tình, còn thích giúp đỡ.

Thẩm Thù Linh: "..."

Cái sân bên cạnh cô xem qua lúc , trong đó chỉ chỗ khám cho cô, mà còn chỗ cho Kỳ lão và các bác sĩ khác, còn cả phòng pha chế t.h.u.ố.c và phòng vật lý trị liệu chuyên dụng, trang thiết đầy đủ hơn ở đây nhiều.

Cô khẽ hắng giọng: "Nếu đều là những nhiệt tâm như , thì cháu xem cũng ."

Đều là những "nhà tài trợ" cả, tất nhiên cô phục vụ chu đáo , chuyện vấn đề gì, cứ xem như là trò chuyện với .

Viện trưởng Hồ thế thì mừng rỡ: "Tốt , Thù Linh cháu cứ ăn cơm cho ngon nhé, chú phiền cháu nữa."

Nói xong, ông ngân nga hát bước ngoài.

Thù Linh quả thực hiểu chuyện, vẻ thanh cao ngạo mạn của những tài, đúng là một đồng chí gần gũi!

Viện trưởng Hồ khỏi, Hà Sở Hân vốn đợi ở cửa lâu liền bước .

Thẩm Thù Linh mở hộp cơm ăn một miếng, thấy cô liền vội vàng mời , đúng lúc cô cũng đang chuyện .

"Sở Hân, ăn trưa ?" Thẩm Thù Linh thuận miệng hỏi một câu, cơm canh của viện nghiên cứu vị cũng khá .

quan sát Hà Sở Hân, so với dáng vẻ ngày hôm qua, tinh thần của đối phương rõ ràng hơn nhiều. Ánh mắt cô sức sống, tóc tai chải chuốt gọn gàng, tuy vẫn còn gầy gò nhưng trông cả khí sắc.

Chỉ một đêm, Hà Sở Hân khôi phục vài phần điềm tĩnh, ôn hòa đây, còn chút bóng dáng t.h.ả.m hại nào của ngày hôm qua nữa.

Hà Sở Hân mỉm dịu dàng: "Thù Linh, tớ ăn . Tớ chỉ định đến xem một chút thôi, cứ kệ tớ, ăn cơm xong chúng hẵng chuyện."

Cô chỉ đến cạnh bạn , thấy Thẩm Thù Linh là cô cảm thấy an tâm.

Thẩm Thù Linh gật đầu, cúi xuống ăn cơm, bận rộn cả buổi sáng giờ quả thực cô đói bụng .

Sau khi ăn bảy tám phần no, cô mới kể cho Hà Sở Hân chuyện chú Tăng tối qua thăm bác Hà.

Hà Sở Hân tỏ vẻ kích động: "Thật ? Chú Tăng thật sự gặp bố tớ ư?"

"Ừm, gặp , tình hình của bác trai vẫn , nhưng bác gái thì đang bệnh. Có điều tớ nhờ chú Tăng gửi t.h.u.ố.c qua đó , loại t.h.u.ố.c đó , bác gái uống sức khỏe sẽ khá lên thôi." Thẩm Thù Linh an ủi.

Hà Sở Hân vui mừng, cô lau nước mắt lẩm bẩm: "Tốt quá ..."

Đợi cô bình tĩnh , Thẩm Thù Linh mới tiếp: "Sở Hân, bố cơ hội minh oan. Lúc bố hãm hại, thử nhớ xem manh mối gì ? Chỉ cần tìm bằng chứng chứng minh họ hại, khi cấp điều tra rõ ràng là thể lập tức phục hồi danh dự và đón họ về."

Thời điểm hiện tại giống như kiếp , chỉ cần bằng chứng xác thực thì việc minh oan thực khá thuận lợi.

Hà Sở Hân nhíu mày lắc đầu: "Thực tớ cũng chắc, lẽ là đồng nghiệp trong cơ quan của bố tớ, cũng thể là ai đó đố kỵ hoặc tư thù với nhà tớ."

Chuyện từng ngẫm nghĩ, nhưng đều chẳng tìm thấy bất kỳ manh mối nào. Cô cảm thấy lẽ chú Vương sẽ điều gì đó, nhưng cô còn mặt mũi nào để phiền chú nữa.

Thẩm Thù Linh hỏi: "Liệu khi nào là nhà họ Phương ?"

Đây thực là đối tượng đầu tiên mà cô nghi ngờ.

"Sẽ bọn họ . Điều kiện nhà tớ lúc , thậm chí còn nhỉnh hơn nhà họ Phương một chút, tớ và Phương Tấn vốn là môn đăng hộ đối. Trước khi nhà tớ gặp chuyện, bố thực cũng ưng ý gia đình tớ." Hà Sở Hân khẳng định.

thừa nhận nhưng nhà họ Phương đúng là lý do gì để hại nhà cô cả.

Thẩm Thù Linh gật đầu: "Vậy về nhà cố gắng nhớ xem, nhất là thể sáng tỏ chuyện ."

Dù hy vọng lớn nhưng lỡ như...

Hai giờ rưỡi chiều, Thẩm Thù Linh tiếp tục bắt đầu buổi khám bệnh.

Cứ như , gần một tuần việc liên tục, cuối cùng cô cũng xem hết lượt cho những trong sổ tay của Viện trưởng Hồ. Sau đó cô nghỉ ngơi hai ngày, đến học viện y giảng dạy ba ngày.

Đến ngày thứ tư cô mới viện nghiên cứu phòng khám. Không còn những bệnh nhân trong danh sách sắp xếp , cô trong văn phòng cảm thấy thong thả hơn nhiều.

Đợi cô thong thả áo blouse pha một tách cà phê, lúc mới đón tiếp vị bệnh nhân đầu tiên...

Người bước là hai phụ nữ, một cô gái trẻ đang dìu một phụ nữ trung niên, hai nét mặt khá giống , chắc hẳn là trong nhà.

Người phụ nữ trung niên trông khá mặn mà, cách ăn mặc cũng lịch sự. Bà đang khệ nệ với cái bụng bầu vượt mặt, trông chừng m.a.n.g t.h.a.i bảy tám tháng, nhưng sắc mặt lúc tiều tụy, trông vẻ yếu ớt.

Cô gái trẻ khi thấy Thẩm Thù Linh đang bàn việc, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc và hoài nghi, nhịn mà tiến lên hỏi: "Xin hỏi cô là bác sĩ Thẩm ?"

Danh tiếng của bác sĩ Thẩm ở bên ngoài lớn như , cô ngờ đối phương là một cô gái trẻ đến thế .

Dư Đa Mỹ cảm thấy vị bác sĩ Thẩm lẽ chỉ là hữu danh vô thực, chắc bản lĩnh gì thực sự, hạng gặp nhiều .

Thẩm Thù Linh cảm nhận ánh mắt nghi ngờ của đối phương, cô nhàn nhạt đáp: "Nếu các tin tưởng thì thể tìm bác sĩ khác."

Sắc mặt phụ nữ trông tệ, tình hình đứa trẻ trong bụng chắc chắn cũng khả quan. Chỉ qua một cái thoáng qua, cô cơ bản đoán tình trạng của đối phương.

Việc cô phòng khám ở viện nghiên cứu vẫn nhiều đến, hai thể là những đầu tiên tìm tới, bối cảnh chắc chắn hề đơn giản, nhưng cô cũng chẳng mấy bận tâm.

Dư Đa Mỹ Thẩm Thù Linh thì tức đến méo cả mặt, kéo phụ nữ trung niên định bỏ .

"Cô, chúng thôi, cần tìm cô xem gì. Không đang lên mặt cái gì nữa, chẳng qua cũng chỉ là một bác sĩ thôi mà, còn là Trung y."

Uổng công bấy lâu nay cô khắp nơi ngóng xem khi nào bác sĩ Thẩm mới phòng khám, hôm nay còn dậy thật sớm để cùng cô tới đây, ngờ gặp một như .

Trong lòng Dư Đa Mỹ nảy sinh vẻ đố kỵ, cô chịu việc ai đó ưu tú hơn , đặc biệt là còn xinh hơn , nên luôn nhận với thái độ thành kiến cá nhân.

"Đa Mỹ, để cô cho bác sĩ xem ." Dư Hồng một tay chống thắt lưng, bà cảm thấy bụng đang căng cứng, cả mệt mỏi rã rời.

Từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến giờ, ngày nào bà cũng thấy khó chịu, thể trụ đến lúc là nhờ ý chí kiên cường.

ở Kinh thành mới xuất hiện một vị thần y nên nhờ vả khắp nơi để dò hỏi, nhờ vị thần y đó khám cho . Bây giờ vất vả lắm mới đợi đến lúc thần y phòng khám, tất nhiên thể xem bỏ về.

Dư Hồng xong cũng chẳng màng đến phản ứng của Dư Đa Mỹ, tiến thẳng đến bàn việc của Thẩm Thù Linh và xuống.

"Bác sĩ, phiền cô xem giúp với, cơ thể thực sự thấy khó chịu quá." Bà chủ động đặt tay lên bàn, giọng lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Thẩm Thù Linh thấy Dư Hồng xuống thì cũng chẳng buồn để ý đến Dư Đa Mỹ đang cạnh đó nữa, cô trực tiếp đặt tay lên bắt mạch cho bà .

Dư Đa Mỹ thấy cô nể mặt thì sắc mặt trở nên sa sầm.

"Khi m.a.n.g t.h.a.i đứa bé , lúc nào bà cũng thấy khó chịu ?" Sau khi bắt mạch xong, Thẩm Thù Linh cúi đầu hồ sơ bệnh án lên tiếng hỏi.

Dư Hồng gật đầu: " , từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đứa , luôn cảm thấy vô cùng khó chịu, đây bao giờ như cả."

Thẩm Thù Linh ngẩng đầu, thẳng thắn hỏi: "Đồng chí, hiện tại t.h.a.i nhi của bà bảy tháng ?"

Hoạt mạch của bệnh nhân yếu, t.h.a.i nhi trong bụng đang ở tình trạng cực kỳ nguy hiểm.

" m.a.n.g t.h.a.i hơn tám tháng , nhưng đứa nhỏ phát triển , kích thước chỉ tương đương với t.h.a.i nhi bảy tháng thôi." Dư Hồng , bà đưa tay xoa nhẹ cái bụng bầu của , mặt hiện rõ vẻ yêu thương và xót xa.

Để đứa con , bà đ.á.n.h đổi nhiều nỗ lực.

Thẩm Thù Linh cau mày: "Tình hình t.h.a.i nhi lắm, bà bệnh viện khám định kỳ ? Hồi hai ba tháng đầu, bà từng uống t.h.u.ố.c giữ t.h.a.i ?"

" luôn khám định kỳ đúng hạn. Khi đứa bé hai tháng rưỡi, quả thật dấu hiệu dọa sảy thai. Từ lúc đó, bắt đầu liệt giường để giữ con. Cũng may phản ứng nhanh, cảm thấy là lập tức bệnh viện ngay, đứa trẻ mới giữ đến chừng ." Dư Hồng , trong giọng điệu cuối cùng mang theo vài phần may mắn.

Suýt chút nữa, đứa con của cô giữ .

Thẩm Thù Linh khẽ thở dài. Những đứa trẻ dùng t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i từ lúc mới hai, ba tháng tuổi đa phần là do chất lượng phôi t.h.a.i , cơ thể đào thải tự nhiên. Cố chấp giữ chỉ hại cho , mà thực tế đứa trẻ sinh sức khỏe cũng thường .

Tuy nhiên, cô thể thẳng điều . Suy nghĩ một lát, cô hỏi: "Bác sĩ ở bệnh viện khuyên cô dưỡng t.h.a.i liên tục, giờ là do cô cảm thấy cơ thể chịu đựng nổi nữa đúng ?"

Lúc bắt mạch , cô phát hiện cơ thể bệnh nhân suy kiệt trầm trọng, hiện tại đến giới hạn cuối cùng .

Nghe Thẩm Thù Linh , Dư Hồng gật đầu, giọng điệu đắng chát: "Cách đây một thời gian, bác sĩ đứa bé khả năng sinh non cao. nó còn quá nhỏ, bác sĩ bảo nếu sinh non thì đa phần là sống nổi, chỉ thể giữ ngày nào ngày nấy."

"Bác sĩ Thẩm, y thuật của cô giỏi, xin cô hãy giúp với. Đứa bé tám tháng , thể mất nó ."

Mất đứa con , cô sẽ chẳng còn gì cả.

Thẩm Thù Linh bình thản : " sẽ kê một vài phương t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i cho cô, nhưng cuối cùng đứa bé giữ thì thể hứa chắc chắn với cô ."

Trong lòng cô vốn nắm chắc chín phần, nhưng thể với bệnh nhân như . Nhỡ khi uống t.h.u.ố.c cô kê, đối phương hành động bất cẩn nào đó dẫn đến mất con, chẳng cô sẽ tự rước họa .

Dư Hồng chút thất vọng, cứ ngỡ vị bác sĩ Thẩm lợi hại lắm, ngờ cũng chẳng dám cam đoan.

Dù trong lòng hụt hẫng nhưng cô vẫn gật đầu : "Làm phiền bác sĩ Thẩm ."

Từ khi bắt đầu hành trình dưỡng thai, cô gần như chạy khắp các bệnh viện ở kinh thành, hễ bác sĩ nào tiếng tăm là cô đều tìm đến. Đứa bé trong bụng trụ đến tháng thứ tám là kết quả từ những nỗ lực ngừng nghỉ của cô .

Hiện tại đến nước , bác sĩ đều bó tay, cô cũng chỉ còn cách đến chỗ bác sĩ Thẩm xem .

"Chẳng bảo y thuật giỏi thế thế ? Sao đến cả đứa bé cũng chẳng hứa giữ nổi," Dư Đa Mỹ bên cạnh bĩu môi chê bai.

Giọng điệu cô mang theo sự mỉa mai rõ rệt, trong lòng đinh ninh danh tiếng của chắc chắn là bỏ tiền mua. Cái gì mà thần y, cái gì mà nhất Đông y kinh thành, chắc chắn đều là giả hết.

Thẩm Thù Linh đưa mắt Dư Đa Mỹ, lạnh lùng : "Đồng chí , mời cô ngoài cửa đợi."

"Cô ý gì hả, cô tư cách đuổi ngoài!" Dư Đa Mỹ vốn ôm cục tức trong lòng, Thẩm Thù Linh liền mượn cớ ầm lên.

Dư Hồng chỉ thấy bụng từng cơn co thắt, tiếng của Dư Đa Mỹ ồn ào chịu nổi, cô cau mày quát: "Đa Mỹ, cháu im lặng chút ."

Đứa cháu gái của , đôi khi thật sự chẳng nặng nhẹ là gì.

Bị Dư Hồng mắng, Dư Đa Mỹ mím môi thêm nữa. Muốn cuộc sống , cô vẫn dựa dẫm .

Thẩm Thù Linh cúi đầu hai đơn t.h.u.ố.c, căn dặn: "Trong một đơn là món ăn bồi bổ, một đơn là t.h.u.ố.c sắc. Ngoài còn một loại t.h.u.ố.c viên dưỡng , t.h.u.ố.c viên thì cô mua trực tiếp ở chỗ , còn những d.ư.ợ.c liệu khác thì cô bệnh viện mà mua. Nhớ là mỗi ngày đều đến bệnh viện thở oxy đấy."

Lúc bắt mạch cô nhận thấy t.h.a.i nhi hoạt động mạnh, dấu hiệu thiếu oxy. Nếu cứ để trong môi trường thiếu oxy lâu ngày, t.h.a.i c.h.ế.t lưu thì não bộ của đứa trẻ cũng sẽ vấn đề.

Dư Hồng đón lấy đơn t.h.u.ố.c, còn kịp cảm ơn thì tờ giấy Dư Đa Mỹ giật mất...

Dư Đa Mỹ thấy tên hai loại t.h.u.ố.c Tây đơn, cô trợn tròn mắt, chất vấn: "Chẳng cô là bác sĩ Đông y ? Sao kê t.h.u.ố.c Tây cho cô , rốt cuộc cô bác sĩ Đông y thật đấy?"

thấy chuyện thật vô lý, bác sĩ Đông y thể kê t.h.u.ố.c Tây , đây chẳng là l.ừ.a đ.ả.o thì là gì?

Nghe cháu gái , Dư Hồng cũng chẳng thiết gì đến việc mệt mỏi, vội vàng kỹ đơn t.h.u.ố.c. Quả nhiên đó tên hai loại t.h.u.ố.c Tây, dù rành về d.ư.ợ.c phẩm nhưng cô vẫn nhận ngay.

cau mày, vẻ mặt lộ rõ vẻ nghi ngờ, hỏi: "Bác sĩ Thẩm, nhầm , cả t.h.u.ố.c Tây ở đây?"

Thẩm Thù Linh giải thích: "Khi t.h.u.ố.c Tây đem hiệu quả hơn, nhất thiết dùng t.h.u.ố.c Đông. Mọi thứ đều lấy bệnh nhân ưu tiên, thấy hai loại t.h.u.ố.c Tây phù hợp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-517-kham-benh.html.]

Đây quả thực là một quan điểm vô cùng mới mẻ.

Dư Hồng ngẩn mất vài giây mới hỏi: "Làm hiệu quả thực sự hơn là chỉ dùng t.h.u.ố.c Đông ?"

từng thấy bác sĩ nào như . Trước nay Đông y và Tây y luôn tách biệt , dùng Đông y thì thôi Tây y và ngược .

"Không đời nào, cách dùng t.h.u.ố.c kiểu đó, chắc chắn là cô chuyên nghiệp !" Dư Đa Mỹ thốt .

Dùng lẫn lộn Đông Tây y thế thật quá nực .

Nghe lời Dư Đa Mỹ , sắc mặt Thẩm Thù Linh vẫn đổi, chỉ nhàn nhạt : "Tin tùy các . Khám xong , mời hai vị rời cho."

Chữa bệnh cũng cần duyên, duyên cô cũng chẳng cưỡng cầu.

Ngoài cửa phòng việc mấy đang chờ, thỉnh thoảng ngó đầu xem. Vốn dĩ những bên ngoài thấy Dư Hồng và Dư Đa Mỹ đủ tôn trọng bác sĩ Thẩm, giờ thấy cô lên tiếng đuổi khách, lập tức .

Người là một đàn ông trung niên mặc áo sơ mi quần đen, ông xua tay đuổi khéo hai : "Hai cô mau cho."

Đã tin tưởng bác sĩ Thẩm còn tìm đến đây gì, thật đúng là lãng phí thời gian tôn trọng khác.

Thấy bệnh nhân mới , Thẩm Thù Linh cũng chẳng thèm để ý đến hai cô cháu Dư Hồng nữa, bắt đầu tập trung khám cho tiếp theo.

Dư Hồng vốn định thêm vài câu, nhưng thấy vị bác sĩ Thẩm ý định tiếp lời nữa, đành nuốt ngược những lời định trong.

Bị xem nhẹ như khiến cô chút tức giận, nhưng nghĩ đến đứa trẻ trong bụng, cô đành nén cơn giận xuống.

Hiện tại thứ đều ưu tiên cho bé cưng trong bụng, hài lòng thì cứ đợi khi đứa trẻ thuận lợi đời tính .

Dư Hồng dắt Dư Đa Mỹ bước khỏi phòng việc.

Vừa tới ngoài, Dư Đa Mỹ lập tức hậm hực lên tiếng: "Cô ơi, cô định cứ thế mà bỏ qua cho cô ? Cái thật là điều, chẳng thèm xem dượng là ai cả!"

Lúc nãy cô định đem tên của dượng để dọa dẫm, xem vị bác sĩ còn dám kiêu ngạo nữa .

Dư Hồng một tay đỡ bụng, lườm cháu gái một cái : "Chuyện còn , cháu đừng rêu rao linh tinh bên ngoài."

nhắc đến tên Mưu Nghĩa chứ, nhưng tình hình hiện tại cho phép.

"Sao ạ, trong bụng cô chắc chắn là một đứa con trai . Đợi đứa bé chào đời, chú Phạm chắc chắn sẽ ly hôn để cưới cô về cho xem," giọng Dư Đa Mỹ mang theo vài phần nịnh nọt.

Đợi đến khi chú Phạm trở thành dượng chính thức của , cô thể nghênh ngang ở kinh thành , bố ở nhà cũng sẽ dám coi thường cô nữa.

Nghĩ đến đó, Dư Đa Mỹ vội vàng đỡ lấy eo cô , sợ cô vấp ngã. Đứa bé trong bụng quý giá lắm, tương lai của cô cũng trông cậy nó mà phất lên đấy.

Hai chậm rãi về phía cổng Viện nghiên cứu.

Lúc , Hà Sở Hân từ phòng thí nghiệm ngoài nghỉ ngơi thì thấy Dư Đa Mỹ, cô mừng rỡ gọi to: "Đa Mỹ, Đa Mỹ, đúng là !"

Dư Đa Mỹ đầu thấy bạn cũ đang gọi , trong lòng thoáng giật , biểu cảm cũng trở nên gượng gạo.

nặn một nụ : "Sở Hân, ở đây, thật là trùng hợp quá."

cứ ngỡ Hà Sở Hân sớm nhà họ Phương ép xuống nông thôn chứ.

Hà Sở Hân bước đến mặt Dư Đa Mỹ, mật nắm lấy tay bạn, vui mừng : " , thật sự quá trùng hợp. Tớ còn tưởng gặp nữa chứ."

Cô và Đa Mỹ là bạn bè nhiều năm, nhưng từ khi gia đình gặp chuyện, cô cũng gặp Đa Mỹ, cũng chủ động tìm bạn vì sợ liên lụy đến .

Giờ đây cô công việc, nơi ở định, gặp bạn cũ thì vui mừng khôn xiết.

Hà Sở Hân đang chìm đắm trong niềm vui gặp bạn mà hề nhận sự bất thường của Dư Đa Mỹ.

Thấy Hà Sở Hân vẫn như ngày xưa, Dư Đa Mỹ cũng yên tâm, chú ý thấy bạn đang mặc áo blouse trắng, qua là nhân viên việc ở đây.

Trong lòng cô khỏi nảy sinh nghi hoặc, hỏi: "Sở Hân, ở đây?"

Theo lý thường thì chẳng cô nên thanh niên xung phong ? Sao vẫn còn ở kinh thành ...

Hà Sở Hân mỉm , giọng điệu chút bồi hồi: "Hiện tại tớ đang việc ở chỗ ."

Nói xong, cô bổ sung thêm: "Lần hẹn xem phim với , nhưng dạo nhà tớ xảy chút chuyện nên hoãn , đợi vài ngày nữa tụi cùng nhé."

Trước đây dù gặp Dư Đa Mỹ cô cũng dám gần chào hỏi vì sợ phiền đối phương, nhưng bây giờ khác .

Dư Đa Mỹ gật đầu lấy lệ: "Được , để tụi hẹn ."

Nói xong, cô vội vàng kéo cô rời ngay.

Hà Sở Hân tại chỗ, cảm thấy gì đó lạ, nhưng cụ thể là lạ ở thì cô .

Cô cũng thời gian nghĩ ngợi nhiều, nhanh ch.óng phòng thí nghiệm để tiếp tục công việc. Hiện tại mỗi ngày của cô đều trôi qua đầy đủ và ý nghĩa.

Buổi trưa, Thẩm Thù Linh vẫn như thường lệ cùng ăn cơm với Hà Sở Hân. Gần đây hai thường xuyên ăn cùng .

"Thù Linh, hôm nay khám bệnh cho một đồng chí tên là Dư Đa Mỹ ?" Hà Sở Hân chút mong chờ hỏi.

Cô và Đa Mỹ là bạn , nếu Thù Linh và Đa Mỹ cũng hợp , cô đương nhiên mong hai thể trở thành bạn bè.

Thẩm Thù Linh lập tức nhớ Dư Đa Mỹ và Dư Hồng, cô khẽ cau mày hỏi : "Sáng nay khám cho một bệnh nhân họ Dư, tên là Dư Hồng."

" đúng, đó là cô của ," Hà Sở Hân vội vàng xác nhận.

Thẩm Thù Linh hỏi: "Họ là bạn của ?"

Giọng Hà Sở Hân chút phấn khích: " , tớ với Dư Đa Mỹ là bạn học cấp ba, tính lắm."

"Có vẻ bạn của thích cho lắm," Thẩm Thù Linh thản nhiên .

Hà Sở Hân bỗng thấy ngượng ngùng, hỏi: "Thù Linh, nghĩ Đa Mỹ thích ?"

Đa Mỹ là , tính tình cũng hiền hòa, thể thích Thù Linh chứ. Cô cảm thấy chắc chắn giữa hai sự hiểu lầm nào đó.

Thẩm Thù Linh Hà Sở Hân, cuối cùng quyết định thẳng: "Sở Hân, thấy bạn của dễ chung sống , và cô hợp tính ."

Vốn dĩ cô cũng lười , nhưng vì mặt là bạn từ nhỏ, nên một chuyện cô vẫn chọn cách thẳng.

Nghe Thẩm Thù Linh , Hà Sở Hân ngẩn , đó mới lắp bắp : "Thù... Thù Linh, hiểu lầm gì , Đa Mỹ như ..."

Hai bạn của dường như mấy thiện cảm với , cô kẹt ở giữa chẳng cho .

Thẩm Thù Linh suy nghĩ nhiều như Hà Sở Hân, chỉ đầy ẩn ý : "Sở Hân, cứ cẩn thận một chút thì hơn."

Chỉ qua biểu hiện bên ngoài, cô thể thấy Dư Đa Mỹ là lòng đố kỵ lớn. Tuy nhiên điểm cô sẽ toạc , chỉ thể nhắc bạn nên cẩn trọng.

Hà Sở Hân để tâm lắm, cô gật đầu đáp: "Yên tâm Thù Linh, tớ ."

Sau bữa trưa, hai vị trí công tác của . Thẩm Thù Linh tiếp tục khám cho bệnh nhân, còn Hà Sở Hân trở về phòng thí nghiệm, nghiêm túc phụ tá cho Tiến sĩ Thân.

*

Ở một diễn biến khác, Dư Đa Mỹ đưa cô về phòng đơn trong bệnh viện. Sau khi định chỗ nghỉ cho cô xong, cô liền vội vã tới nhà họ Vương.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Lần với nhà họ Phương là đừng buông tha cho Hà Sở Hân, nếu giải quyết ả, sớm muộn gì tiền đồ của Phương Tấn cũng ảnh hưởng. Cô cứ ngỡ nhà họ Phương coi trọng chuyện , ngờ cuối cùng vẫn để yên cho Hà Sở Hân.

Bảo gần đây cô hẹn gặp Phương mãi mà cứ lẩn tránh.

Dư Đa Mỹ trong lòng vô cùng bất mãn. Rõ ràng cô tạo cơ hội cho nhà họ Phương , họ vẫn hỏng bét chuyện như .

Vương Hoàng Hoa thấy Dư Đa Mỹ đến thì mừng rỡ khôn xiết, vội vàng mời cô nhà.

Dư Đa Mỹ cũng chẳng thèm nể mặt Vương Hoàng Hoa, cửa hỏi: "Dì Vương, dì thực sự để tâm đến tương lai của Phương đấy?"

Nếu nhà họ Phương vô dụng thế , cô chẳng thèm dây dưa với gia đình gì. là ngoài Phương Tấn , những còn đều là đồ vô tích sự.

Vương Hoàng Hoa Dư Đa Mỹ , trong mắt lóe lên vẻ cam lòng, bà bắt đầu oán trách: "Đa Mỹ, cháu , con tiện nhân Hà Sở Hân đó hạng . Dì bảo nó xuống nông thôn, nó dám sang tính kế Tiểu Tấn..."

Tiếp đó, bà kể bộ đầu đuôi sự việc cho Dư Đa Mỹ .

Dư Đa Mỹ: ...

tức đến mức suýt chút nữa thì ngất .

là một lũ ngu ngốc, để cho một đứa con gái tay trắng nắm thóp như .

bản cũng xem nhẹ Hà Sở Hân .

Nghĩ đến việc mấy tháng qua Phương và cô kết hôn, còn con, lòng cô thắt đau đớn.

Vương Hoàng Hoa kể xong, nhịn nịnh nọt: "Đa Mỹ, giờ Tiểu Tấn con tiện nhân đó đe dọa, cháu xem cách nào giúp nó ? Nhà dì giờ rối như tơ vò vì con ranh đó ."

"Đa Mỹ, dượng cháu chẳng là lãnh đạo Phạm ? Hay là cháu nhờ ông chủ cho nhà dì, mau ch.óng tống con tiện nhân Hà Sở Hân đó xuống nông thôn. Đứa bé trong bụng nó cũng là do nó tính kế mà , nhà họ Phương chúng dì tuyệt đối nhận ."

Vốn dĩ thời gian qua bà định tìm Dư Đa Mỹ nhờ giúp đỡ, nhưng Tiểu Tấn cứ cản cho . Giờ cô chủ động tìm đến nhà thì đúng là khéo.

Thực ban đầu bà gán ghép con trai với Dư Đa Mỹ. Dượng của Đa Mỹ là lãnh đạo lớn, nếu con trai bà cưới thì tiền đồ chẳng sẽ rộng mở ?

Tiếc là Hà Sở Hân tính kế con trai bà , khiến cho Tiểu Tấn và Đa Mỹ còn khả năng nào nữa.

Dư Đa Mỹ giờ chỉ trợn trắng mắt. Làm hỏng bét chuyện thế mà còn mặt dày nhờ cô giúp đỡ, để mặt mũi ở nữa.

tươi : "Dì Vương, Phương chuyện đó với Hà Sở Hân thì cháu cũng chịu. sáng nay cháu thấy cô ở Viện nghiên cứu y học, cô bảo đang việc ở đó, còn khi định sẽ cho nhà dì tay."

"Cháu đồng tình với những lời đó, nhưng Phương và cô kết hôn, cháu cũng tiện xen . Sau Phương và cô cứ sống với ."

Dư Đa Mỹ xong những lời đ.â.m chọc, xách túi hầm hầm rời khỏi nhà họ Phương.

tốn bao nhiêu công sức, ngờ Hà Sở Hân vẫn ở kinh thành, thế còn kết hôn với Phương và việc ở Viện nghiên cứu.

Cảm giác thất bại tràn trề khiến cô cảm thấy những nỗ lực bấy lâu nay chẳng khác nào "xôi hỏng bỏng ".

Dư Đa Mỹ và Hà Sở Hân là bạn học thời cấp ba. Lúc đó ở lớp, Hà Sở Hân bạn bè yêu quý, cô xinh bụng, giúp đỡ .

Dư Đa Mỹ chính là Hà Sở Hân giúp đỡ nhiều nhất. Khi đó Dư Đa Mỹ nghèo túng, gia đình chỉ là công nhân bình thường, còn cô cô của cô là Dư Hồng thì là một góa phụ.

Nhà cô trọng nam khinh nữ, phận là con gái như cô học cấp ba là ơn huệ lắm .

Hà Sở Hân thì khác hẳn. Là con gái một trong nhà, cô cha chiều chuộng hết mực, từ ăn mặc đến đồ dùng đều là những thứ nhất.

Dư Đa Mỹ cũng thấy điểm nên mới chọn cách giả vờ đáng thương để bạn với Hà Sở Hân. Trong mắt Sở Hân, Đa Mỹ là một bạn tội nghiệp cần giúp đỡ.

Sau khi trở thành bạn , Hà Sở Hân thường xuyên mời Dư Đa Mỹ ăn, mua đồ cho cô . Cô thương bạn thiệt thòi, tiền tiêu vặt dư dả nên bao giờ tính toán thiệt hơn.

Dư Đa Mỹ cứ thế hưởng thụ sự giúp đỡ của Hà Sở Hân, bạn với cô. sâu thẳm trong lòng, cô vô cùng đố kỵ với Sở Hân, đố kỵ từ cuộc sống, nhan sắc cho đến tính cách dịu dàng, phóng khoáng của bạn .

Sau đó, cô cô của Dư Đa Mỹ quen với Phạm Mưu Nghĩa, hai nảy sinh tình cảm nên . Dư Hồng Phạm Mưu Nghĩa giữ chức vụ cao, vợ con đề huề, nhưng bà nỡ buông tay vì danh lợi và cả tình cảm thật sự.

Dư Đa Mỹ và Dư Hồng vốn khá thiết. Khi dây dưa với một lãnh đạo lớn như , cô lập tức khuyến khích Dư Hồng tìm cách vùng lên chiếm vị trí.

Có thể , mối quan hệ giữa Dư Hồng và Phạm Mưu Nghĩa phát triển như cũng nhờ một phần nhỏ sự thúc đẩy của Dư Đa Mỹ.

Giờ đây Dư Đa Mỹ chỉ mong Dư Hồng thể sinh hạ một đứa con. Chỉ cần bà sinh con trai, thì cuộc sống của cô cũng lo lắng gì nữa.

Biết chừng, cô còn thể nối duyên xưa với Phương...

*

Hơn nửa tháng , Hà Sở Hân nhận tháng lương đầu tiên tại Viện nghiên cứu. Cô vui mừng khôn xiết, khi tan liền mời Thẩm Thù Linh ăn một bữa tại tiệm cơm quốc doanh.

Cô còn mua riêng đồ chơi cho Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh.

Trong bữa ăn, thấy Sở Hân vui vẻ như , Thẩm Thù Linh cuối cùng cũng lên tiếng hỏi: "Sở Hân, định giữ đứa bé chứ?"

Cô vẫn luôn lo lắng về chuyện .

Hà Sở Hân , khẽ xoa nhẹ vùng bụng vẫn còn bằng phẳng của , mỉm : "Mình định giữ đứa bé . Dù và Phương Tấn cuối cùng , thì đứa trẻ vẫn vô tội. Mình cũng thích trẻ con, sinh nó ."

Thẩm Thù Linh gật đầu: "Cậu kế hoạch trong lòng là . Nếu giúp , cứ việc lên tiếng."

Cô hiểu tâm trạng của bạn , việc mang trong một sinh linh nhỏ bé thật sự sẽ khiến lòng trở nên mềm yếu.

Là bạn bè, cô cũng quyền can thiệp quyết định của đối phương. Một khi bạn quyết định sinh con, cô sẽ giúp đỡ nhiều hơn là .

Sau bữa ăn, Thẩm Thù Linh và Hà Sở Hân chia tay cửa tiệm cơm quốc doanh.

Thời gian qua tâm trạng Hà Sở Hân , hôm nay nhận lương càng vui hơn. khi thấy Vương Hoàng Hoa đang về phía , tâm trạng vui vẻ của cô lập tức rơi xuống đáy vực...

Vương Hoàng Hoa suốt thời gian qua vẫn luôn rình rập quanh Viện nghiên cứu để đợi Hà Sở Hân.

bên trong nên chỉ thể chờ cơ hội ở ngoài, cuối cùng hôm nay cũng đợi !

Hà Sở Hân mặt, thấy sắc mặt cô còn tươi tỉnh hơn , thậm chí trông còn vẻ đầy đặn hơn một chút, điều khiến bà vô cùng khó chịu.

Con trai bà con ranh hại đến mức mất sạch tiền đồ, còn khả năng thăng tiến, mà giờ sống thế , nuốt trôi cơn giận ?

Hà Sở Hân thấy Vương Hoàng Hoa thì sững , đó định giả vờ quen mà lách qua. Cô và nhà họ Phương còn gì để với nữa.

"Con tiện nhân mặt dày , cho tao!" Vương Hoàng Hoa thấy cô định bỏ liền lập tức lao tới túm lấy cánh tay cô.

Cánh tay giật mạnh đau, nhưng lòng Hà Sở Hân còn đau hơn. Nhìn thấy Vương Hoàng Hoa, cô nhớ đến những gì nhà họ Phương đối xử với .

Tình nghĩa láng giềng và tình cảm bao nhiêu năm qua, thể bỏ là bỏ ngay .

Cô kìm nén cơn giận, : "Mẹ, xin buông , với còn gì để hết."

thất vọng về nhà họ Phương, cũng bất kỳ dây dưa nào với họ nữa. Bây giờ cô công việc, chỗ ở, chẳng cần cầu xin ai.

sinh con, cô cũng thể tự nuôi dưỡng, cần nhà họ Phương giúp đỡ.

Vương Hoàng Hoa thấy Hà Sở Hân cứng đầu như , liền giơ tay đẩy ngã cô xuống, bắt đầu gào thét: "Mọi tới mà xem ! Con ranh mặt dày tính kế con trai để gả nhà, giờ còn dám lên mặt dạy đời, đúng là vương pháp mà!"

Hà Sở Hân ngờ Vương Hoàng Hoa trực tiếp tay, cô đẩy bất ngờ nên ngã nhào xuống đất, vẻ mặt còn hiện lên sự bàng hoàng trong chốc lát.

Trong lúc cô còn đang bàng hoàng, qua đường tiếng la hét của Vương Hoàng Hoa thu hút .

Có bà thím tò mò hỏi: "Chuyện ? Thế nào gọi là cô tính kế con trai bà để cưới?"

"Một đồng chí nữ trông xinh xẻo thế , chắc mấy chuyện tính kế nhỉ?"

"Biết mặt lòng, nhiều khi mấy đứa trông t.ử tế mấy chuyện khiến ngã ngửa đấy!"

"Bà lão bảo cô gái tính kế cưới con trai , chẳng lẽ là bò lên giường ? Thế coi là hành vi lưu manh nhỉ!"

"Chỉ thấy đàn ông lưu manh chứ thấy phụ nữ bao giờ, thấy chuyện chắc chắn đơn giản ."

...

Chỉ một câu của Vương Hoàng Hoa khiến đường vây quanh. Mọi Hà Sở Hân đang ngã đất mà bàn tán, suy đoán.

Mặt Hà Sở Hân nóng bừng lên, cô cảm thấy ánh mắt của những giống như những cái tát, khiến cô thể ngẩng đầu lên nổi.

Vương Hoàng Hoa đều là sự thật, cô cách nào phản bác, chỉ cúi gầm mặt xuống.

Vương Hoàng Hoa thấy Hà Sở Hân phản kháng, cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt, miệng ngừng mắng c.h.ử.i: "Con tiện nhân đúng là đồ hổ, nó thấy con trai là sĩ quan nên bỏ t.h.u.ố.c tính kế con , tiền đồ của con đều nó hủy hoại hết !"

Vừa , bà lao lên túm lấy tóc Hà Sở Hân.

"Con trai tội nghiệp của , vốn dĩ tiền đồ rộng mở mà con tiểu thư tư bản phá nát. Mày cũng giống hệt bố mày, đồ tiện nhân, xem hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày !"

Vương Hoàng Hoa c.h.ử.i túm tóc đ.á.n.h tới tấp Hà Sở Hân.

Xung quanh thấy đúng là chuyện tính kế để bò lên giường, tiếng bàn tán lập tức lớn dần lên, những lời lẽ khó ngừng thốt .

Những từ ngữ như 'hồ ly tinh', 'giày rách', 'đồ lăng loàn' cứ thế ném thẳng Hà Sở Hân.

Ban đầu Hà Sở Hân hề đ.á.n.h trả, nhưng khi Vương Hoàng Hoa sỉ nhục bố , cô nhịn nữa mà bắt đầu vùng lên. Cô cố sức dậy, giơ tay túm c.h.ặ.t lấy cổ áo bà .

: " vốn hôn ước với Phương Tấn, gọi là hủy hoại chứ! Rõ ràng là nhà bà khi nhà gặp chuyện thì vội vàng hủy hôn, còn ép xuống nông thôn, chuyện thể trách !"

"Nếu bà dồn đường cùng, bao giờ nghĩ hạ sách đó, tất cả đều là do nhà bà tự chuốc lấy cả thôi!"

Nói xong, Hà Sở Hân giơ tay túm c.h.ặ.t lấy tóc Vương Hoàng Hoa, gương mặt cô trở nên dữ tợn vì tức giận, đôi tay dùng lực mạnh.

Vương Hoàng Hoa cảm thấy da đầu như sắp lột , bà ngờ sức lực của con ranh lớn đến thế.

vẹo cả cổ nhưng vẫn chịu thua: "Con tiện nhân , mày với bố mày đều là lũ bán nước, loại như mày mà cũng đòi trèo cao nhà Tiểu Tấn , cứ mơ ."

Hà Sở Hân tức đến nổ đom đóm mắt, cô vung tay nện thẳng đầu Vương Hoàng Hoa mấy phát thật mạnh.

Tiếng 'bốp bốp' vang lên mà rợn .

Mấy tháng qua cô liên tục rơi bóng tối, giờ cô chẳng còn màng đến mặt mũi gì nữa, cũng chẳng sợ nhà họ Phương nữa.

Cô hét lớn: "Mụ già đanh đá , bớt ngậm m.á.u phun ! Bố là giáo sư, kẻ bán nước! Chắc chắn là bà nhà nhận điện thoại từ nước ngoài nên mới tố cáo chứ gì, đồ lòng lang thú, trời đ.á.n.h thánh đ.â.m!"

Hà Sở Hân mắng đ.ấ.m túi bụi Vương Hoàng Hoa, bao nhiêu tức giận, oán hận và uất ức kìm nén suốt mấy tháng qua đều trút hết lên .

"Này thì bảo nhà bán nước !"

"Này thì ăn bẩn thỉu !"

"Này thì đồ hổ !"

Cuối cùng, Hà Sở Hân xung quanh kéo , nếu kéo thì lẽ cô đ.á.n.h c.h.ế.t bà .

Vương Hoàng Hoa trong tay cô hề sức kháng cự, chẳng ai ngờ một cô gái nhỏ nhắn sức lực lớn đến .

Cuối cùng, Vương Hoàng Hoa kéo bệnh viện trong tình trạng như một con ch.ó c.h.ế.t. Hà Sở Hân tại chỗ thở dốc, cúi đầu xuống thì thấy chân là một vũng m.á.u tươi.

sang bảo bà thím đang kinh hãi bên cạnh: "Hình như... sảy t.h.a.i ..."

Nói xong, cô mềm nhũn , đổ ập xuống đất.

Lại thêm một phen náo loạn nữa.

Thẩm Thù Linh mới về nhà bao lâu thì cửa nhà đập rầm rầm, là bà thím rửa bát ở tiệm cơm quốc doanh tìm đến.

"Em ơi, mau xem bạn em , cô gái ban nãy ăn cơm cùng em ở tiệm . Cô đ.á.n.h ngoài phố, m.á.u chảy đầy đất, giờ đưa viện !"

Thẩm Thù Linh xong mà điếng cả , Hà Sở Hân còn đang m.a.n.g t.h.a.i mà.

Cô vội vàng dặn dò nhà một tiếng cuống cuồng lấy xe đạp lao đến bệnh viện.

Tại bệnh viện, khi Thẩm Thù Linh và bà thím đến nơi thì Hà Sở Hân đưa phòng phẫu thuật. Đứng bên ngoài là mấy bà thím đưa cô đến, họ vẫn còn dính vết m.á.u.

Bà thím cùng cô nhận mấy đó, liền vội vàng hỏi: "Cô gái đ.á.n.h đưa tới đây ?"

Lúc đó bà đang ở hậu bối rửa bát thì bảo bên ngoài đ.á.n.h m.á.u me kinh lắm, bà chạy xem thì vặn thấy đồng chí nữ đó ngã gục xuống.

Đồng nghiệp bảo cô gái đó là bạn của Thù Linh, bà nhà Thù Linh ở nên vội vàng đạp xe báo ngay...

 

Loading...