TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 527: Sắt đá muốn hại chết tôi
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:49:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe những lời bàn tán của , mặt Phương Tấn tái mét, trong lòng tức giận cảm thấy uất ức. Cha đang nhếch nhác công an đè đất, còn vợ thì đang hùng hổ đòi tìm lãnh đạo của .
Bản rõ ràng thê t.h.ả.m đến mức , mà những kẻ xem náo nhiệt cứ như thấy, vẫn luôn miệng chỉ trích, và gia đình .
Đám quả thực là trái tim.
Đôi mắt Phương Tấn đỏ ngầu vì giận dữ, hằn học : "Hà Sở Hân, cô quên mất năm đó gả cho bằng cách nào ? Gia đình cô thành phần , sắp đưa cải tạo, cô vì theo bố chịu khổ nên mới dùng cái cách hổ đó để gả cho , khiến tiền đồ rộng mở của đều cô hủy hoại sạch .
Bây giờ cô còn dám bôi nhọ mặt , và gia đình đều cô hại đến mức , cô còn thế nào nữa? Rốt cuộc cô còn chút lương tâm nào ? cứ ngỡ dù cô tính kế chăng nữa thì trong lòng cũng chút tình cảm với , ngờ cô thật sự sắt đá hại c.h.ế.t mới thôi!"
Câu cuối cùng Phương Tấn gần như là hét lên, mắt trợn ngược, ngũ quan vặn vẹo vì giận dữ, trông cả như thể đang chịu đựng nỗi oan ức tày trời.
Nếu Hà Sở Hân tính kế, lẽ bây giờ ở bên cạnh Dư Đa Mỹ . Chỉ cần kết hôn với Dư Đa Mỹ, sẽ cách để lấy lòng chú của Đa Mỹ, như ở đơn vị chuyện một tên Đoàn trưởng từ nhảy bổ xuống đè đầu cưỡi cổ như thế ?
Nghĩ đến những chuyện , Phương Tấn cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn đắng, ánh mắt Hà Sở Hân cũng thêm vài phần oán hận. Giây phút , cảm thấy cô sảy t.h.a.i cũng là đáng đời, nhất là hỏng luôn cả cho rảnh nợ.
Lúc còn bận tâm gì nữa, nếu sự thật, ngộ nhầm đám nổi điên tìm đến lãnh đạo đơn vị thì đời coi như chấm hết.
Đám đông Phương Tấn kể sự việc như thì một phen xôn xao, ngay cả công an cũng kìm vẻ ngạc nhiên.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Không ai ngờ đằng sự việc ẩn tình như thế.
"Hóa là như , thành phần gia đình của cô gái vấn đề lớn như thế, hèn chi nhà chồng và chồng yêu thương..."
" là đấy, phạm thì lo mà cải tạo , mà còn nghĩ đến chuyện hại , con cháu của lũ phản động quả nhiên đều là loại m.á.u lạnh vô lương tâm."
"Chúng trách lầm gia đình , bảo đồng chí quân nhân thể chuyện như , chắc chắn là hãm hại ."
"Ầy, dù chuyện thế nào nữa thì cũng nên tay với đứa trẻ chứ, dù cũng là một sinh mạng mà."
"Chỉ bà là xót con thôi, cái giống của lũ phản động thì gì . Gia đình vì lấy cô mà cả nhà chịu khổ theo, đứa bé sinh dù bản tính thì cũng sẽ xa đó dạy hư thôi!"
" đấy đúng đấy, con còn nhẹ nợ hơn, mau ch.óng ly hôn cho rảnh nợ, đừng để liên lụy , lòng cô mà đen tối thế ..."
"Chẳng trách đứa bé mất, chắc chắn là do tạo nghiệp quá nhiều, dù hôm nay mất thì cũng chẳng ở lâu . Đứa bé cũng linh tính lắm, ai mà sinh con của kẻ phản động cơ chứ!"
......"
Mọi vốn ác cảm với những thành phần , khi Phương Tấn chuyện nhà Hà Sở Hân, những ban nãy còn bênh vực cô lập tức sang công kích.
Lồng n.g.ự.c Hà Sở Hân phập phồng dữ dội vì uất nghẹn.
Cao Ngọc cũng tức chịu nổi, chỉ mặt Phương Tấn mà mắng: "Anh bớt mà đổi trắng đen ! Trước khi gả cho , Sở Hân căn bản cần cải tạo, chuyện vô duyên vô cớ tính kế ? Sau khi gả cho cô sống những ngày tháng như thế nào? Nhà đến cửa cũng cho cô , cô còn đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, loại bạc bẽo như sớm muộn gì cũng trời đ.á.n.h!"
Trước đó Thù Linh dặn cô, nhất định khẳng định chắc chắn rằng Sở Hân hề tính kế Phương Tấn trong chuyện .
Thẩm Thù Linh Cao Ngọc cũng liền lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-527-sat-da-muon-hai-chet-toi.html.]
"Phương Tấn, luôn miệng Sở Hân liên lụy đến gia đình , xin hỏi nhà chẳng lẽ hại cô ? Hai quen cũng mười năm , khi bố Sở Hân gặp chuyện, hai bên định ngày đính hôn .
Lúc bố cô gặp chuyện, nhà lập tức hủy hôn, cô cũng chẳng hề đeo bám đúng ? Chính mới là kẻ nảy sinh ý đồ xa, thấy cô giờ là trẻ mồ côi nơi nương tựa nên mới giở trò đồi bại, tưởng cô dám ho he gì, tưởng thể dọa nạt cô , ngờ cuối cùng tự hại .
Bây giờ ở đây giả vờ vô tội cái gì? Chẳng lẽ cơ sự ngày hôm nay do một tay tự chuốc lấy ?"
Những lời thốt , đều sửng sốt, lượng thông tin quá lớn khiến cả phòng bệnh bỗng chốc im phăng phắc.
Ngay cả Hà Sở Hân đang giường bệnh cũng ngẩn . Kết quả nhất mà cô nghĩ tới là cùng nhà họ Phương cá c.h.ế.t lưới rách, chứ tuyệt đối từng nghĩ đến việc đổ vấy lên đầu Phương Tấn.
bạn của cô quả thực quá xuất sắc, việc vấy bùn vốn dĩ chẳng bằng chứng nào, chỉ cần dính là cực kỳ khó gột rửa. Chuyện trôi qua vài tháng , chẳng qua là xem ai tài thêu dệt hơn mà thôi.
Khi định thần , Hà Sở Hân hùa theo lời của Thẩm Thù Linh mà chỉ cúi đầu thút thít nhỏ.
Dáng vẻ trông vô cùng đáng thương.
Những vây quanh cửa xem náo nhiệt cũng im bặt, ai thêm lời nào nữa. Bọn họ xem như rõ , hai vốn dĩ dây dưa từ lâu, thậm chí còn từng đính hôn.
Nhà gái gán mác thành phần , nhà trai hủy hôn cũng là lẽ thường tình, nhưng gã đàn ông mặc quân phục nảy sinh ý đồ bất chính với nhà gái, cuối cùng gậy ông đập lưng ông.
Tóm một câu, chuyện là việc mà bọn họ thể xen .
Vương Hoàng Hoa đang xổm đất Thẩm Thù Linh vấy bùn lên đầu con trai thì thét lên một tiếng, lao thẳng về phía cô.
Bà gào lên: "Con tiện nhân ngậm m.á.u phun , tao liều mạng với mày!"
Vương Hoàng Hoa vung tay múa chân, nhưng bà kịp chạy mấy bước công an giữ c.h.ặ.t .
"Không động thủ!" Giọng điệu của công an vô cùng nghiêm khắc.
Phương Tấn đỏ mắt Hà Sở Hân đang thút thít, nghiến răng : "Hà Sở Hân, dù chúng cũng là vợ chồng một ngày, cô cứ để mặc cho bạn phỉ báng như thế ?!"
Anh cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c sắp nổ tung vì tức giận, dám đổi trắng đen ngay mặt công an như chứ.
Tiếng của Hà Sở Hân khựng , cô ngẩng khuôn mặt trắng bệch Phương Tấn, nở nụ khổ : "Phương Tấn, hôm nay chính cũng ly hôn. Anh và gia đình đây thể dùng đứa trẻ để bắt nạt , bây giờ đứa bé còn nữa, chúng cũng sắp đường ai nấy , việc gì và cũng chẳng nghĩa vụ giấu giếm chuyện đó nữa.
Dù danh dự của cũng mất sạch , chẳng còn thiết tha gì nữa. Hôm nay chỉ nhận tiền bồi thường xứng đáng, đó chúng cầu ai nấy , đường ai nấy bước, đừng bao giờ liên quan gì đến nữa..."
Nói xong những lời đó, nơi khóe mắt cô đúng lúc rơi xuống một giọt nước mắt, khuôn mặt nhợt nhạt trông càng thêm phần thê lương.
"Ầy, cũng là một đáng thương," ai đó khẽ thốt lên một câu.
Mọi xung quanh đều gì, nhưng mặt ai nấy đều lộ vẻ thương xót, rõ ràng là những lời của Hà Sở Hân cho lay động.
Mặt Phương Tấn tức đến biến dạng, nhưng vì vướng bộ quân phục đang mặc nên dám thốt một lời c.h.ử.i bới nào...