TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 529: Đã làm đĩ còn muốn lập bàn thờ trinh tiết
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:49:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô sợ tâm trạng Hà Sở Hân định, thầm nghĩ dù chuyện lớn đến cũng đợi đối phương ly hôn xong mới , bất cứ chuyện gì cũng lỡ việc ly hôn.
Khi ba Thẩm Thù Linh bước khỏi bệnh viện, trời tối hẳn. Trên đường gần như còn bóng qua , bệnh viện lúc cũng vắng vẻ. Nếu bệnh nặng, thường sẽ chọn khám buổi tối.
Cô sang Uông Tiểu Mộng, thuận miệng : "Lát nữa sẽ đưa cô về tận nhà."
An ninh ở Kinh thành chung tuy , nhưng buổi tối vẫn những mối nguy hiểm khó lường. Cô và sẽ đưa Tiểu Mộng về mới về nhà.
Hai cùng vẫn an hơn một , vả cô cũng sợ mấy chuyện nguy hiểm .
Uông Tiểu Mộng cũng phản đối.
Lúc , tiếng động cơ xe vang lên từ xa, hai luồng ánh sáng đèn pha chiếu tới. Một chiếc xe quân đội nhanh ch.óng dừng ngay mặt họ.
Bà Cao Ngọc mừng rỡ: "Cẩn Mặc đến kìa."
Nói xong, bà mở cửa xe trong, thầm nghĩ đúng là con trai ngoan của bà.
Thẩm Thù Linh đưa Uông Tiểu Mộng lên xe. Vừa lên xe, Cố Cẩn Mặc đang ở ghế lái đưa sang mấy cái bánh thịt.
Anh : "Bác Ngô bảo đến bệnh viện nên qua xem thế nào."
Chiếc xe quân sự khởi động, nhanh ch.óng rời khỏi bệnh viện.
*
Ở một diễn biến khác, Phương Tấn cùng gia đình đang lấy lời khai tại đồn công an, ba họ tách lấy lời khai riêng.
Sau khi trả lời xong câu hỏi của công an, Phương Tấn nhịn hỏi: "Đồng chí, các gọi điện báo cáo chuyện về đơn vị ?"
Đây là vấn đề quan tâm và lo lắng nhất. Nếu đơn vị chuyện , tiền đồ vốn chẳng mấy sáng sủa của sẽ càng trở nên bấp bênh.
Vị công an trung niên đối diện trả lời đầy vẻ công tư phân minh: "Theo quy định, chúng sẽ liên lạc với đơn vị công tác của ."
Thời nay công việc luôn gắn liền với đạo đức lối sống. Một cá nhân đời tư hỗn loạn sẽ gây ảnh hưởng đến công việc.
Tuy chuyện trực tiếp do Phương Tấn gây , nhưng là con trai, là chồng, mà để ầm ĩ đến mức viện, mất cả đứa con, họ xuất quân thì chắc chắn xử lý nghiêm túc.
Hơn nữa, quân nhân giống nhân viên bình thường, nghề nghiệp đòi hỏi tiêu chuẩn cao hơn vì đại diện cho tổ chức và đất nước.
"Đồng chí, xin hãy bao dung cho, đừng thông báo với đơn vị. Chuyện là của , vợ cũng phần sai. Vả đính chính một chút, lấy vợ hiện tại thực sự là do cô bày kế hãm hại, loại như cô ." Giọng Phương Tấn từ van nài chuyển dần sang lo lắng cuống cuồng.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Nếu công an thực sự gọi điện cho đơn vị, thì cái danh xa gánh hết. Dù lúc lấy lời khai sức chứng minh trong sạch, nhưng xem chẳng tác dụng gì.
Vị công an cau mày, giọng vẫn chút cảm xúc, trả lời câu hỏi của Phương Tấn: "Theo quy trình, chúng chắc chắn sẽ thông báo cho đơn vị của , trừ khi thuyết phục báo án rút đơn.
Còn về việc ai bày kế ai thì chuyện thể kiểm chứng nữa . Đồng chí Phương, thẳng, là một quân nhân thì ít nhiều cũng hiểu rõ hậu quả của việc ' hãm hại' để kết hôn.
Nếu thực sự đối phương bày kế hại , tại lúc đó báo án ngay? Nếu lúc đó báo án thì sự việc đến bước đường ."
Vị công an xong, trong lòng thầm khinh bỉ. là loại tham lam, chuyện khuất tất còn giữ cái mác thanh cao.
Ông chẳng tin lời gã , cũng giống mấy cô gái trẻ cứ thấy quân phục là vội vàng tôn sùng.
Phương Tấn những lời cho xanh mặt, bực bội bỏ thẳng khỏi đồn công an.
Thấy gã tức giận bỏ , vị công an lắc đầu ngán ngẩm. Trong hàng ngũ nhân dân mà xuất hiện loại bại hoại , ông gọi điện cho quen trong quân đội để một tiếng.
Phải để mắt kỹ đến hạng , tránh để gã gây thêm chuyện mà đơn vị ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-529-da-lam-di-con-muon-lap-ban-tho-trinh-tiet.html.]
*
Ngày hôm , Thẩm Thù Linh đến bệnh viện thì hụt mất.
Y tá Hà Sở Hân xuất viện từ lúc bảy giờ sáng, nhưng để một mẩu giấy cho y tá trưởng, dặn ai đến tìm thì đưa cho đó xem.
Thẩm Thù Linh vội vàng cảm ơn đón lấy mẩu giấy. Trên đó dặn cô cứ yên tâm , còn Hà Sở Hân tự đến đơn vị tìm Phương Tấn để ly hôn.
Mẩu giấy còn dặn cô đừng lo lắng, quân đội là nơi ai gì thì .
Thẩm Thù Linh: "..."
Cô cũng chẳng gì hơn.
Thẩm Thù Linh cầm mẩu giấy vội vàng về nhà. Lúc Cố Cẩn Mặc đơn vị , thấy nhà, cô liền nhấc máy gọi đến phòng thông tin của đơn vị.
Sau khi để lời nhắn cho nhân viên trực điện thoại, cô mới cúp máy để .
Ở phía bên , khi Hà Sở Hân đến đơn vị thì là chín giờ sáng. Sau khi đăng ký thông tin, cô trong và thẳng về phía bãi tập.
Cô cũng hiện tại Phương Tấn đang ở , chỉ đành qua đó thử vận may, nếu thì sẽ nhờ những quân nhân khác tìm giúp.
Sức khỏe Hà Sở Hân vẫn hồi phục, lúc cơ thể cô khá yếu. Đáng lẽ đợi kiêng cữ xong xuôi mới đến tính sổ với Phương Tấn, nhưng cô đợi nổi nữa, cô nhân lúc sự việc hôm qua còn nóng mà chốt xong chuyện ly hôn.
Trên bãi tập.
Cố Cẩn Mặc quét mắt qua hàng lính sân, trầm giọng lệnh: "Toàn bộ chú ý, hành quân mang nặng mười cây ..."
Lời dứt, Phương Tấn đang đeo ba lô nặng vai chạy hớt hải tới.
"Báo cáo!"
Đêm qua về nhà mất ngủ, quên mất chuyện sáng nay buổi tập bắt đầu sớm nửa tiếng, giờ mới vội vàng chạy tới.
Các binh sĩ trong trung đoàn khỏi đưa mắt Phương Tấn. Đây là đầu tiên Phó đoàn trưởng Phương muộn, mà đối với quân nhân, trong thời gian tại ngũ hiếm khi xảy tình trạng .
Việc giữ đúng giờ giấc đối với quân nhân là cực kỳ quan trọng.
Ánh mắt Cố Cẩn Mặc dừng nơi ống quần quân phục thắt gọn của Phương Tấn, giọng trở nên lạnh lẽo: "Phó đoàn trưởng, muộn , khi kết thúc buổi tập, tập thêm hai tiếng nữa."
Cơ mặt Phương Tấn giật giật, : "Đoàn trưởng, chỉ muộn hai giây thôi mà."
Lát nữa tập xong còn tìm Hà Sở Hân bảo cô rút đơn kiện. Nếu vì thể xin nghỉ đột xuất, chẳng thèm đến buổi tập .
Vốn dĩ quan hệ giữa và Cố Cẩn Mặc chẳng mấy , nghĩ dù xin nghỉ thì chắc chắn đối phương cũng duyệt.
"Phương Tấn, muộn, dù chỉ một giây cũng là muộn." Sắc mặt Cố Cẩn Mặc tối sầm , giọng cũng to hơn hẳn lúc nãy.
Trong quân đội, cấp phục tùng mệnh lệnh cấp vô điều kiện. Phương Tấn dùng lý do khiên cưỡng đó để từ chối hình phạt, đây rõ ràng là một sự khiêu khích.
Thấy thái độ Cố Cẩn Mặc gay gắt, Phương Tấn cũng chột , khẽ lẩm bẩm: "Đoàn trưởng Cố, lát nữa thực sự việc, xem..."
"Bất kể hôm nay việc gì, đều tập thêm!" Cố Cẩn Mặc ngắt lời , đó vẫy tay hiệu cho các binh sĩ khác bắt đầu luyện tập.
Cơn giận trong lòng Phương Tấn bốc lên ngùn ngụt, c.h.ử.i rủa Cố Cẩn Mặc tám trăm trong bụng, chẳng qua là ỷ việc chút tài cán thôi, gì mà oai thế?
cũng chỉ đành bám theo đội ngũ tập luyện , định bụng lát nữa sẽ tìm cơ hội .