TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 556: Muốn mở một tiệm thuốc
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:49:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Thù Linh giải thích: "Viên cứu mạng cháu định sẽ bán công thức cho quân đội. Cháu thấy quân nhân cần loại t.h.u.ố.c , còn về họ sản xuất xong cung cấp cho dân thì cháu can thiệp."
Cô tin rằng với tầm vóc và lòng bác ái của vị lãnh đạo , viên cứu mạng chắc chắn sẽ phổ biến tới dân thời điểm thích hợp. Cô rành về chính trị thời cuộc, chỉ dựa cái cá nhân để phán đoán mà thôi.
Lý Xương Đức cô xong, gương mặt hiện lên vẻ xúc động: "Thù Linh , lòng của chú vẫn rộng mở như cháu."
Nếu là ông nắm giữ nhiều phương t.h.u.ố.c quý giá như , tuyệt đối sẽ dễ dàng giao .
Thẩm Thù Linh lắc đầu: "Cháu cũng rộng lượng thế , giao công thức cháu cũng điều kiện đấy ạ."
Trên đời gì so với sức ảnh hưởng của quốc gia.
Lý Xương Đức vội vàng : "Cháu cứ ."
Thẩm Thù Linh thong thả trình bày: "Cháu mở một tiệm t.h.u.ố.c quốc doanh. Tất cả t.h.u.ố.c từ công thức của cháu đều mang tên của tiệm t.h.u.ố.c đó. Toàn bộ quyền kinh doanh và quản lý tiệm t.h.u.ố.c thuộc về cháu. Trong điều kiện vi phạm quy định, họ phép can thiệp tiệm t.h.u.ố.c của cháu. Nếu họ đồng ý, cháu thể tặng thêm một công thức t.h.u.ố.c giải độc."
Thực cô thể đợi đến khi mở cửa kinh doanh tự lập tiệm t.h.u.ố.c tư nhân, nhưng tiệm t.h.u.ố.c cá nhân bì sức ảnh hưởng của quốc doanh?
Cô tin rằng với năng lực và danh tiếng hiện tại, đủ sức chèo lái một tiệm t.h.u.ố.c quốc doanh.
Nghe yêu cầu , Lý Xương Đức khỏi giật . Thù Linh bạo gan quá, dám đòi hợp tác với cấp mở tiệm t.h.u.ố.c, còn yêu cầu cấp can thiệp, để cô chủ .
"Thù Linh, chuyện chú thương lượng với họ ." Lý Xương Đức với giọng mấy chắc chắn, ông cũng chẳng việc thành .
Thẩm Thù Linh : "Vâng, thực thành cũng chẳng ạ, cùng lắm thì cháu mới tính chuyện mở tiệm t.h.u.ố.c."
Nếu , cô tự mở tiệm riêng cũng , chỉ là phạm vi phổ biến rộng bằng thôi.
Lý Xương Đức thấy thái độ của cô thong dong, vẻ gì là đặt quá nhiều kỳ vọng nên mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Yêu cầu của Thù Linh đúng là quá táo bạo, nhưng một khi cô , ông chắc chắn sẽ cố gắng hết sức để giành lấy cho cô.
Sáng sớm hôm , Lý Xương Đức tìm gặp lãnh đạo Lưu Vĩ để trình bày yêu cầu của Thẩm Thù Linh. Lưu Vĩ còn tưởng nhầm.
Ông cau mày hỏi : "Cậu cái gì? Nói nữa xem?"
Lý Xương Đức vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, giải thích kỹ càng các điều kiện thêm một nữa.
Lưu Vĩ day day thái dương, Lý Xương Đức : "Chủ nhiệm Lý, luôn thấy là một đồng chí vững vàng. Một điều kiện theo kiểu 'sư t.ử ngoạm' thế , lẽ nên mang tới đây với mới đúng."
Một bác sĩ nhỏ ở viện nghiên cứu mà dựa danh nghĩa nhà nước để mở tiệm t.h.u.ố.c, còn đòi tự quản lý và kinh doanh, chẳng là chuyện đùa .
Đến ông còn chẳng dám đưa yêu cầu hoang đường như . Trong phút chốc, ông cảm thấy vị bác sĩ Thẩm mà từng gặp mặt quả thực là quá cao ngạo.
Lý Xương Đức nở một nụ lịch sự: "Lãnh đạo, Viện nghiên cứu chúng cũng họp mấy về các điều kiện của bác sĩ Thẩm. Mọi đều nhất trí cho rằng yêu cầu hợp lý, nên mới đại diện cho bác sĩ Thẩm và Viện nghiên cứu đến đây."
Viện trưởng Hồ: nào họp hành gì .
Lưu Vĩ: ...
Được , cút , định biến nơi thành cái ao ước nguyện để cầu gì nấy chắc?
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Một phút , Lý Xương Đức xách túi, gương mặt vẫn nở nụ lịch thiệp bước khỏi văn phòng. Trong tay ông còn cầm một xấp tài liệu dày, đây đều là những thứ ông chuẩn để thuyết phục lãnh đạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-556-muon-mo-mot-tiem-thuoc.html.]
Ông cẩn thận xếp xấp tài liệu bỏ túi, hề nghĩ rằng chúng sẽ trở nên vô dụng.
Trong văn phòng, Lưu Vĩ đưa tay lên xoa mạnh mặt, khuôn mặt già nua nhanh ch.óng xoa đến đỏ bừng, đủ thấy ông đang bực bội đến mức nào.
Lý Xương Đức về ngay mà chuyển hướng sang văn phòng của Trần Lập, đối thủ đội trời chung của Lưu Vĩ.
"Ai chà, Chủ nhiệm Lý, mau , uống ." Trần Lập tới văn phòng, đang pha thì tiện tay rót cho Lý Xương Đức một chén.
Lý Xương Đức bưng chén nhấp một ngụm, khen ngợi: "Hương thơm ngát, đúng là ngon."
Cửa văn phòng chỉ khép hờ, khi Lý Xương Đức đóng c.h.ặ.t. Trần Lập qua khe cửa hỏi: "Chủ nhiệm Lý tới đây là Viện nghiên cứu dự án gì mới ?"
Viện nghiên cứu nhờ vị bác sĩ Thẩm lừng danh mà giờ đây trở thành cái tên cực kỳ triển vọng. Đáng tiếc là các dự án của Viện nghiên cứu từ sớm do Lưu Vĩ phụ trách. Giá mà rơi tay ông , ông chắc chắn sẽ hơn nhiều.
Nghe Trần Lập hỏi, Lý Xương Đức chút tự nhiên: "Cũng dự án gì, chỉ là chút việc của Viện nghiên cứu nhờ lãnh đạo Lưu giúp đỡ, nhưng ông đồng ý."
Nói xong, ông lập tức chuyển chủ đề: "Lãnh đạo Trần, gần đây ông hợp tác với bệnh viện Hòa Hiệp. cũng qua danh tiếng của viện trưởng Hòa Hiệp, đồn đó là một cá tính."
Trần Lập khẽ ho hai tiếng: "Chủ nhiệm Lý, Viện nghiên cứu của các gặp khó khăn gì ? Biết thể giúp gì đó."
Ông và Lưu Vĩ đối đầu suốt hơn hai mươi năm, lúc nào cũng ngấm ngầm so kè. Nếu cơ hội khiến Lưu Vĩ khó chịu thì ông sẽ hả lắm.
Viện nghiên cứu hiện là một dự án béo bở, việc để Lưu Vĩ phụ trách vốn ông vui, giờ cơ hội "đào góc tường" thì ông nhanh tay múa cuốc thôi.
Còn về việc Chủ nhiệm Lý mục đích gì, ông cũng lười quản, miễn là lợi cho là .
Thấy vị lãnh đạo , vẻ mặt Lý Xương Đức lập tức trở nên lo lắng và sợ hãi, liên tục xua tay: "Không gì ạ, cảm ơn lãnh đạo quan tâm, cảm ơn của ngài."
Nói xong, ông xách túi vội vàng chạy ngoài, chỉ để một bóng lưng hớt hải.
Vừa bước khỏi cửa, vẻ mặt Lý Xương Đức lập tức trở bình thường. Ông thong thả xuống lầu, lúc ngang qua văn phòng của Lưu Vĩ, miệng thậm chí còn khẽ ngân nga một điệu hát.
Ở phòng bên cạnh, Lưu Vĩ ghé mắt qua khe cửa, thấy Lý Xương Đức rời với tâm trạng . Ông đoán chắc đối phương sang phòng Trần Lập, hai đó rốt cuộc gì mà vui vẻ thế?
Lưu Vĩ nhớ yêu cầu mà Lý Xương Đức đưa cho , chẳng lẽ tên Trần Lập đồng ý ? Một yêu cầu vô lý, xa rời thực tế như mà cũng dám nhận ?
nghĩ , nếu giành lấy dự án từ tay thì khả năng sẽ đồng ý bừa.
Lưu Vĩ kìm mà trong phòng. Một tiệm t.h.u.ố.c quốc doanh đổi lấy ba công thức viên , cộng thêm một công thức giải độc miễn phí, bốn phương t.h.u.ố.c cộng thực giá trị còn vượt xa một tiệm t.h.u.ố.c...
Không , ông thể nhường cơ hội cho tên lùn Trần Lập . Vạn nhất đối phương nhân cơ hội mà lôi kéo Viện nghiên cứu về phe thì thiệt hại của ông sẽ lớn lắm!
Nghĩ đến đây, Lưu Vĩ nhịn nổi nữa, ông mạnh bạo đẩy cửa văn phòng bước , vặn chạm mặt Trần Lập cũng từ phòng bên cạnh lấy nước.
Bốn mắt , Lưu Vĩ lập tức dùng tốc độ chạy nước rút lao thẳng về phía cầu thang.
Ông đoán sai, Trần Lập chắc chắn định tìm lãnh đạo cấp để hớt tay dự án của . Ông nhanh chân hơn một bước để chốt xong chuyện , thể để đắc ý !
Trần Lập ở cửa, cau mày lẩm bẩm: ...
Cái tên cái quái gì mà như sắp đầu t.h.a.i thế ?